Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 16: Thứ Miễn Phí Mới Là Thứ Đắt Nhất.

Cài Đặt

Chương 16: Thứ Miễn Phí Mới Là Thứ Đắt Nhất.

Vinh Thiệu Đình ngồi nghiêng người, dáng vẻ ung dung, hờ hững liếc nhìn Tô Đề: “Bảo tàng, chẳng phải cô vừa tới mấy hôm trước sao?”

Tô Đề cười gượng: “Tôi mới ngủ dậy, vẫn còn mơ màng… nhìn không rõ.”

Cô vừa nói, vừa đưa tay vén mấy sợi tóc mái lòa xòa, lại khẽ kéo thẳng phần chân váy trước gối, giả vờ bận bịu như thể có cả đống việc cần chỉnh sửa.

Tóm lại là tuyệt đối không thể để Vinh Thiệu Đình phát hiện ra hôm nay mới là lần đầu cô đặt chân đến đây.

Ánh mắt mang ý cười của Vinh Thiệu Đình dừng trên mặt cô mấy giây: “Vào xem lại lần nữa chứ?”

Tô Đề gật đầu đồng ý.

Vừa đứng dậy, chiếc áo vest đang đắp trên người trượt xuống.

Cô vội nhặt lên, phủi mấy nếp gấp, đang định treo lên lưng ghế thì người đàn ông lên tiếng nhắc nhở: “Trong bảo tàng nhiệt độ và độ ẩm đều thấp.”

Tô Đề nghe ra được hàm ý chưa nói hết trong câu nói của anh.

Cô nghĩ ngợi một chút, rồi khoác áo lên cánh tay, định mang theo vào bên trong.

Vinh Thiệu Đình thấy vậy, khóe môi khẽ cong, xoay người bước ra khỏi xe trước.

Tô Đề nhanh chóng theo sau.

Chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài xe không nhiều, ánh nắng ngoài trời phủ lên người, ấm áp đến mức khiến người ta muốn duỗi người hít thở.

Tô Đề thoải mái nheo mắt lại, vừa đi được mấy bước, khóe mắt liếc sang một bên thì chợt sững sờ.

Trong tầm mắt, vầng trán cao và sống mũi thẳng của người đàn ông lấp loáng một lớp mồ hôi mỏng dưới ánh nắng.

Hai người vừa bước khỏi xe chưa tới 10 giây, khả năng do trời nắng gây mồ hôi là rất thấp.

Tô Đề quay đầu nhìn về phía chiếc Alphard đỗ ven đường.

Chỉ thấy…

Trần Bách đang ngồi trong xe, tay cầm khăn giấy lau mồ hôi, vươn cổ ra trước cửa gió điều hòa để hứng gió mát.

Tô Đề bỗng hiểu ra, thì ra là vậy. Bảo sao nhiệt độ trong xe và bên ngoài không chênh lệch mấy.

Cô liếc nhìn gò má góc cạnh rõ ràng của người đàn ông bên cạnh, khẽ đè nén chút cảm xúc mơ hồ vừa lướt qua trong lòng. Cô âm thầm tặng Vinh Thiệu Đình một tấm thẻ người tốt, tinh tế và chu đáo.

Bảo tàng.

Có lẽ vì còn sớm nên bên ngoài vắng tanh, không bóng người.

Hai người vừa bước vào trong, đã thấy các nhân viên xếp thành hai hàng đứng chờ sẵn ở sảnh lớn.

Vừa thấy Vinh Thiệu Đình xuất hiện, họ đồng loạt cúi người chào: “Chào ngài Vinh ạ.”

Người đàn ông khẽ giơ tay, chỉ dùng hai ngón phẩy nhẹ một cái: “Làm việc đi, không cần theo tôi đâu.”

Đám nhân viên do viện trưởng dẫn đầu lập tức giải tán, ai vào việc nấy.

Tô Đề đứng yên một bên quan sát, yên tâm đi sát phía sau Vinh Thiệu Đình, ngoan ngoãn làm cái “đuôi nhỏ” của anh.

Chủ yếu là… cô chưa từng đặt chân đến bảo tàng này, không dám nói nhiều, sợ lộ tẩy.

Băng qua sảnh chính, hai người tiến vào khu trưng bày bên trong.

Phóng mắt nhìn quanh, món nào món nấy đều không phải vật tầm thường.

Quả thực quy mô của bảo tàng này không nhỏ.

Số lượng cổ vật trưng bày lên tới hơn nghìn món, các khu được phân chia theo từng loại rất rõ ràng.

Khu đồ sứ.

Tô Đề vừa đi vừa ngắm quanh mười mấy tủ kính, lúc dừng lúc bước.

Thế nhưng, mãi vẫn không thấy bộ chén Kiến Trản mà Tưởng Thầm muốn mua bằng được.

Trong khi đó, Vinh Thiệu Đình đút một tay vào túi, dáng vẻ ung dung nhàn nhã, trông cứ như đang đi dạo trong vườn.

Chưa tới 5 phút sau, viện trưởng đã quay trở lại.

Ông ấy bước đến trước mặt Vinh Thiệu Đình, khom người cung kính nói: “Ngài Vinh, phòng giám định đã chuẩn bị xong rồi. Anh và cô đây có thể vào bất cứ lúc nào.”

“Dẫn đường.”

Vinh Thiệu Đình vừa dứt lời thì liếc mắt ra hiệu cho Tô Đề theo sau.

Phòng giám định được ngăn bằng dây phân luồng.

Viện trưởng đứng bên bàn, vươn tay mời:

“Ngài Vinh, đây là món triển lãm số 727 mà anh yêu cầu. Giấy chứng nhận và hồ sơ đều ở trong này.”

Người đàn ông khẽ gật đầu: “Mở ra đi.”

Tô Đề thuận theo ánh mắt nhìn sang chiếc hộp đựng bảo vật đặt trên bàn dài, trong lòng dâng lên chút tò mò.

Vinh Thiệu Đình dẫn cô tới bảo tàng, chẳng lẽ là để giám định cổ vật?

Dù gì trước đó anh cũng từng hỏi cô có nghiên cứu gì về chén trà Kiến Trản hay không.

Càng nghĩ, cô càng chắc chắn là mình đã đoán trúng.

Nghĩ vậy, Tô Đề lập tức ngồi thẳng người, hai tay siết nhẹ, sẵn sàng thể hiện kiến thức chuyên ngành của mình cho Vinh Thiệu Đình mở rộng tầm mắt.

Bên kia, sau khi nhận được cái gật đầu của Vinh Thiệu Đình, viện trưởng không chậm trễ đeo găng tay trắng, cẩn trọng xoay mật mã trên hộp bảo hiểm.

“Cạch” một tiếng, hộp khóa được mở ra.

Viện trưởng xoay phần thân hộp về phía Vinh Thiệu Đình và Tô Đề.

Khi nắp hộp bật mở, một bộ chén trà men đen giả kiểu cung đình lập tức hiện ra trước mắt.

Chỉ thấy miệng chén được khắc viền bạc tinh xảo, đường vân bạc hiện lấp ló trên nền men đen ánh vàng như ẩn như hiện, tất cả lớp men đều bóng bẩy, đều màu, khí chất cổ nhã tinh mỹ.

Tô Đề nhìn không chớp mắt.

Chỉ là, nhìn càng lâu lại càng thấy quen quen.

Lúc này, giọng nói trầm ấm đầy từ tính của Vinh Thiệu Đình vang lên trong không gian yên tĩnh của phòng giám định: “Có phải bộ này không?”

Tô Đề mơ màng gật đầu: “Hình như… là nó.”

Vừa dứt lời, cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, trên mặt hiện rõ vẻ khó hiểu.

Anh có ý gì vậy?

Không định bán, lại dẫn cô đến xem, chẳng lẽ chỉ muốn cho cô nhìn cho đỡ thèm?

Vinh Thiệu Đình không nói gì thêm, chỉ dặn dò viện trưởng: “Gói lại đi, lát nữa mang ra xe.”

Viện trưởng lập tức gật đầu: “Vâng, thưa ngài Vinh.”

Dù Tô Đề còn hơi choáng nhưng đầu óc vẫn chưa hoàn toàn mù mờ.

Cho dù Vinh Thiệu Đình không nói rõ ràng nhưng hành động của anh đã truyền tải một tín hiệu rất rõ ràng.

Tim cô bỗng đập nhanh hơn, cảm xúc dâng trào, thậm chí cả mũi đang nghẹt cũng như thông thoáng hẳn ra.

Một lát sau, viện trưởng xách hộp bảo hiểm rời đi trước.

Lúc này Vinh Thiệu Đình không giấu nữa, giọng nói trầm thấp dễ nghe đến mức khiến người ta thấy dễ chịu tận trong xương tủy.

Anh nói: “Trong bảo tàng còn rất nhiều những tác phẩm như thế, giữ trong kho cũng chỉ phủ bụi. Thay vì thế, chi bằng đưa cho cô dùng đúng chỗ.”

Tô Đề sững sờ, lẩm bẩm gần như không dám tin: “Đưa cho tôi?”

“Xem như là quà đáp lễ.”

Giây tiếp theo, Tô Đề hơi nâng cao giọng, không giấu nổi vẻ kích động: “Ngài Vinh nói thật sao?”

Vinh Thiệu Đình thấy đôi mắt hạnh mở to và biểu cảm ngỡ ngàng sinh động của cô, chỉ khẽ cụp mắt: “Đương nhiên.”

Mọi chuyện diễn ra vượt ngoài dự liệu.

Tô Đề hơi hé môi, đôi mắt sáng rực, niềm vui lan tỏa nơi khóe mắt.

Cái này gọi là gì?

Chính là chuyển nguy thành an, xoay chuyển tình thế ấy chứ!

Cô rạng rỡ ra mặt nhưng chỉ trong thoáng chốc đã kịp bình tĩnh lại, lý trí trỗi dậy, chủ động từ chối: “Ngài Vinh, không công chẳng nhận lộc. Tôi sẽ mua lại bộ chén trà này. Anh cứ tính theo giá thị trường, bao nhiêu thì tôi trả bấy nhiêu.”

Việc có thể giúp Tưởng Thầm có được bộ chén này đã là bất ngờ lớn với cô rồi.

Tô Đề tự biết bản thân không có đủ thân phận hay giao tình sâu đến mức khiến Vinh Thiệu Đình nể mặt nhường bước như thế.

Huống hồ, cô rất rõ một điều - Thứ miễn phí mới là thứ đắt nhất.

Cô vẫn đang suy nghĩ xem phải lựa lời thế nào để nói rõ lập trường, không muốn mang ơn, chỉ muốn giao dịch sòng phẳng…

Thì giọng nói bình tĩnh trầm ổn của người đàn ông đã vang lên: “Hóa đơn và biên nhận đều nằm trong hộp mã khóa, sẽ có người liên hệ trực tiếp với cô.”

Tô Đề: “...”

Ồ.

Vậy à.

Cho đáng đời! Ai bảo mày tự mình đa tình!

Cô âm thầm trách bản thân một hồi nhưng chẳng bao lâu sau đã bị cảm giác vui sướng vì “ra trận toàn thắng” lấn át.

Mãi đến khi rời khỏi bảo tàng, ngồi vào trong xe.

Thấy chiếc vali mã khóa vẫn nằm yên ổn dưới sàn, Tô Đề mới chợt nhớ ra một chuyện.

Vừa rồi Vinh Thiệu Đình nói gì ấy nhỉ?

Còn hơn là để nó phủ bụi trong kho.

Nhà kho...

Phủ bụi...

Vậy nên...

Bộ ấm chén này hoàn toàn chưa từng được trưng bày!

Sắc mặt của Tô Đề đờ ra mất hai giây, sau đó cổ cô từ từ quay về phía Vinh Thiệu Đình.

Dường như người đàn ông cảm nhận được ánh mắt ấy, nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt ẩn chứa sự thích thú: "Sao vậy?"

Tô Đề lắc đầu, cười còn khó coi hơn khóc:

"Không có gì, chỉ là muốn nói với anh một tiếng cảm ơn."

Cảm ơn anh đã không vạch trần lời nói dối vụng về của tôi.

Nói xong, Tô Đề đưa một tay che mặt, ánh mắt phức tạp nhìn ra ngoài cửa sổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc