Sau bữa trưa đầy mùi thuốc súng, Cố Nhược Hi lấy cớ cần thảo luận gấp về các điều khoản bổ sung của dự án cảng biển để bám theo Thẩm Gia Thần vào thư phòng tầng hai.
Thư phòng của Thẩm Gia Thần rất rộng, ngập tràn mùi gỗ tuyết tùng và hương trà đen thượng hạng. Bản tính anh thích sự ngăn nắp, lạnh lùng, y như con người anh vậy.
"Gia Thần, anh xem qua phụ lục này đi. Bố em nói nếu Thẩm thị đồng ý nhượng bộ 2% cổ phần trong chuỗi logistics ở cảng phía Nam, Cố thị sẽ lập tức rót thêm vốn để giải quyết khủng hoảng rò rỉ thông tin đấu thầu vừa rồi."
Nhược Hi tiến đến gần bàn làm việc, đặt xấp tài liệu xuống, cố tình cúi thấp người để mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng bay vào mũi anh. Cô ta nhìn anh bằng ánh mắt đầy mong chờ, tin chắc rằng trong lúc Thẩm thị đang gặp rắc rối, lời đề nghị của Cố gia chính là chiếc phao cứu sinh tốt nhất.
Thẩm Gia Thần lật vài trang tài liệu, lông mày khẽ nhíu lại. Ánh mắt anh lạnh nhạt lướt qua những con số được tính toán vô cùng có lợi cho Cố thị. Đổi 2% cổ phần huyết mạch lấy một nguồn vốn ngắn hạn? Cố gia đúng là biết cách "đục nước béo cò".
"Chuyện này để tôi xem xét lại. Thẩm thị chưa đến mức thiếu vốn." Gia Thần đóng tập hồ sơ lại, thanh âm không một chút gợn sóng.
Nhược Hi hơi hụt hẫng, cô ta định nói thêm vài câu để thuyết phục thì cửa thư phòng bỗng vang lên tiếng gõ nhịp nhàng.
*Cộc. Cộc.*
"Vào đi." Gia Thần lên tiếng.
Cửa mở, Lâm Uyển Đình bước vào, trên tay bưng một khay trà nhỏ. Khói trà nghi ngút tỏa ra hương thơm thanh mát của hoa cúc và kỷ tử, hoàn toàn lấn át mùi nước hoa nồng nặc của Cố Nhược Hi.
"Thẩm tổng, quản gia Lý nói anh có thói quen dùng trà thanh nhiệt sau khi ăn đồ Tây để đỡ đầy bụng. Tôi có tự tay pha một chút, không phiền hai người chứ?" Uyển Đình thản nhiên bước tới, đặt tách trà lên bàn làm việc của anh, tuyệt đối không liếc nhìn đống tài liệu mật dù chỉ một cái.
Cố Nhược Hi nhìn thấy vậy, liền khinh bỉ ra mặt: "Chị dâu thật là chu đáo quá. Nhưng mà tụi em đang bàn chuyện đại sự của hai tập đoàn lớn, mấy việc trà nước này cứ để người hầu làm là được rồi, chị vào đây lỡ làm lộ bí mật kinh doanh thì sao?"
Lời nói của Nhược Hi vô cùng cay độc, vừa ám chỉ Uyển Đình chỉ có tầm vóc của một kẻ hầu hạ, vừa khơi gợi lại nghi ngờ "nội gián" lúc nãy trên bàn ăn.
Uyển Đình nghe xong không hề tức giận, cô nhìn tách trà cúc rồi khẽ mỉm cười, quay sang Nhược Hi: "Cố tiểu thư lo xa rồi. Thẩm gia là hào môn thế gia, quy tắc bảo mật thông tin có từ thời ông nội. Nếu Thẩm tổng thực sự sợ tôi nhìn thấy, anh ấy đã không cho tôi vào."
Cô quay sang nhìn thẳng vào mắt Thẩm Gia Thần, ánh mắt trong vắt: "Hơn nữa, nếu tôi nhớ không lầm, dự án cảng phía Nam mà hai người đang bàn... Thẩm thị nắm giữ 60% quyền quyết định tuyệt đối. Theo luật doanh nghiệp hiện hành, bất kỳ điều khoản bổ sung nào liên quan đến nhượng bộ cổ phần cốt lõi đều phải thông qua Hội đồng quản trị vào thứ Hai tuần tới. Cố thị muốn ký trước hôm nay, chẳng phải là hơi vội vàng sao?"
*Bút toán tài chính và luật doanh nghiệp.*
Những danh từ chuyên ngành thốt ra từ miệng Uyển Đình một cách vô cùng lưu loát và chuẩn xác khiến cả Thẩm Gia Thần lẫn Cố Nhược Hi đều sững sờ.
Nhược Hi mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta vốn nghĩ Lâm Uyển Đình chỉ là một thiên kim thất thế hữu dũng vô mưu, làm sao có thể nhìn thấu được cái bẫy thời gian mà Cố gia đang giăng ra?
"Tôi nói, cầm về." Thanh âm của anh trầm xuống một tông, biểu thị sự kiên nhẫn đã đạt đến giới hạn.
Cố Nhược Hi uất ức đến phát khóc. Cô ta hằn học liếc nhìn Uyển Đình một cái đầy căm hận, rồi giật lấy xấp tài liệu trên bàn, dậm giày cao gót bỏ chạy ra khỏi thư phòng.
Cánh cửa khép lại, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Thẩm Gia Thần cúi xuống nhìn tách trà cúc vẫn còn bốc khói, sau đó ngước lên nhìn người vợ trên danh nghĩa của mình, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng nhưng đầy hứng thú:
"Lâm Uyển Đình, cô vào đây để dâng trà, hay là để dằn mặt Cố Nhược Hi?"
Uyển Đình khẽ chớp mắt, phong thái ung dung tự tại: "Tôi vào đây để bảo vệ tài sản của Thẩm gia. Dù sao trong hợp đồng có ghi rõ, ba năm này tôi là Thẩm thiếu phu nhân. Thẩm thị có tổn thất, danh tiếng của tôi cũng bị ảnh hưởng. Đúng không, Thẩm tổng?"
Gia Thần nhìn chằm chằm cô hồi lâu, bỗng nhiên đứng dậy, từng bước tiến lại gần cô. Khí thế bức người của vị tổng tài bá đạo một lần nữa bao trùm lấy cô: "Cô rất thông minh. Nhưng nhớ kỹ, người thông minh quá thường không có kết cục tốt."
Uyển Đình không lùi bước, cô ngẩng cao đầu, đối diện với khoảng cách cận kề của anh: "Kết cục tốt hay không, phải đi đến cuối đường mới biết được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)