Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 20: Tim Chẳng Còn Loạn Nhịp, Lòng Cũng Thôi Ngẩn Ngơ.

Cài Đặt

Chương 20: Tim Chẳng Còn Loạn Nhịp, Lòng Cũng Thôi Ngẩn Ngơ.

Cửu Long, căn hộ Bán Đảo.

Kính xe hạ xuống một nửa, ánh đèn đường màu vàng nhạt len qua khe hở, rọi vào hàng ghế sau.

Vinh Thiệu Đình chậm rãi nhả khói: “Khi nào thì cô về Bình Giang?”

“Có lẽ là mai.” Tô Đề nghiêng đầu nhìn người đàn ông trong ánh sáng mờ nhạt: “Sao thế, ngài Vinh có việc gì à?”

Vinh Thiệu Đình nhìn sang.

Đôi mắt ấy còn sâu thẳm hơn cả bầu trời vừa sập tối: “Không có gì. Cô về đi.”

Tô Đề khẽ “ồ” một tiếng, nói lời tạm biệt.

Lúc xuống xe, cô không vội không chậm, ánh mắt lướt qua hàng ghế bên cạnh một cách mơ hồ như vô ý.

Chỉ trong khoảnh khắc, hình như Vinh Thiệu Đình định nói gì đó.

Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, cuối cùng lại không mở miệng.

Tô Đề cố tình bước chậm lại nhưng người ở ghế sau vẫn im lặng.

Chẳng lẽ… cô cảm nhận nhầm rồi?

Cô nghĩ lại mấy phản ứng kỳ quặc của mình trong tối nay, bắt đầu nghi ngờ nhà hàng ban nãy bán rượu giả.

Nếu không thì sao cô lại thấy cái gì cũng là lạ thế nhỉ?

Tô Đề chậm rãi bước lên hai bước với nỗi hoài nghi.

Đột nhiên, điện thoại trong túi xách đổ chuông.

Là một tin nhắn.

Tô Đề liếc mắt nhìn qua, khẽ nhướng mày rồi quay bước trở lại.

Chiếc xe thương vụ vẫn đậu nguyên tại chỗ.

Qua cửa sổ xe, Vinh Thiệu Đình trông thấy bóng dáng Tô Đề quay lại, ánh mắt khẽ trầm xuống.

Tô Đề đi đến bên cửa sổ xe, hơi cúi người, giơ điện thoại lên khẽ lắc về phía người đàn ông: “Ngài Vinh, anh có tiện cho tôi xin cách liên lạc không?”

Khi nói, cô nhìn thẳng vào mắt Vinh Thiệu Đình, không hề né tránh.

Chỉ sợ anh lại buông một câu: “Có chuyện thì gọi cho Trần Bách.”

Người đàn ông kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, ấn nút hạ kính xe.

Chờ đến khi toàn bộ kính xe hạ xuống, một chiếc điện thoại màu đen tuyền được đưa ra từ bên trong.

Vinh Thiệu Đình không nói gì nhưng hành động đã cho thấy câu trả lời.

Tô Đề mím môi cười, nhận lấy chiếc điện thoại đã được mở khóa, nhập số của mình vào rồi bấm gọi.

Xong xuôi, cô đưa trả lại: “Ngài Vinh, chúc anh ngủ ngon.”

Người đàn ông khẽ gật đầu, liếc nhìn đôi mắt sáng trong của cô, câu dặn dò bật ra theo bản năng: “Ngày mai Hồng Kông có mưa. Nếu cô về không tiện thì cứ gọi cho Trần Bách bất cứ lúc nào.”

Tim Tô Đề loạn nhịp, lòng ngẩn ngơ.

Vinh Thiệu Đình đúng là người chu đáo, ân cần… mà đối với cô, dường như còn hơi đặc biệt.

Đây chính là sức hút của đàn ông trưởng thành sao?

Cô chợt nhớ, người anh rể chưa từng gặp mặt ấy cũng lớn tuổi hơn chị mình.

Tô Đề không kìm được mà nghĩ ngợi mông lung.

Người đàn ông ngồi vững trong xe như núi, liếc nhìn nét mặt cô, khẽ cong môi, giọng trầm thấp vang lên: “Đã là bạn của Kính Trạch thì cứ tự nhiên khi còn ở Bắc Kinh.”

Nghe xong, tim Tô Đề Tim chẳng còn loạn nhịp, lòng cũng thôi ngẩn ngơ.

Cô mỉm cười nhè nhẹ: “Cảm ơn anh, chúc ngủ ngon.”

Hóa ra nãy giờ cô được đối xử đặc biệt, tất cả đều là vì Lương Kính Trạch.

Tô Đề đưa tay vuốt phần mái bên trán, xoay người lại, bước chân thoăn thoắt đi vào căn hộ.

Trong xe.

Vinh Thiệu Đình dõi mắt nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt dịu dàng, khóe môi khẽ cong lên gần như không thấy rõ.

Trần Bách ngồi im lặng ở ghế lái.

Nhưng trong lòng thì thầm nghĩ: Ông chủ thật sự ưu ái cô Tô chỉ vì cậu Lương sao?

Anh ấy chẳng tin.

Một lúc sau, Trần Bách nghiêng đầu hỏi:

“Ngài Vinh, giờ về luôn chứ ạ?”

Vinh Thiệu Đình nhấn nút kéo cửa kính xe lên: “Đến phố Ba Lão.”

Trần Bách lập tức hiểu ý.

Hôm nay là thứ Bảy, cứ cách một tuần, ngài Vinh lại đến số 21 phố Ba Lão một lần.

Chiếc xe rời khỏi khu căn hộ.

Vinh Thiệu Đình mở điện thoại thì thấy một cái tên mới trong danh bạ:

[Tô Đề - Ức Thông Internet.]

Người đàn ông khẽ nhếch môi, đầu ngón tay chạm nhẹ màn hình, chỉnh sửa lại tên.

“Vừa rồi cậu nhắn gì cho cô ấy thế?” Vinh Thiệu Đình đột ngột hỏi.

Trần Bách giả vờ không biết gì: “Tôi không nhắn gì cho cô Tô cả, thưa ngài Vinh.”

Trong khoang xe chợt chìm vào im lặng như tắt thở.

Vinh Thiệu Đình không nói thêm gì, chỉ hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đầy ẩn ý.

Trần Bách chờ một lúc, thấy ông chủ không nói nữa, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Không ngờ ngài Vinh lại không cảnh cáo anh ấy chuyện nhiều chuyện.

Thực ra, tin nhắn mà Tô Đề nhận được lúc xuống xe chính là do anh ấy lén gửi.

Nửa đêm về sau, cơn mưa lớn trút xuống đúng như dự báo.

Sáng hôm sau, Tô Đề lờ mờ tỉnh dậy trong cơn ngái ngủ.

Cô kéo rèm cửa ra nhìn, cả thành phố ngập trong mưa trắng xóa, sương mù dày đặc.

Miệng Vinh Thiệu Đình đúng là linh thật.

Nói sẽ mưa, thế mà mưa thật.

Tô Đề quấn áo choàng tắm, mở điện thoại lên kiểm tra thông tin chuyến bay.

Quả nhiên, tất cả các chuyến bay đang chờ cất cánh đều báo hoãn hoặc hủy.

Cô tắt trang đó đi.

Tự an ủi mình: Mới có 9 giờ sáng, biết đâu chiều lại tạnh.

Cô lục tủ lạnh lấy ít đồ ăn vặt mà Tưởng Thầm mua hôm qua, nhai vài miếng bánh quy và khoai tây chiên, uống thuốc cảm xong thì quay về phòng ngủ tiếp.

Đến chiều, mưa… lại càng nặng hạt hơn.

Bản tin thời sự: [Do ảnh hưởng của bão “Hải Quỳ”, Hồng Kông có mưa lớn trên diện rộng. Đặc khu đã phát tín hiệu cảnh báo thời tiết vào lúc 10 giờ sáng, yêu cầu các khu vực thực hiện biện pháp khẩn cấp ứng phó, khuyến cáo người dân hạn chế ra ngoài…]

Tô Đề chậm rãi gõ ra một dấu hỏi chấm.

Bên ngoài, mây đen nặng trĩu, mưa như trút nước.

Hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.

Tô Đề đói đến mức bụng sắp dính vào lưng.

Tô Đề: “…”

Cô mở ứng dụng đặt đồ ăn, hầu như các nhà hàng đều đã ngừng nhận đơn.

Ngay cả những quán vẫn còn hoạt động, thời gian giao hàng cũng hiển thị hơn hai tiếng.

Tô Đề cạn lời lần nữa.

Trong khoảnh khắc lóe lên như tia chớp, lời Vinh Thiệu Đình nói tối qua bất chợt hiện lên trong đầu cô.

Tô Đề xoa nhẹ lên màn hình, lòng đầy do dự.

Cứ làm phiền người ta như thế… có ổn không?

Thôi kệ, làm phiền còn hơn là chết đói.

Sau vài giây giằng co giữa lý trí và bản năng, cuối cùng cô vẫn quyết định nhờ đến Trần Bách.

Thế nhưng, cô còn chưa kịp bấm gọi.

Một cuộc gọi đến ngoài dự đoán lại vừa vặn sáng lên trên màn hình.

[Ngài Vinh.]

Một tiếng “Đùng” khẽ vang lên, như có thứ gì đó rơi thẳng từ nơi rất cao xuống đáy lòng.

Tô Đề không kịp nghĩ nhiều, vội đưa điện thoại lên tai. Cô khẽ gọi một tiếng, dịu dàng mà nhẹ nhàng: “Ngài Vinh…”

Đầu dây bên kia yên lặng đến lạ.

Tiếng “tách” vang lên từ chiếc bật lửa, ngay sau đó là giọng nam trầm thấp, quen thuộc vang lên bên tai cô: “Cô đang ở căn hộ à?”

Tô Đề khẽ đáp một tiếng “vâng”.

Có lẽ vì mũi bị nghẹt nên giọng cô nghe mềm nhũn, như mang theo chút tủi thân vô cớ.

Vinh Thiệu Đình im lặng mấy giây, rồi hỏi: “Đã ăn gì chưa?”

“Rồi.” Tô Đề nhìn xuống bàn trà: “Bánh quy, khoai tây chiên…”

Người đàn ông khẽ thở ra một hơi, rất nhẹ, giống như lướt qua cổ họng.

Anh nói: “Mặc đồ vào, xuống bãi đậu xe tầng hầm, khu B.”

Tô Đề ngẩn người, cô còn chưa kịp hỏi gì thêm thì cuộc gọi đã bị cúp máy.

5 phút sau, tại bãi đậu xe tầng hầm.

Chiếc Alpha dừng ngay trước cửa thang máy, cửa xe sau đang mở.

Vinh Thiệu Đình mặc sơ mi mỏng và quần tây, đút một tay vào túi quần, đứng gần thang máy.

Tô Đề quấn áo khoác gió, bước đến trước mặt anh, ngẩng đầu gọi: “Ngài Vinh, sao anh lại đến đây?”

Có thể thấy rõ cô xuống vội.

Gương mặt trắng trẻo không trang điểm, mái tóc dài buộc vội thành đuôi ngựa cao, sau tai còn rơi ra hai lọn tóc nhỏ chưa kịp chỉnh.

Dưới chân là đôi giày thể thao trắng, dây giày lỏng lẻo đến mức gần như tuột hẳn, buông thõng xuống mặt giày.

Dáng vẻ bây giờ khác một trời một vực so với vẻ ngoài được chăm chút kỹ lưỡng ngày hôm qua.

Dù hơi cẩu thả nhưng lại toát lên nét trong trẻo, sạch sẽ như nữ sinh.

Vinh Thiệu Đình liếc nhìn cô mấy lần, đáp:

“Hôm nay bão đổ bộ, tôi làm xong việc tiện đường đi ngang nên ghé qua xem.”

Tô Đề nghe xong, lập tức gỡ bỏ nghi ngờ trong lòng.

Cô nhớ hôm qua Trần Bách từng nói, sáng nay Vinh Thiệu Đình có hẹn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc