Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 18: Hoa Hồng Dại.

Cài Đặt

Chương 18: Hoa Hồng Dại.

“Đương nhiên rồi.” Bạch Nam đắc ý nói: “Nhưng vẫn còn kém cô một chút. Từ đầu năm tôi đã được vào ban lãnh đạo công ty, công việc bận tối mặt. Đâu được như cô, ngày ngày tự do thoải mái, nhìn mà ghen tị.”

Tô Đề nghe ra ẩn ý mỉa mai trong lời cô ta, liếc nhìn điện thoại: “Ban lãnh đạo tan làm sớm vậy sao?”

Mới chưa đến 5 giờ mà.

Bạch Nam bị chặn họng, im lặng mấy giây, rồi cười như không: “Tôi đi công tác thì sao chứ? Thôi, cô chưa từng đi làm, không hiểu cũng phải.”

Đúng lúc đó, thang máy dừng ở tầng hiện tại.

Bạch Nam giẫm giày cao gót vượt qua Tô Đề, bước vào trước.

Tô Đề đi theo sau.

Hai người quen ngoài mặt nhưng trong lòng chẳng ưa gì nhau, mỗi người đứng một bên thang máy, như thể kẻ ở sông Tần, người ở sông Sở - nước sông không phạm nước giếng.

Bạch Nam ngắm bộ móng mới làm, bắt chuyện: “Tần Nghị sắp về nước rồi đó.”

Tô Đề: “Ừ.”

Phản ứng lạnh nhạt như vậy khiến Bạch Nam không vui: “Cô ‘ừ’ là sao? Cuối tháng anh ấy về, cô có đi đón không?”

Tô Đề hời hợt đáp: “Chưa chắc, còn phải xem tình hình.”

“Đúng là đồ không có lương tâm.” Bạch Nam trợn trắng mắt: “Lúc anh ấy đi, cô không tiễn. Bây giờ người ta về rồi, cô cũng chẳng có xíu biểu hiện gì. Quả nhiên là tim sắt gan đá.”

Tô Đề thờ ơ: “Cô muốn thể hiện thì đi mà thể hiện, có ai cản cô đâu.”

Tần Nghị là bạn chung trong giới của hai người. Trước khi anh ấy ra nước ngoài, Bạch Nam đã theo đuổi anh ấy suốt hai năm, tiếc là không có kết quả.

Nhìn dáng vẻ bây giờ của cô ta, rõ ràng vẫn chưa chịu từ bỏ.

Tô Đề thấy khó hiểu, Tần Nghị về nước thì về nước, báo với cô làm gì?

Hai năm qua, cô và anh ấy gần như không liên lạc, cùng lắm chỉ nhắn tin chúc tụng vài câu vào dịp lễ Tết.

Quan hệ không thân cũng chẳng xa.

Huống chi, việc cô có ra sân bay đón hay không là quyền của cô, đâu đến lượt Bạch Nam đứng ra giở trò đạo đức giả.

Thang máy lên đến tầng nhà hàng.

Lần này, Tô Đề bước ra trước.

Bạch Nam đi sau vài bước, miệng còn lẩm bẩm gì đó, chắc đang nói xấu cô sau lưng.

Tô Đề lười để ý, bước thẳng vào nhà hàng ba sao Michelin.

Cô không thấy, ngay sau đó Bạch Nam cũng theo chân bước vào.

Vinh Thiệu Đình đến không muộn.

Vừa qua 5 giờ rưỡi, người đàn ông mặc bộ đồ công sở thoải mái đã xuất hiện ở cửa nhà hàng.

Tô Đề đứng dậy đón anh, ánh mắt khẽ lướt qua người anh một lượt: "Chào ngài Vinh."

Chiếc sơ mi màu xám khói phối cùng quần tây dáng suông, tay áo xắn đến khuỷu tay để lộ phần xương cổ tay góc cạnh. Anh không đeo đồng hồ, chỉ có chiếc nhẫn ở ngón út tay trái là đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Cách ăn mặc này của anh khiến cho bữa tối bớt đi vài phần trang trọng và nghiêm túc.

Vinh Thiệu Đình thong thả bước đến, ánh mắt nhìn thẳng Tô Đề, hỏi: "Cơn cảm cúm của cô thế nào rồi?"

Tô Đề mỉm cười: "Tôi đỡ nhiều rồi, cảm ơn ngài Vinh đã quan tâm."

Ánh mắt người đàn ông khẽ dao động, để lộ chút hứng thú.

Cô kiều diễm đứng trước mắt anh giống như một đóa hồng dại đang nở rộ, tự do tự tại, vừa nồng nhiệt lại vừa kiêu hãnh.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Tô Đề rất đẹp.

Ngay cả trong mắt một người từng trải và đã quen nhìn ngắm vô số người đẹp như Vinh Thiệu Đình, cô vẫn xứng với câu: Vô cùng xinh đẹp.

Khi các giác quan được mãn nhãn, từng cử chỉ, hành động của anh cũng tự nhiên toát ra một sự vui vẻ, hài lòng.

Chính trong bầu không khí tinh tế này, Tô Đề mơ hồ cảm nhận được dường như Vinh Thiệu Đình đang có tâm trạng rất tốt.

Ngay cả những đường nét trên gương mặt thường ngày lạnh nhạt, trầm tĩnh của anh cũng trở nên dịu dàng, ấm áp hơn nhiều.

Cả hai lần lượt ngồi xuống.

Tô Đề đưa thực đơn cho anh: “Tôi đã gọi vài món sở trường của bếp trưởng, ngài Vinh xem có cần gọi thêm gì không.”

“Cô quyết định là được rồi.” Vinh Thiệu Đình nhận lấy, tiện tay đặt sang một bên: “Khách thì tùy chủ.”

Không bao lâu sau, nhân viên phục vụ mang các món ăn lên.

Chuyên gia hầu rượu và bếp trưởng đi ngay phía sau.

Có lẽ nhà hàng đã biết tin Vinh Thiệu Đình đến dùng bữa nên theo thông lệ, đã đặc biệt sắp xếp bếp trưởng ra giới thiệu về sự tinh tế trong cách kết hợp các món ăn.

Bếp trưởng vừa giới thiệu vừa len lén liếc nhìn Tô Đề.

Rõ ràng là ông ấy rất tò mò về cô gái có thể cùng ngài Vinh dùng bữa tối này.

Hơn nữa, người tinh ý có mặt ở đó đều nhận ra ngài Vinh ngầm dành cho cô gái này một sự ưu ái.

Đợi bếp trưởng và những người khác lui xuống.

Tô Đề nâng ly sâm panh, bắt đầu nói những lời khách sáo: “Ngài Vinh, lần này tôi đến Hồng Kông hơi đường đột. Nếu có chỗ nào thất lễ, mong anh rộng lòng bỏ qua. Tôi xin kính anh ly này.”

Vinh Thiệu Đình cũng thong thả nâng ly chạm nhẹ vào ly của cô.

Anh còn chưa kịp nói gì.

Đã thấy cô muốn uống cạn một hơi, giọng nói trầm ấm của anh vang lên: “Trước bữa ăn không nên uống nhiều.”

Tô Đề vội khựng lại, ra vẻ dè dặt uống nửa ly.

Nhà hàng cao cấp có một điểm không hay, đó là việc gì cũng phải chú trọng trình tự, nhịp điệu, không thể quá tùy hứng được.

Bữa ăn đã qua được một nửa.

Tô Đề lại bắt đầu câu chuyện.

“Ngài Vinh à, lần này Vinh Cảng thâu tóm Ức Thông Internet, có phải là muốn cho thấy Vinh Cảng đang có ý định mở rộng thị trường Internet ở Đại Lục không?”

Nhắc đến chuyện làm ăn, Tô Đề dùng một giọng điệu như đang trò chuyện phiếm để hỏi.

“Chưa chắc.” Vinh Thiệu Đình cầm khăn ăn lau ngón tay: “Mỗi năm Vinh Cảng đều có kế hoạch thâu tóm và rót vốn vào các doanh nghiệp ở Đại Lục, việc thâu tóm một công ty đơn lẻ không thể đại diện cho cả một ngành được.”

Tô Đề ra vẻ suy tư: “Vậy anh đánh giá cao những ngành nào ở Đại Lục?”

Vinh Thiệu Đình từ tốn đặt dao nĩa xuống, nhếch môi hỏi lại: “Rốt cuộc là cô Tô mời tôi ăn cơm, hay là đang thực hiện một buổi phỏng vấn kinh tế độc quyền thế?”

Chết rồi, mình nóng vội quá.

“Để ngài Vinh chê cười rồi.” Tô Đề cười ngượng, dùng lời lẽ nửa thật nửa giả tâng bốc: “Lần đầu được dùng bữa với một người thành công như anh, khó tránh khỏi muốn học hỏi kinh nghiệm một chút, nên có hơi nhiều chuyện, mong anh thông cảm.”

Người đàn ông bắt được điểm mấu chốt, hàng mi khẽ nheo lại: “Lần đầu tiên dùng bữa cùng nhau?”

Khí chất thay đổi trong chớp mắt.

Rồi lại trở về như cũ.

Tô Đề cảm nhận được khí thế trầm lắng của Vinh Thiệu Đình, không hiểu tại sao anh lại hiếm khi để lộ ra vẻ không vui như vậy.

Dù chỉ là thoáng qua.

Tô Đề suy nghĩ một lát, rồi giơ ngón trỏ lên nhấn mạnh: “Tôi mời anh ăn cơm, đúng là lần đầu tiên.”

Ngụ ý là, bữa trưa ở Hội nghị Internet lần trước, nhiều nhất cũng chỉ được coi là tình cờ ngồi cùng bàn mà thôi.

Vinh Thiệu Đình nhìn Tô Đề với ánh mắt sâu thẳm.

Nói cô vô tâm cũng được, hay đầu óc đơn giản cũng chẳng sao.

Nghĩ lại những lần gặp gỡ và tiếp xúc dạo gần đây.

Cô tỏ ra ngoan ngoãn, lanh lợi trước mặt anh, lần nào cũng đều có mục đích.

Vừa muốn giả ngốc để chiếm lợi thế, lại chẳng giấu nổi cái đuôi của mình.

Vinh Thiệu Đình không khỏi thầm than, rõ ràng biết cô là người như vậy nhưng anh vẫn muốn xem xem cô còn có thể giở trò vặt gì trước mặt mình nữa.

Người đàn ông cụp mắt che đi những gợn sóng trong đáy mắt, trầm giọng hỏi: “Tìm tôi học hỏi kinh nghiệm là muốn làm gì?”

Tô Đề thẳng thắn đáp: “Kiếm tiền.”

Cả một cái máy in tiền to như vậy đang lượn lờ trước mắt, kẻ ngốc cũng biết phải nắm lấy cơ hội.

“Kiếm tiền?” Vinh Thiệu Đình nhìn dò xét Tô Đề, nói thẳng không kiêng dè: “Trông cô không giống người thiếu tiền.”

Cô là em gái của bạn gái cũ Lương Kính Trạch, gia cảnh chắc chắn không tồi.

Nếu không thì đã chẳng thể bỏ ra 3 triệu để mua lại chiếc chén Kiến Trản từ tay anh.

Hơn nữa, tuy quần áo trên người cô không có logo hàng hiệu nhưng nhìn vào đường may là biết hàng đặt may riêng.

Một cô gái như vậy, tùy tiện nói muốn kiếm tiền, độ tin cậy không cao lắm.

Tô Đề nghe vậy, khẽ nhướng mày: “Không thiếu tiền và muốn kiếm tiền không mâu thuẫn với nhau.”

Nói xong, cô lại cúi đầu lẩm bẩm: “Ngài Vinh còn nhiều tiền hơn, cũng có thấy anh ăn chơi lêu lổng đâu…”

Vinh Thiệu Đình uống một ngụm sâm panh, trong mắt thoáng hiện ý cười.

Đúng là miệng lưỡi sắc sảo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc