Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 19: Cô Gái Ngốc.

Cài Đặt

Chương 19: Cô Gái Ngốc.

Bữa ăn có thể nói là cả chủ lẫn khách đều vui vẻ.

Chỉ là có Vinh Thiệu Đình ở đó, vì giữ lễ nghi trên bàn tiệc nên Tô Đề không dám uống thả cửa.

Một chai sâm panh Dom Pérignon lâu năm, hai người chỉ uống hết nửa chai.

Đồng hồ vừa qua 7 giờ.

Màn đêm còn chưa buông xuống.

Khung cảnh diễm lệ nhất của cảng Victoria cũng chưa đến lúc trình diễn.

Tô Đề cảm thấy hơi tiếc nuối, bữa ăn này kết thúc vẫn hơi sớm một chút.

Trước khi ra về, cô vào nhà vệ sinh một lát.

Lúc quay ra lại phát hiện Vinh Thiệu Đình không có ở chỗ ngồi.

Nhân viên phục vụ rất tinh ý, lập tức bước tới nhắc nhở: “Thưa cô Tô, ngài Vinh đang ở phía hành lang đằng kia, mời cô đi theo tôi.”

Đi vòng qua tấm vách ngăn cổ điển của nhà hàng.

Ở góc rẽ của hành lang, người còn chưa đến gần, cô đã trông thấy một làn khói lơ lửng giữa không trung.

Hóa ra là anh đang hút thuốc ở gần hành lang.

Nhân viên phục vụ giơ tay ra hiệu xong thì vội vã lui đi.

Tô Đề thong thả bước tới, vừa đến chỗ rẽ, một giọng nói đã vang lên: “Người đàn ông vừa ngồi đối diện cô là ai thế?”

Tô Đề khựng bước, vẻ mặt cạn lời.

Bạch Nam.

Nghe giọng cái là biết ngay là cô ta.

Tô Đề quay đầu lại: "Có chuyện gì à?"

Bạch Nam nhún vai: "Bảo vệ ghê thế, hỏi một câu cũng không được sao?"

Tô Đề: "?"

Làm ơn im miệng giùm cái.

Vinh Thiệu Đình đang ở ngay gần đây thôi.

Tô Đề bất giác nhìn về phía hành lang, không thấy bóng dáng người đàn ông đâu, cô bèn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ, anh không hút thuốc ở gần đây.

Tô Đề không muốn lãng phí thời gian với Bạch Nam, cô quay người định bỏ đi.

Nhưng cô bạn này lại cứ cố chấp: "Tần Nghị bay ngày 30, cô thật sự không đi sao?"

Tô Đề: "Cô đi đi, chúc hai người trăm năm hạnh phúc."

Một câu đáp trả buột miệng, không ngờ lại khiến Bạch Nam nhảy dựng lên.

"Tô Đề, cô có ý gì, cô đang mỉa mai ai đấy!"

"Cô biết rõ Tần Nghị thích..."

Lời còn chưa dứt.

Một tiếng gọi trầm thấp, chậm rãi, lại mang một âm điệu đặc biệt đã vang lên từ gần góc rẽ.

"Tô Đề.”

Tim Tô Đề đập thịch một cái, sau một thoáng dừng lại, chẳng hiểu sao lại bắt đầu đập nhanh hơn.

Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Vinh Thiệu Đình gọi tên mình.

Trầm thấp, ấm áp, như tiếng vọng lan ra từ giếng cổ, mang theo âm cuối đầy từ tính quấn quýt bên tai mãi không tan.

Bạch Nam và Tô Đề cùng lúc nhìn sang.

Trong hành lang ngập tràn ánh sáng ấm áp, dáng người cao lớn, thẳng tắp của người đàn ông từ từ hiện ra từ phía bức tường.

Toát lên một vẻ thanh cao, điềm tĩnh rất riêng.

Nhịp tim của Tô Đề vẫn chưa bình ổn lại.

Đột nhiên nhìn thấy anh, ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng.

