Suốt ba ngày sau đó, không khí bên trong Thẩm gia rơi vào một trạng thái quỷ dị chưa từng có.
Lâm Uyển Đình vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ hờ. Cô dặn dò nhà bếp chuẩn bị bữa sáng, chu toàn việc trà nước và luôn giữ nụ cười chuẩn mực mỗi khi đối diện với người làm. Thế nhưng, bất cứ ai tinh ý đều có thể nhận ra, ánh mắt cô nhìn Thẩm Gia Thần đã hoàn toàn thay đổi.
Nó không còn là sự đề phòng đầy kiêu hãnh của một thiên kim thất thế, mà là một sự lạnh lẽo, xa cách đến cực điểm. Cô gần như biến mình thành một bóng ma xinh đẹp, không chủ động nói với anh một lời nào ngoài những câu chào hỏi xã giao bắt buộc.
Sự im lặng của cô khiến Thẩm Gia Thần bực bội đến phát điên.
Tại phòng làm việc của Tập đoàn Thẩm thị, bầu không khí áp lực đỉnh điểm khiến các trưởng phòng bước vào báo cáo đều run rẩy. Thẩm Gia Thần xoay xoay cây bút máy trong tay, ánh mắt thâm trầm nhìn ra cửa sổ sát đất. Trợ lý đặc biệt Giang đứng bên cạnh, mồ hôi hột rịn ra trên trán, rụt rè báo cáo:
"Thẩm tổng, chuyện chiếc phong bì được gửi đến biệt thự tối hôm đó... tôi đã tra ra rồi. Kẻ giao hàng là người của một công ty thám tử tư, tài khoản chuyển tiền cho họ có gốc gác từ người làm bên Cố gia. Là... Cố Nhược Hi tiểu thư làm."
Cây bút máy đắt tiền trong tay Thẩm Gia Thần bị lực đạo của anh bóp chặt đến mức suýt gãy. Đôi mắt anh nheo lại nguy hiểm. Bản hồ sơ mười năm trước?
Năm mươi tuổi, anh mới mười tám, vừa chân ướt chân ráo bước vào Thẩm thị. Khi đó, ông nội ra lệnh cho anh ký hàng loạt sắc lệnh thu tóm thương mại, trong đó có Lâm gia. Kẻ đứng sau giật dây thực sự là bà mẹ kế của anh, kẻ đã mượn tay anh để danh chính ngôn môn triệt hạ Lâm gia, đồng thời đổ mọi tội lỗi lên đầu một đứa trẻ mới vào nghề như anh.
"Hóa ra là vì chuyện này." Gia Thần lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia phức tạp.
Cô nghĩ anh là kẻ thù. Cô nghĩ tất cả sự dịu dàng, tiền viện phí anh trả cho cha cô chỉ là một màn kịch chuộc lỗi giả tạo.
"Thẩm tổng, có cần tôi giải thích với thiếu phu nhân không?" Trợ lý Giang hỏi.
"Không cần." Gia Thần đứng dậy, vớ lấy áo khoác vest. "Để tôi tự nói với cô ấy."
Đêm hôm đó, Thẩm Gia Thần về nhà sớm hơn thường lệ.
Khi anh bước vào phòng ngủ, Uyển Đình đang ngồi trước bàn trang điểm, chăm chú lau một chiếc trâm ngọc cũ kỹ - di vật duy nhất của mẹ cô để lại. Qua tấm gương lớn, cô thấy anh bước vào nhưng không hề quay đầu, chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
"Thẩm tổng về rồi sao? Nếu anh cần dùng phòng tắm, tôi sẽ ra ngoài."
Gia Thần không trả lời. Anh bước từng bước nặng nề đến phía sau cô, bóng người cao lớn đổ dài, bao trùm lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Uyển Đình. Anh đột ngột cúi xuống, hai tay chống lên mặt bàn trang điểm, giam chặt cô vào giữa lồng ngực mình.
Khoảng cách quá gần khiến Uyển Đình vô thức nín thở. Qua tấm gương, ánh mắt hai người chạm nhau. Một bên là sự chất vấn thâm trầm, một bên là sự oán hận được che giấu kỹ lưỡng.
"Lâm Uyển Đình, cô có lời gì muốn hỏi tôi không?" Giọng Gia Thần khàn đặc, phả vào bên tai cô.
Uyển Đình khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Thẩm tổng nói gì vậy? Tôi chỉ là một công cụ xung hỷ ký hợp đồng ba năm, có tư cách gì để hỏi anh?"
"Tôi ghét nhất là thái độ này của cô." Gia Thần siết chặt bả vai cô, ép cô phải quay người lại đối diện trực tiếp với anh. "Bản hồ sơ tối hôm đó, cô xem rồi đúng không? Cô hận tôi?"
Bị vạch trần trực tiếp, lớp mặt nạ bình tĩnh của Uyển Đình cuối cùng cũng nứt vỡ. Cô ngước mắt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng tràn ngập sự kiên cường, gằn từng chữ:
"Phải! Tôi đã xem rồi. Thẩm Gia Thần, mười năm trước anh mới bao nhiêu tuổi mà đã có thể ra tay tàn nhẫn đến thế? Cha tôi coi Thẩm gia là đối tác chiến lược, vậy mà anh lại ký lệnh ép chết Lâm thị, khiến cha tôi sống thực vật mười năm qua! Bây giờ anh lại dùng tiền để bố thí viện phí cho ông ấy, anh đang chuộc lỗi, hay đang sỉ nhục Lâm gia chúng tôi?"
Nhìn những giọt nước mắt uất ức của cô rơi xuống, lồng ngực Gia Thần thắt lại một trận đau nhói khó tả. Anh định đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nhưng Uyển Đình đã dứt khoát gạt tay anh ra.
"Đừng chạm vào tôi!" Cô hét lên, giọng nói nghẹn ngào. "Tôi ghê tởm sự giả tạo của anh."
Bàn tay Gia Thần dừng lại giữa không trung, ánh mắt anh tối sầm xuống. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông đứng đầu giới tài phiệt không cho phép anh cúi đầu giải thích quá nhiều, nhất là khi cô nhìn anh bằng ánh mắt tràn ngập sự chán ghét như vậy.
Anh thu tay lại, đứng thẳng người up, khôi phục lại vẻ lạnh lùng tàn nhẫn thường ngày:
"Lâm Uyển Đình, cô nên nhớ cho kỹ. Dù tôi có là kẻ thù của cô, thì hiện tại, mạng sống của cha cô cũng đang nằm trong tay tôi. Chỉ cần tôi rút vốn, cái máy thở của ông ta sẽ dừng lại ngay lập tức."
Anh ghé sát vào mặt cô, buông lời cảnh cáo tàn nhẫn: "Ba năm này, tốt nhất cô nên ngoan ngoãn làm Thẩm thiếu phu nhân cho tôi. Nếu cô dám có ý định trả thù hay làm tổn hại đến Thẩm thị, tôi sẽ khiến Lâm gia của cô vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được."
Dứt lời, Gia Thần quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Uyển Đình ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô ôm lấy mặt, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn dưới màn đêm.
Hận thù đã bén rễ, tình yêu chưa kịp nở hoa đã bị bóp nghẹt. Ván bài hào môn này, cô không thể thua, cô phải tìm cách khiến Thẩm Gia Thần phải trả giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


