Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hơn nửa tiếng sau.
Chiếc xe dừng lại trước căn hộ Bán Đảo.
Dù tinh thần Tô Đề uể oải nhưng vẫn phải cố tỏ ra nhẹ nhàng thoải mái để tạm biệt Vinh Thiệu Đình.
“Ngài Vinh, cảm ơn anh đã không ngại giúp đỡ, thật sự rất cảm kích. Hôm nào rảnh, để tôi mời anh một bữa nhé.”
Người đàn ông đang ngồi ghế sau, chân dài bắt chéo, nghe vậy thì ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, nhướng mày hờ hững: “Hôm nào?”
Tô Đề bị hỏi ngược lại thì sững sờ, ấp úng đáp: “Tùy anh thôi ạ, lúc nào anh rảnh cũng được...”
Lời xã giao mà anh lại coi là thật.
Nghĩ lại, người ta giúp mình chuyện lớn như thế, mời một bữa cơm cũng là chuyện nên làm.
Tô Đề không nghĩ nhiều nữa, bèn nói thêm một câu: “Cứ theo thời gian của anh là được.”
Vinh Thiệu Đình đặt điện thoại xuống, hơi nâng mắt nhìn về phía ghế trước, nơi Trần Bách đang ngồi.
Trần Bách lập tức hiểu ý, rành rọt báo cáo: "Thưa ngài Vinh, sáng mai anh có hẹn với chủ tịch của Dung Thái, buổi chiều phải đến cảng thị sát. Tuần sau đi công tác ở Bắc Kinh, hiện tại chỉ có hôm nay là rảnh rỗi."
Người đàn ông thản nhiên "ừ" một tiếng, rồi quay đầu nhìn Tô Đề.
Thấy đã sắp đến trưa, Tô Đề không vòng vo, đề nghị thẳng: "Vậy... trưa nay tôi mời anh dùng bữa nhé?"
Vinh Thiệu Đình giơ cổ tay lên xem đồng hồ, trầm ngâm một lát rồi nói khẽ: "Để tối đi, đến lúc đó tôi sẽ bảo Trần Bách đến đón cô."
Tô Đề sảng khoái đồng ý: "Được, ngài Vinh, tối nay gặp."
Chẳng biết từ lúc nào, Trần Bách đã đứng sẵn ngoài cửa: "Thưa cô Tô, để tôi giúp cô."
Tô Đề định nói không cần thì Trần Bách đã tự tay xách chiếc cặp số đi rồi.
Đến dưới lầu, Trần Bách dặn dò: "Thưa cô Tô, mật mã của chiếc cặp là 0527, còn đây nữa, cô cầm lấy đi."
Tô Đề: "Gì vậy?"
Cô cúi đầu nhìn, là hai hộp thuốc cảm.
Ừm, đây cũng là một người tốt, xứng đáng được tặng một tấm thẻ người tốt.
Thế nhưng, Trần Bách lại thừa thãi giải thích rằng: “Ngài Vinh dặn tôi mua, cô Tô phải nhận lấy nhé.”
Tô Đề: “...” Tấm thẻ người tốt bị hủy bỏ.
Chỉ là hai hộp thuốc cảm thôi mà, cô sẽ không làm bộ làm tịch mà từ chối.
Cô cầm thuốc bước vào căn hộ.
…
Vừa vào cửa, Tô Đề mệt lả dựa lưng vào cánh cửa.
Thư giãn một lát, cô lê tấm thân nặng nề ngã vật xuống ghế sofa.
Các triệu chứng cảm cúm ban đầu đã xuất hiện, đau đầu, sổ mũi, cả người rã rời.
Tô Đề định ngủ một giấc để thuyên giảm, nào ngờ tâm trí lại quá phấn khích, hoàn toàn không thể ngủ được.
Diễn biến tâm trạng đại khái như sau:
Ví dụ: Tại sao anh ấy lại nể mặt mà không vạch trần mình?
Lại ví dụ nữa: Tại sao anh ấy lại bảo Trần Bách mua thuốc cho mình?
Và một ví dụ nữa: Anh ấy dễ dàng lấy Kiến Trản ra như thế, rốt cuộc là giúp người cho vui hay là…
Dù có thêm bao nhiêu ví dụ đi chăng nữa thì đều không có lời giải đáp.
Để tránh việc Tô Đề suy nghĩ lung tung rồi lại gây ra tình huống khó xử vì tự đa tình, cô quyết định tìm việc gì đó để làm.
Một lát sau, cô gọi điện cho Tưởng Thầm.
Tô Đề nói ngắn gọn: “Chén sứ đã lấy được rồi, anh đến căn hộ Bán Đảo, nhớ mang theo tiền đấy.”
Tên cậu ấm nào đó lập tức hét lên một tiếng vang dội, suýt nữa làm thủng màng nhĩ của Tô Đề.
Chưa đầy 20 phút sau, Tưởng Thầm mặc đồ lòe loẹt xuất hiện trước cửa căn hộ.
Trong phòng khách, Tưởng Thầm ôm cái vali mã số như ôm báu vật.
Nếu không phải sợ bị Tô Đề đánh, anh ấy đã muốn ôm cô cắn mấy cái rồi.
“Em họ à, em đúng là bố mẹ tái sinh của anh mà, yêu chết mất!”
Tô Đề uể oải nằm co rúm trong ghế sofa, “Hóa đơn ở trong vali, anh xem hết bao nhiêu.”
Tưởng Thầm vừa mở khóa vừa lẩm bẩm đầy khí thế: “Bộ ấm chén này giá thị trường là 7 triệu tệ, có vượt một chút cũng không sao, anh mang 20 triệu tệ đến, chắc chắn đủ.”
Tô Đề chống cằm nhìn Tưởng Thầm, trong lòng suy nghĩ có nên nhân cơ hội cắt xén của anh ấy thêm vài triệu tiền hoa hồng, coi như góp vốn cho đại nghiệp 50 triệu tệ của mình.
Ý nghĩ còn chưa kịp thành hình…
Tưởng Thầm đột nhiên hét toáng lên khi cầm tờ hóa đơn.
Tô Đề giật mình: “Sao thế anh?”
Chẳng lẽ hóa đơn vượt quá 20 triệu tệ?
Cô đang định gán cho Vinh Thiệu Đình cái mác gian thương lòng dạ đen tối…
Tưởng Thầm đã như nhặt được tiền, hớn hở nói: “3 triệu tệ! Em họ à, chỉ có 3 triệu tệ thôi đấy!”
Tô Đề giả vờ bình tĩnh “ồ” một tiếng nhưng trong lòng thì như có sóng thần cuộn trào, hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi.
Chênh lệch 4 triệu tệ, không thể nào là cầm nhầm hóa đơn được.
Vinh Thiệu Đình ra tay một cái đã khiến cô nợ ân tình lớn như vậy, sau này cô biết lấy gì để trả đây?
Tên trời đánh Tưởng Thầm này!
Đúng lúc đó, Tưởng Thầm lại hỏi thêm một câu khiến Tô Đề muốn vác dao chém người: “Bộ ấm chén này là hàng thật à?”
Mặt Tô Đề không cảm xúc, nghiêng người định ôm luôn cái vali: “Giả đấy, anh đừng lấy nữa!”
“Đừng đừng đừng, giỡn chút thôi mà!”
Tưởng Thầm đâu có ngốc, vali lẫn hóa đơn đều dán logo chuyên dụng của bảo tàng nhà họ Vinh, có muốn giả cũng không nổi.
Chỉ là chênh lệch giá quá lớn, khó tránh khỏi anh ấy sẽ nghi ngờ.
Sau một hồi nói đùa pha trò, cuối cùng Tưởng Thầm cũng dỗ Tô Đề vui vẻ trở lại.
Thấy cô bị bệnh, tinh thần không tốt, anh ấy xung phong ra ngoài mua cơm trưa cho cô.
8 món 1 canh, thành ý đầy đủ.
Tô Đề thấy anh ấy ồn ào nên giục anh ấy mau chuyển tiền rồi đi cho khuất mắt.
Tưởng Thầm đạt được tâm nguyện, vui vẻ chuyển cho Tô Đề thêm một triệu: “Em họ, anh đi đây~ Muốn uống rượu cứ gọi anh nha~”
Tô Đề phẩy tay.
Chờ đến khi điện thoại báo tin nhắn chuyển khoản, thấy số tiền nhiều hơn dự tính, trong lòng cuối cùng cũng có một chút an ủi.
Nhưng mà...
Tuy nói là kiếm được một triệu phí lợi ích.
Nhưng lại vô hình chung mang món nợ ân tình 4 triệu với Vinh Thiệu Đình.
Tô Đề bĩu môi, vẫn là lỗ rồi.
...
Suốt cả buổi chiều, Tô Đề không ra ngoài.
Cô chọn xong nhà hàng buổi tối, uống hai viên thuốc cảm rồi nằm vật xuống ngủ.
4 giờ rưỡi, cuộc gọi của Trần Bách đánh thức cô dậy.
Tô Đề lắc đầu, cảm giác choáng váng đã dịu đi phần nào.
Xem ra thuốc cảm đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Sợ lỡ giờ hẹn, để chủ nợ phải chờ lâu, cô vội vàng chọn một chiếc váy dài màu đen ôm dáng, nhanh chóng trang điểm nhẹ để tươi tắn hơn. Chưa đến 15 phút sau, cô đã có mặt dưới căn hộ.
Kết quả, vừa lên xe mới phát hiện Vinh Thiệu Đình không có ở đó.
Trần Bách chủ động giải thích: “Ngài Vinh có việc đột xuất, tôi sẽ đưa cô Tô đến nhà hàng trước, lát nữa sẽ quay lại đón anh ấy.”
Tô Đề rộng rãi nói: “Không sao, để anh ấy lo việc trước đi. Tôi đặt chỗ ở nhà hàng rồi, không gấp.”
Không bao lâu sau, xe chạy vào khu vực cảng Victoria.
Nhà hàng mà Tô Đề mời Vinh Thiệu Đình dùng bữa tối là một nhà hàng Pháp đạt ba sao Michelin gần cảng.
Vừa có đầu bếp nổi tiếng, lại vừa có thể ngắm trọn cảnh sắc tuyệt đẹp của bến cảng.
Điểm quan trọng là, khi chọn nhà hàng, Tô Đề đã chịu khó tìm hiểu, còn đặc biệt hỏi Trần Bách về sở thích của Vinh Thiệu Đình.
Theo lời Trần Bách thì nhà hàng ba sao này là chỗ ngài Vinh thường xuyên lui tới.
Tô Đề nhắm đúng sở thích của anh ấy, vừa tiết kiệm thời gian, vừa đỡ tốn công suy nghĩ.
Đến bãi đậu xe, Trần Bách quay đầu xe đi đón Vinh Thiệu Đình.
Tô Đề ung dung bước về phía thang máy số ba.
Trong lúc chờ thang máy, chợt có ai đó gọi từ phía sau: “Tô Đề?”
Tô Đề quay đầu theo tiếng gọi, nhìn thấy người kia, sắc mặt hơi lạnh lùng: “Trùng hợp thật.”
Là người quen trong giới ở Bình Giang, tiếc là quan hệ chẳng mấy thân thiết.
Người kia tên là Bạch Nam.
Cô ta mặc bộ Chanel cao cấp, khoác túi da cá sấu phiên bản cổ điển, bước đi uốn éo, lắc hông tới trước mặt Tô Đề: “Tôi cứ thắc mắc dạo này không thấy cô đâu, thì ra là trốn sang Hồng Kông vui chơi rồi à?”
Tô Đề khẽ nhếch môi, quay đầu nhìn màn hình thang máy: “Dù có vui chơi thì cũng chẳng bằng cô Bạch đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