Còn Bạch Nam, khi nhìn người đàn ông đang thong thả bước tới, trong lúc sững sờ cũng quên mất cả phản ứng.

Có những người ở địa vị cao đã lâu, dù ăn mặc tùy ý, thoải mái thì khí thế uy nghiêm và vẻ cao quý toát ra từ trong cốt cách cũng đủ để cho thấy thân phận và địa vị phi phàm của họ.

Huống hồ, đây là Hồng Kông, nơi đâu đâu cũng là quyền quý.

Bạch Nam chỉ cần liếc mắt một cái là có thể đoán ra, người đàn ông trước mặt chắc chắn không phải người tầm thường.

Nhưng, anh là ai?

Và có quan hệ gì với Tô Đề?

Bạch Nam có rất nhiều thắc mắc nhưng không dám mạo muội hỏi.

Lúc này, Vinh Thiệu Đình đã ung dung đi đến trước mặt Tô Đề.

Anh nhìn xuống, bờ vai rộng và thẳng hơi nghiêng về phía cô: "Cãi nhau à?"

Tô Đề khẽ lắc đầu: "Không có.”

Thấy cô có vẻ không vui, giọng người đàn ông trầm ổn dò hỏi: “Muốn nói thêm chút nữa, hay là đi bây giờ?”

Tư duy của Tô Đề bỗng rẽ hướng: “Anh hút thuốc xong rồi à?”

Người đàn ông khẽ “ừ” một tiếng.

Tô Tịnh hơi ngẩng cằm: “Không nói nữa, đi thôi.”

Từ đầu đến cuối, Vinh Thiệu Đình keo kiệt đến mức không liếc Bạch Nam lấy một cái.

Cứ như người không liên quan thì chẳng đủ tư cách lọt vào tầm mắt anh.

Bạch Nam chứng kiến hết thảy, khóe môi mấp máy nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời.

Chủ yếu là do khí thế mạnh mẽ mà đè nén trên người người đàn ông kia, như sóng dữ cuồn cuộn kéo đến.

Theo bản năng, Bạch Nam không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Chỉ trong chưa đầy nửa phút, thời gian lại như dài đến vô tận.

Mãi đến khi người đàn ông và Tô Đề lướt ngang qua, Bạch Nam mới lấy lại tinh thần.

Nhưng bóng hai người đã dần khuất xa.

Bãi đậu xe.

Khi Tô Đề và Vinh Thiệu Đình cùng đi ra, Trần Bách đã nhận ra bầu không khí giữa hai người có gì đó là.

Chính xác mà nói, là do cô Tô đang có dáng vẻ hồn vía lên mây.

Đi đường không nhìn đường, chỉ một đoạn ngắn đã bị gờ giảm tốc làm cho vấp đến ba lần.

Còn ông chủ của anh ấy, tuy sắc mặt vẫn như thường nhưng khí chất quanh người lại rõ ràng xa cách và lạnh lùng hơn mọi khi.

Lẽ nào bữa ăn không vui vẻ?

Đầu óc Trần Bách mờ mịt, trong đầu không ngừng suy diễn lung tung.

Đợi hai người lên xe.

Trần Bách ló đầu ra từ hàng ghế trước, hỏi: "Ngài Vinh, có đưa cô Tô về trước không ạ?"

Vinh Thiệu Đình bắt chéo chân, đầu ngón tay chậm rãi xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón út: "Đi mua một ly cà phê đến đây."

Trần Bách vâng lời, với tốc độ như chạy nước rút trăm mét, anh ấy mở cửa, xuống xe rồi đóng cửa lại.

Mọi động tác liền một mạch.

Trong xe, Tô Đề chống cằm tựa vào tay vịn, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lơ đãng bất định, dường như đang suy nghĩ về chuyện gì đó trọng đại của đời người.

Ở ghế bên cạnh, Vinh Thiệu Đình nhìn cô, chăm chú vài giây rồi cất giọng trầm thấp: "Tại sao lại cãi nhau với bạn?"

Tô Đề lơ đãng đáp: "Cô ta không được tính là bạn."

Nhiều nhất cũng chỉ là người quen.

Tô Đề vừa nói vừa dùng lòng bàn tay phải ấn lên ngực, hoàn toàn không ý thức được mình đang trả lời câu hỏi của Vinh Thiệu Đình.

Những ngón tay thon dài của người đàn ông rút một điếu thuốc ra, kẹp lấy nó, thản nhiên nói: “Nếu đã không phải là bạn, thì không cần phải quá phiền lòng.”

Câu hỏi của anh đã kéo Tô Đề về thực tại, cô chợt quay đầu lại.

Hai ánh mắt đột ngột chạm nhau, một lạnh lẽo, một trong veo.

Nhịp tim vừa mới bình ổn của Tô Đề lại tiếp tục đập loạn trong lồng ngực như đánh trống.

Cảm giác này thật lạ, khó hiểu, lại chẳng biết tới từ đâu.

Tô Đề chưa từng trải qua, chỉ biết bặm môi, hít thở sâu mấy hơi, cố xoa dịu cảm giác khó chịu trong ngực.

Vinh Thiệu Đình không bỏ sót bất kỳ phản ứng nào của cô.

Chỉ trong thời gian nửa điếu thuốc, đến nicotine cũng chẳng thể đè nén được tâm trạng đang cuộn trào trong lòng anh.

Cuối cùng anh vẫn buột miệng hỏi một câu hơi mất phong độ: “Vì sao cô lại cãi nhau với cô ta?”

Tần Nghị - Nghe tên là biết đàn ông.

Mà câu còn dang dở kia “Cô biết rõ Tần Nghị thích…” rõ ràng là mang hàm ý sâu xa.

Tô Đề không hiểu ẩn ý trong lời Vinh Thiệu Đình.

Cô bĩu môi, giọng không vui: “Cãi cọ gì đâu, rõ ràng là cô ta cố tình gây chuyện.”

Vinh Thiệu Đình nghe câu trả lời lảng tránh của cô, cúi người gõ tàn thuốc, mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trần Bách xách cà phê quay lại thì phát hiện bầu không khí trong xe đã dịu đi không ít.

Đặc biệt là Tô Đề, khác hẳn vẻ thẫn thờ ban nãy, giờ như vừa khám phá ra lục địa mới, gương mặt đầy hào hứng.

Lúc này, cô đang ngồi trên ghế, lần mò lấy điện thoại ra.

Gõ lạch cạch một tràng tin nhắn, suy nghĩ mấy giây rồi tách tách xóa sạch không chừa một chữ.

Trần Bách chưa nhận được chỉ thị của Vinh Thiệu Đình nên cũng không vội lên xe.

Trần Bách dứt khoát đứng ngoài xe, chọn một góc quan sát đẹp nhất, rồi lén liếc Tô Đề, coi như xem trò vui.

Chẳng bao lâu, Vinh Thiệu Đình đã bắt gặp được mấy lần Tô Đề muốn nói lại thôi, bèn chủ động mở lời: “Muốn nói gì à?”

Lúc này, Tô Đề như thể cuối cùng cũng tìm được người để trút bầu tâm sự.

“Ngài Vinh, lúc nãy Bạch Nam nói… chính là cái cô vừa cãi nhau với em đó… Cô ta nói Tần Nghị có người mình thích rồi… À, Tần Nghị là bạn chơi từ nhỏ với tụi em…”

Có lẽ vì quá kích động, giọng điệu Tô Đề trở nên hơi lộn xộn, câu trước và câu sau dính vào nhau.

Trong đời ngài Vinh hiếm khi có lúc nào cạn lời đến mức không nói nên câu.

Vậy mà lần này, màn suy luận đầy tự tin của Tô Đề đã thành công khiến anh rơi vào trạng thái đó.

Người đàn ông khẽ khép mắt, khóe môi cong nhẹ.

Đúng là cô gái ngốc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc