Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nồng Ở Đảo Hồng Kông Chương 15: Cô Tô Đúng Là Đặc Biệt Thật.

Cài Đặt

Chương 15: Cô Tô Đúng Là Đặc Biệt Thật.

Tô Đề mải ăn quá, hoàn toàn không để ý rằng Vinh Thiệu Đình đã buông đũa từ lâu.

Một lúc sau, khi bụng đã khá no, cô mới xoa bụng, nhấp hai ngụm trà nóng.

Vừa ngẩng đầu lên, cô bất ngờ bắt gặp ánh mắt sâu thẳm đầy áp lực của người đàn ông đối diện.

Tim Tô Đề chợt khựng một nhịp. Cô ngẩn người đối diện với ánh mắt kia mấy giây, rồi… chóp mũi bỗng rịn ra một dòng nước mũi trong veo lấp lánh.

Cô đờ đẫn, hoàn toàn không nhận ra điều đó.

Khóe môi Vinh Thiệu Đình hơi cong lên, ánh mắt lặng lẽ rời đi, tay nhấc ấm trà rót thêm cho cả hai: “Cô Tô sang đây tìm tôi là có chuyện gì vậy?”

Tô Đề như tỉnh táo hơn, lập tức cảm giác được điều gì đó bất thường dưới mũi mình.

Cô luống cuống rút khăn giấy lau nhanh hai cái, vành tai đỏ bừng đến mức nhìn thấy rõ bằng mắt thường.

A a a…

Sao lại như thế này!

Làm gì có chuyện một cô gái xinh đẹp lại chảy nước mũi giữa chốn đông người!

Chắc là Vinh Thiệu Đình… không nhìn thấy đâu nhỉ?

Tô Đề liếc trộm người đàn ông đang cúi đầu rót trà, thấy nét mặt anh bình thản, không có biểu hiện khác thường nào, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

“Ngài Vinh, nói thật thì… lần này tôi đến tìm anh, đúng là có chuyện muốn hỏi.”

Nghe vậy, Vinh Thiệu Đình ngước mắt nhìn cô: “Cô nói đi.”

Ánh mắt anh bình tĩnh, khuỷu tay tùy ý đặt trên góc bàn, cả người toát ra vẻ điềm nhiên tự tại, khiến người đối diện bất giác cảm thấy an tâm.

Cảm giác như cho dù có là chuyện lớn đến đâu, cũng chẳng là gì với anh cả.

Tô Đề không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Vài hôm trước tôi có ghé bảo tàng nhà họ Vinh ở Thượng Hoàn, trong đó có một món trưng bày khiến tôi rất thích. Muốn hỏi anh, liệu các hiện vật trong đó có món nào được phép chuyển nhượng hay không?”

Vinh Thiệu Đình khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Món nào?”

Tô Đề lấy điện thoại ra, mở ảnh, hơi cúi người đưa sang cho anh: “Chính là bộ chén trà này.”

Vinh Thiệu Đình dùng hai ngón tay thon dài phóng to bức ảnh, chỉ liếc một cái đã nhận ra ngay lai lịch của nó: “Tác phẩm của ông Cảnh Hoài Minh.”

Tô Đề mím môi, nghiêm túc nói: “Ngài Vinh, bộ chén này rất quan trọng với tôi. Nếu có khả năng nhượng lại, giá cả không thành vấn đề.”

Dù sao cũng không phải tiền của cô bỏ ra.

Vinh Thiệu Đình đặt lại điện thoại, đầu ngón tay nhẹ vuốt mặt nhẫn nơi ngón út:

“Cô Tô cũng nghiên cứu về chén trà cổ à?”

Nhắc đến chuyện này, Tô Đề rất có tự tin nhưng ngoài miệng vẫn giữ vẻ khiêm tốn:

“Biết chút ít thôi ạ.”

Dẫu sao từ bé cô đã ở cạnh ông cụ Chúc, ngày ngày tai nghe mắt thấy, kiến thức tích lũy cũng chẳng ít.

Vinh Thiệu Đình nhìn ra vẻ tự tin được giấu kỹ trong dáng vẻ khiêm nhường ấy, khóe môi hơi cong lên: “Thường thì, hiện vật trong bảo tàng tư nhân đều thuộc diện không mua bán.”

Hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Tô Đề lập tức vụt tắt.

Quả nhiên, như cô đã đoán - Không có khả năng.

Tô Đề gật đầu, cố gắng giữ thể diện: “Anh nói đúng, là tôi quá đường đột rồi.”

Tưởng Thầm, anh tự cầu phúc đi.

Vinh Thiệu Đình nghe giọng cô gái mang đầy tiếc nuối, yết hầu hơi chuyển động, thản nhiên hỏi: “Cô muốn có bộ chén đó là để tặng hay để sưu tầm?”

Tô Đề cong môi: “Để tặng.”

Hai chữ đơn giản ấy dường như không đủ để nói lên tầm quan trọng của bộ chén trà kia.

Cô lại bổ sung: “Tặng cho một vị trưởng bối.”

Câu này là thật.

Vì mùng Hai tháng sau chính là tiệc mừng thọ 60 tuổi của cậu ruột cô - ông Giang Hữu Thương.

Bộ chén trà đó chính là món quà mà Tưởng Thầm định dùng để lấy lòng bố mình.

Cậu ấm nhà giàu kia cho rằng, chỉ cần lấy lòng thành công, khiến bố vui vẻ thì khả năng lớn là sẽ không bị tống sang nước ngoài chịu khổ nữa.

Vinh Thiệu Đình không bình luận gì về lý do của Tô Đề, chỉ lặng lẽ nhìn cô, giọng đều đều: “Cô còn muốn ăn thêm gì không?”

Tô Đề khịt mũi, chậm rãi lắc đầu: “Tôi ăn no rồi. Làm phiền anh lâu như vậy, thật ngại quá.”

Cô gái nhỏ tay không mà về, cả người như xẹp xuống thấy rõ.

Vinh Thiệu Đình nhìn thấy hết, thuận tay nhấc hộp quà mua một tặng hai, giọng bình thản: “Không sao. Đi thôi.”

Tô Đề lặng lẽ bước theo anh rời khỏi phòng trà.

Suốt dọc đường, Tô Đề cúi đầu lặng thinh, tinh thần uể oải như thể vừa bị rút sạch sinh khí.

Bên vệ đường, chiếc Alphard đã đỗ sẵn ở gần đó.

Tô Đề đứng trên bậc thềm, yếu ớt vẫy tay chào tạm biệt: “Ngài Vinh đi thong thả nhé.”

Vinh Thiệu Đình nghiêng người, hạ giọng nói: “Lên xe trước, đi với tôi đến một nơi.”

Tô Đề ngẩng đầu, khó hiểu nhìn người đàn ông trước mặt.

Khoảng cách giữa hai người chỉ cách khoảng một bước, quá gần, khiến sự chú ý của cô bất giác lệch hướng.

Anh cao thật đấy!

Cao hơn cô cả một cái đầu.

Người đàn ông trước mặt có vóc dáng cao lớn, thân hình cân đối, vai rộng lưng thẳng.

Ánh nắng gắt trút xuống từ sau lưng anh, vừa vặn che phủ bóng dáng nhỏ nhắn của Tô Đề trong một khoảng tối dịu dàng sau người anh.

Thấy cô cứ đứng ngẩn ra, Vinh Thiệu Đình hơi hất cằm: “Ngơ ra làm gì, không thấy nắng à?”

“À? Ừm.”

Tô Đề chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn ngoan ngoãn chui vào xe.

Còn lý do vì sao mình lại nghe lời như thế, cô tự an ủi là do đầu đau, sổ mũi, không thể tỉnh táo.

Trong xe Alphard, điều hòa bật rất lạnh.

Cơn chuyển nhiệt đột ngột khiến cô rùng mình, ngón tay co lại, cả bờ vai cũng bất giác căng lên.

Một bóng đen bên cạnh chợt nghiêng xuống.

Tô Đề quay đầu nhìn, đúng lúc nghe thấy giọng đàn ông trầm thấp vang lên: “Cô bị cảm rồi à?”

Vừa dứt lời, một chiếc áo vest đen được may thủ công tinh xảo đã nhẹ nhàng đặt lên đầu gối cô.

Tô Đề còn chưa kịp nói “không”, thì một cái hắt hơi đã thay cô trả lời tất cả.

Vinh Thiệu Đình liếc cô một cái thật sâu:

“Đắp lên đi.”

Tô Đề không mạnh miệng nữa, lặng lẽ mở áo ra, phủ lên người như đắp chăn.

Ghế trước, Trần Bách nhìn qua gương chiếu hậu, bắt gặp cảnh tượng đó, suýt thì bật cười.

Có đôi lúc, cô Tô đúng là đặc biệt thật. Không trách được vì sao cô lại lọt vào mắt ngài Vinh.

Cổ Trần Bách bỗng lạnh buốt, anh ấy vội vàng cụp mắt, nghiêm túc quay đầu về phía trước, không dám hó hé gì nữa.

Trong xe yên tĩnh đến lạ.

Tô Đề nhắm mắt, dựa vào lưng ghế, mơ mơ màng màng.

Có lẽ còn chưa đủ ấm, đôi tay nhỏ chui ra khỏi vạt áo, tỉ mỉ kéo góc áo đắp kín phần chân và vai.

Cho đến khi được bọc gọn gàng, cô mới tỏ ra hài lòng.

Hành động ấy mang theo đôi chút ngây thơ như một đứa trẻ.

Khóe môi Vinh Thiệu Đình khẽ cong, ánh mắt ra hiệu cho Trần Bách tăng nhiệt độ điều hòa.

Trần Bách lập tức hiểu ý, sau đó thì anh ấy vừa phải chịu cái nắng hơn 30 độ bên ngoài, vừa bị hơi nóng trong xe hun người, phải cắn răng đạp mạnh chân ga.

Nóng muốn chết.

Khoảng nửa tiếng sau.

Xe chạy vào khu Thượng Hoàn.

Tô Đề vùi nửa mặt vào cổ áo vest, má đỏ ửng, ngủ ngon lành.

Ban đầu Vinh Thiệu Đình cũng không định đánh thức cô nhưng tiếng tít báo cửa xe điện mở ra lại khiến Tô Đề tỉnh giấc.

Cô bặm môi, dụi dụi mắt rồi ngồi dậy, miệng còn lẩm bẩm điều gì đó.

“Dậy rồi à?”

Vinh Thiệu Đình đã đưa một chân ra ngoài xe, giờ lại rút về, ngồi yên lại trong xe.

Anh chăm chú nhìn cô gái vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói cũng dịu đi đôi chút.

Tô Đề dần lấy lại ý thức, đôi mắt còn đỏ hoe vì ngái ngủ, giọng mũi đặc sệt:

“Đến rồi à?”

Thôi xong, hình như cảm cúm nặng hơn nữa rồi.

Vinh Thiệu Đình đưa tay chống vào trán, khẽ day nhẹ thái dương, gương mặt tuấn tú chợt căng lại: “Còn chịu được không?”

Tô Đề không hề tỏ ra yếu đuối, gật đầu chắc nịch: “Được chứ, tôi đỡ nhiều rồi. Đây là… đâu vậy?”

Vừa nói, cô vừa quay đầu nhìn ra ngoài.

Khi ánh mắt chạm vào biển chỉ dẫn đường Thượng Hoàn kèm theo mấy chữ to "Bảo tàng nhà họ Vinh", cô lập tức hiểu ra.

Đây chẳng phải là bảo tàng nhà họ Vinh sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc