Cố Nhược Hi lao ra khỏi biệt phủ Thẩm gia, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì tức giận. Cô ta ngồi vào trong chiếc Porsche của mình, thẳng tay đập mạnh vào vô lăng để trút giận.
"Lâm Uyển Đình, cái đồ sa sút nhà cô, dám làm tôi bẽ mặt trước mặt Gia Thần!" Nhược Hi nghiến răng ken két.
Cô ta không thể ngồi yên chờ đến thứ Hai để bố mình bị Thẩm Gia Thần ép vế trên Hội đồng quản trị. Ánh mắt Nhược Hi lóe lên một tia độc địa, cô ta rút điện thoại ra, gọi cho một số máy lạ: "Tìm cho tôi tất cả tài liệu về vụ phá sản của Lâm thị mười năm trước. Đặc biệt là những giấy tờ có chữ ký của Thẩm Gia Thần thời điểm đó. Gửi ngay cho tôi."
Tắt máy, Nhược Hi nở một nụ cười thâm hiểm. *Lâm Uyển Đình, cô dựa vào Gia Thần để lên mặt sao? Tôi sẽ cho cô thấy người chồng cô đang dốc lòng bảo vệ, thực chất lại chính là kẻ đã bức tử gia đình cô.*
Trong khi đó, tại phòng khách Thẩm gia sau giờ làm việc, không khí yên ắng đến lạ kỳ.
Thẩm Gia Thần đã rời đi từ chiều để xử lý công việc tại tập đoàn, để lại Uyển Đình một mình trong căn biệt thự rộng lớn. Cô ngồi ở ban công, tay cầm một cuốn sách nhưng tâm trí lại đặt ở bệnh viện trung ương, nơi cha cô đang nằm. Lúc này, điện thoại của cô bỗng rung lên, hiển thị số của một vị bác sĩ quen thuộc.
"Alo, Bác sĩ Vương, tình hình của cha tôi có biến chuyển gì sao?" Uyển Đình lo lắng hỏi.
"Lâm tiểu thư, tôi gọi điện để thông báo cho cô yên tâm. Chiều nay, toàn bộ chi phí phẫu thuật chuyên sâu và tiền duy trì phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) của Lâm lão gia trong vòng một năm tới đã được thanh toán đầy đủ rồi."
Uyển Đình sững người: "Thanh toán rồi? Ai... ai đã trả ạ?"
"Là trợ lý của Thẩm tổng. Họ dùng tài khoản đặc biệt của Thẩm thị để chi trả, còn mời cả chuyên gia đầu ngành từ Đức về hội chẩn cho cha cô nữa."
Cúp điện thoại, trái tim Uyển Đình bỗng đập loạn một nhịp. Cô nhìn ra khoảng sân tối đen bên ngoài, lòng ngập tràn những cảm xúc phức tạp. Thẩm Gia Thần... người đàn ông đêm qua vừa ném bản hợp đồng lạnh lùng vào người cô, hóa ra lại là người giữ lời hứa nhanh đến vậy. Anh ta tàn nhẫn trên thương trường, nhưng trong việc sòng phẳng tiền tài, lại chưa từng chậm trễ một giây.
*Tiếng động cơ xe gầm rú từ xa vọng lại.*
Chiếc Maybach đen quen thuộc của Thẩm Gia Thần chầm chậm tiến vào ga-ra. Uyển Đình vội vàng bước xuống lầu. Cô nghĩ mình nên nói một câu cảm ơn với anh.
Cửa biệt thự mở ra, Thẩm Gia Thần bước vào với dáng vẻ mệt mỏi sau một ngày đấu trí căng thẳng. Gương mặt anh lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy Uyển Đình đang đứng đợi ở phòng khách, bước chân anh khẽ khựng lại.
"Thẩm tổng, chuyện viện phí của cha tôi... cảm ơn anh." Uyển Đình mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt lộ ra sự chân thành hiếm hoi.
Gia Thần cởi áo khoác ngoài đưa cho người hầu, nhàn nhạt liếc cô một cái: "Không cần cảm ơn. Đó là điều khoản trong hợp đồng. Tôi chỉ làm đúng bổn phận của bên A."
Sự xa cách của anh không làm Uyển Đình lùi bước, cô tiến lại gần, định nói thêm gì đó thì một người hầu bất ngờ chạy vào, trên tay cầm một chiếc phong bì chuyển phát nhanh được niêm phong kỹ lưỡng.
"Thẩm thiếu phu nhân, có người vừa gửi cái này đến cho cô, nói là tài liệu tuyệt mật từ bệnh viện của Lâm lão gia."
Uyển Đình hơi nhíu mày, nhận lấy phong bì. Bên góc thư có dòng chữ viết tay bằng mực đỏ: *“Gửi Lâm tiểu thư, sự thật về kẻ đã bức tử Lâm thị mười năm trước.”*
Tim Uyển Đình thắt lại. Cô vội vã xé phong bì ngay trước mặt Thẩm Gia Thần. Bên trong không phải hồ sơ bệnh án, mà là bản sao của một sắc lệnh thu mua tài sản và ép buộc phá sản đối với Lâm thị năm xưa.
Ở trang cuối cùng của tài liệu, mục người đại diện ký tên đóng dấu của Thẩm thị, hiện lên ba chữ vô cùng quen thuộc, được ký bằng nét mực sắc bén như dao cạo: **Thẩm Gia Thần**.
Uyển Đình lùi lại một bước, ánh mắt nhìn anh từ sự biết ơn lúc nãy bỗng chốc biến thành một sự đề phòng và oán hận tột cùng. Cô giấu tờ giấy ra sau lưng, giọng nói run rẩy nhưng lạnh thấu xương:
"Không có gì. Tôi hơi mệt, xin phép lên phòng trước."
Nhìn bóng dáng Uyển Đình chạy vội lên lầu giống như đang trốn chạy một loài ác thú, đôi mắt Thẩm Gia Thần híp lại nguy hiểm. Anh nhìn xuống chiếc phong bì bị vứt lại trên bàn, bàn tay siết chặt.
Cùng lúc đó, tại một góc khuất ngoài biệt thự, chiếc Porsche của Cố Nhược Hi chầm chậm hạ kính xuống. Nhìn thấy ánh đèn phòng ngủ của Uyển Đình vụt tắt, Nhược Hi nở nụ cười đắc thắng: *“Lâm Uyển Đình, hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống rồi. Tôi chống mắt lên xem cô làm sao yêu được kẻ thù diệt tộc của mình!”*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)