Trong thân thể yếu mềm ấy, như mọc lên một nhánh trúc, phá vỡ lớp vỏ rụt rè, từng đốt từng đốt vươn cao, thành một cốt cách kiêu ngạo chống đỡ thân hình mảnh mai, khiến nàng trở nên kiêu hãnh, cô độc.
Một khi đã có cốt cách ấy, vẻ đẹp quyến rũ của nàng cũng bị làm nhạt đi, không còn cảm giác dễ dàng nắm bắt, mà thêm vào đó là sự xa cách, không ai dám tùy tiện khinh nhờn.
Đôi tay trắng ngần của Từ Ký Mộng lướt nhanh, mạnh mẽ trên dây đàn, cuối cùng trong tầng mây cuộn trào kia, sấm sét bất ngờ nổ vang, chớp giật rền trời, ánh sáng rực rỡ, gươm giáo tung hoành, thật đã đời sảng khoái! Mưa to sấm lớn rồi cũng có lúc dừng, sau cơn cuồng nhiệt, tiếng đàn lại mang theo chút tiếc nuối, cảm khái.
Sau khi tổ mẫu qua đời, theo lệ cũ, nữ quyến trong nhà chỉ cần giữ đại hiếu trăm ngày, nhưng nhà họ Từ không có nam đinh, nàng không muốn để tổ mẫu mất rồi mà không ai giữ hiếu, nên đã theo quy củ trưởng tử trưởng tôn, thủ hiếu ba năm cho tổ mẫu.
Suốt ba năm ấy, trong phủ họ Từ không hề vang lên tiếng đàn tiếng hát.
Vì vậy ban đầu nàng do dự, là sợ lâu không chạm đàn sẽ vụng về, mất mặt trước bao người.
Thêm nữa, sư phụ dạy cổ cầm từng nói, khúc Quảng Lăng Tán mang khí thế sát phạt, sắc bén quá mức, mà tổ mẫu lại luôn dặn nàng phải cẩn trọng lời nói việc làm, nên Từ Ký Mộng rất ít khi gảy khúc này trước mặt người khác.
Hôm nay bị mọi người ép làm thơ, nàng lại nhớ đến nhiều chuyện cũ không muốn nhắc tới, trong lòng khao khát tìm một lối thoát, lại uống thêm chút rượu, nên mới có can đảm như vậy.
Thế nhưng sau khi đàn xong, men rượu tan đi, nhìn cây cổ cầm trước mặt, nàng bắt đầu hối hận.
Ai cũng biết Kê Thúc Dạ, người sáng tác Quảng Lăng Tán, cả đời không chịu cùng quyền quý thế tục đồng lõa, vậy mà nàng vừa bị đám công tử thế gia cười nhạo, lại dám gảy khúc này ngay trong yến tiệc của trưởng công chúa.
Như vậy có phải quá mạo phạm rồi không?
“Một khúc đàn thật đã đời, tuyệt diệu vô cùng!”
Một giọng nói trong trẻo vang lên phá tan dư âm, đám công tử trong vườn nhận ra đó là Nhị hoàng tử, vị hoàng tử được sủng ái nhất hiện nay, liền đồng loạt phụ họa khen ngợi, thái độ hoàn toàn khác hẳn lúc trước.
Những kẻ vừa nãy còn hò hét bắt nàng hát, giờ mặt mũi khó coi, gượng gạo nói: “Ta đã bảo rồi mà, vị cô nương này không chịu làm thơ, chắc chắn là người tài giấu nghề, xem đi, quả nhiên không sai!”
Ánh mắt Vương Phi Yến trở nên trầm lặng, khí thế kiêu ngạo ban nãy hóa thành nỗi buồn bã thất vọng.
Nàng ta nhìn chằm chằm vào Tạ Lăng Vũ, nhưng hắn lại đang chăm chú nhìn Từ Ký Mộng, trong đôi mắt sáng như sao là sự nhẫn nhịn hiếm thấy, như có ngọn lửa đang bùng cháy.
Sau đó hắn siết chặt hai tay, nhìn Từ Ký Mộng thật sâu rồi vội vã rời khỏi vườn.
Vương Phi Yến biết, hắn sợ mình không kiềm chế nổi.
Nàng ta cũng xoay người bỏ đi.
Trong lương đình, trưởng công chúa vẫn còn đắm chìm trong tiếng đàn, dư vị chưa tan, khẽ liếc nhìn Tạ Lăng Chu, thấy con trai mình không rời mắt khỏi bên ngoài, ánh mắt giữa hắn và thiếu nữ kia như có một khúc ngó sen bị bẻ gãy, kéo ra những sợi tơ mảnh dài.
Trưởng công chúa khẽ cong môi, dịu dàng nói: “Chu nhi giỏi gảy đàn, vừa rồi lại nghe nhập thần như vậy, con thấy cô bé ấy đàn thế nào?”
Tạ Lăng Chu như bừng tỉnh, chậm rãi thu ánh mắt về từ phía Từ Ký Mộng, nhấp một ngụm trà, cụp mi đáp nhạt: “Mở đầu đánh sai hai nốt, còn lại thì tạm được.”
Về sau có đánh sai nữa hay không hắn cũng chẳng để ý, bởi tâm trí và ánh mắt đều không đặt trên cây đàn.
“Không ngờ, một cô nương yếu đuối như vậy lại có thể đàn ra khúc nhạc hào sảng đến thế!” Nhị hoàng tử vẫn còn dư âm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, thầm cười biểu đệ mình đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.
Nếu hắn mà có một biểu muội xinh đẹp thế này, dù nàng có đàn sai hết cũng sẽ khen nàng là tuyệt sắc giai nhân. “Phải rồi, cha nàng là Từ tướng quân đúng không? Thì ra là con gái nhà tướng, bảo sao.
Chỉ tiếc là, bị Tạ Lăng Vũ nhanh chân chiếm mất rồi.”
Nói rồi hắn tháo ngọc bội bên hông định đưa cho cung nữ, nhưng bị Vương quý phi ngăn lại, bất đắc dĩ nói: “Con là nam nhi, dù có khen ngợi thế nào, cũng không thể tùy tiện tặng đồ cho cô nương nhà người ta, như vậy là thất lễ.”
Vương quý phi rút một cây trâm vàng cài ngọc phượng trên tóc, đưa cho thị nữ: “Mang đến cho biểu tiểu thư nhà họ Tạ, nói rằng bản cung rất thích tiếng đàn của nàng.”
“Coi như ta cũng góp một phần.” Trưởng công chúa tiện tay tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay xuống.
Nhị hoàng tử cười nhìn chiếc vòng: “Cô mẫu chẳng phải nói chiếc vòng này là bảo vật truyền gia, sau này sẽ tặng cho con dâu sao?”
Trưởng công chúa đôi mắt sáng rực: “Không sao, vòng như vậy ta còn mấy cái nữa.”
Nghe vậy, ánh mắt Tạ Lăng Chu lại vô thức dừng trên bóng dáng kia, dáng vẻ ngoan ngoãn yên tĩnh ấy, giống hệt trong mơ khi nàng quỳ trên giường hắn, chất vấn vì sao không cho nàng lên giường ngủ.
Hắn không kìm được khẽ cong môi, nhưng chỉ trong chớp mắt, lại nhìn về phía chiếc vòng, ánh mắt dần sâu thẳm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




