Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Biểu Ca Cũng Muốn Chiếm Đoạt Ta Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Hơn nữa, Quảng Lăng tán là khúc cổ cầm hiếm hoi mang sát khí, Từ Ký Mộng nhìn yếu ớt như thế, vừa rồi còn như chưa từng chạm vào đàn, vậy mà lại dám mạnh miệng như vậy, tất nhiên sẽ có người muốn thử xem nàng thế nào.

Có người nhờ thị nữ phủ Trưởng công chúa đi lấy một cây cổ cầm, chẳng mấy chốc thị nữ đã mang về một cây đàn thượng hạng, chính là cây đàn của vị cầm sư bên cạnh Trưởng công chúa.

Mọi người đều thong dong ngồi xem Từ Ký Mộng bước tới ngồi trước bàn đàn, tay nàng nhẹ nhàng vuốt qua thân đàn, cử chỉ vô cùng cẩn trọng, trông như thể chưa từng quen thuộc với cây đàn này, càng khiến người ta hả hê chờ xem trò vui.

Ai nấy đều nghĩ: cô nương này đúng là sĩ diện hão, nói khoác quá đà, chẳng biết lát nữa sẽ kết thúc ra sao.

Đợi mãi vẫn chưa nghe thấy tiếng đàn vang lên, Từ Ký Mộng chỉ chăm chăm nhìn vào thân đàn, vẻ mặt bối rối, thậm chí còn hoang mang đảo mắt nhìn quanh, như thể đang mong ai đó tới cứu nguy.

Có người không nhịn được nữa, bất đắc dĩ lên tiếng:

“Nếu không biết thì đừng cố, bọn ta cũng chẳng phải cố ý làm khó, thật sự không được thì thôi vậy.”

Cũng có kẻ châm chọc:

“Người phương Nam đều thích nói khoác, thích trèo cao như thế sao?”

Tạ Nghênh Uyên đứng bên cạnh nhìn, muốn lên tiếng bênh vực biểu muội mà chẳng tìm ra lý do, càng nghĩ càng thấy Từ biểu muội thật ngốc, vì sĩ diện mà mạnh miệng, đúng là chẳng chút lý trí! Thôi, cứ mặc nàng vậy.

Tạ Lăng Vũ từ nãy đến giờ vẫn im lặng, rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, bước nhanh tới trước bàn đàn.

Nhìn dáng vẻ của hắn thì rõ là sợ nàng đàn không nổi, khiến nhà họ Tạ mất mặt, liền kéo tay Từ Ký Mộng định đưa nàng rời đi.

Từ Ký Mộng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, trong ánh mắt ẩn chứa muôn vàn cảm xúc, khiến Tạ Lăng Vũ cũng phải sững người.

Nàng khẽ gạt tay hắn ra, rồi đưa tay gảy lên dây đàn.

◎ Trong thân thể yếu mềm ấy, lại sinh ra một cốt cách kiêu ngạo ◎

Trong lương đình, Trưởng công chúa, Vương quý phi, Nhị hoàng tử và Tạ Lăng Chu mỗi người một tâm tư, vừa trò chuyện vừa cười nói.

Tạ Lăng Chu vốn ít lời, lại xa cách với mẫu thân, chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, vô hình dựng lên một bức tường lạnh lùng khiến ai cũng khó mà tìm được cơ hội thân cận.

Đột nhiên, trong vườn vang lên tiếng cười đùa, mấy người trong đình đều ngừng nói chuyện, đồng loạt nhìn ra ngoài.

Trưởng công chúa gọi một cung nữ đang chờ ngoài cửa vào hỏi, mới biết là biểu tiểu thư nhà họ Tạ vì không biết làm thơ, đã uống liền ba chén rượu, hiện đang bị mọi người trêu chọc.

Nhị hoàng tử vốn chẳng mấy động lòng trước mỹ nhân, nhưng thấy Tạ Lăng Chu lạnh lùng nhìn ra ngoài, trong mắt phủ một tầng băng giá.

Tên băng cục này xưa nay vốn lạnh nhạt, chắc là chỉ không vui vì nhà họ Tạ bị mất mặt thôi.

Hắn muốn nhân cơ hội này kéo gần quan hệ với Tạ Lăng Chu, định ra ngoài giải vây, tiện thể bán một cái nhân tình, thì lại nghe cô nương kia nói mình biết gảy khúc Quảng Lăng Tán.

Nhưng dáng vẻ nhút nhát kia thật khiến người ta khó mà tin nổi.

Nhị hoàng tử không nhịn được, bật cười thành tiếng, vừa lúc bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Lăng Chu quét tới, chợt nhận ra trước mặt hắn mà cười nhạo biểu tiểu thư nhà họ Tạ chẳng khác nào cười nhạo cả nhà họ Tạ, vội vàng thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: “Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.”

Tạ Lăng Chu nhìn qua rèm cuốn, hướng mắt về phía vườn.

Trông như đang lạnh lùng đứng ngoài cuộc, nhưng thực ra chỗ hắn ngồi là gần vườn nhất, mọi chuyện xảy ra trong vườn đều nhìn thấy rõ, nghe cũng không sót một chữ.

Ngay từ lúc Từ Ký Mộng bị Vương Phi Yến mỉa mai thành a hoàn, Tạ Lăng Chu đã nghĩ, liệu nàng có khóc không? Nhưng vị biểu muội này nhìn thì yếu đuối, lại kiên cường ngoài dự liệu của hắn, thà cúi đầu uống rượu chứ không cầu xin tha thứ.

Chỉ là sau ba chén rượu, hắn vẫn nhìn thấy vẻ ngơ ngác, bất lực hiện lên trên gương mặt nàng.

Nhìn giống hệt con mèo trắng bị hắn xách ra khỏi phòng ngày trước.

Tạ Lăng Chu khẽ siết tay thành nắm đấm.

Trưởng công chúa, vốn chỉ ngồi xem kịch, bỗng thở dài một tiếng: “Cô bé ấy thật xinh đẹp, với A Vũ cũng rất xứng đôi.”

Xứng đôi sao? Trong mắt Tạ Lăng Chu ánh lên một tia cười lạnh.

Hắn chỉ thấy nhị đệ vì mất mặt mà tránh né ánh mắt cầu cứu của Từ Ký Mộng, rõ ràng đã có hôn ước từ nhỏ với nàng, vậy mà lại để mặc nàng một mình đối mặt với đám công tử thế gia.

Đột nhiên hắn cảm thấy trong đình thật ngột ngạt, muốn đứng dậy ra ngoài cho khuây khỏa, nhưng nghĩ đến chuyện nhất cử nhất động đều sẽ lọt vào mắt trưởng công chúa và Vương quý phi, hắn lại cố ngồi yên.

Lý trí nhắc nhở hắn, chuyện này không phải việc của mình.

Từ xa, hắn thấy Từ Ký Mộng ngồi trước đàn, ngơ ngác nhìn cây cổ cầm, mãi vẫn chưa động tay, đến cả Nhị hoàng tử trong đình cũng sốt ruột thở dài.

Khúc Quảng Lăng Tán mở đầu bằng những nốt nhạc bình thản, khiến người nghe như đứng trên đỉnh núi cao, nhưng ngay sau đó, mây đen cuồn cuộn kéo tới, cảm xúc ẩn giấu trong tầng mây bắt đầu chuyển động, như muốn bùng phát.

Thiếu nữ gảy đàn ban đầu còn dịu dàng, rụt rè, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào dây đàn, đôi mắt mơ màng lập tức trở nên kiên định, cằm cũng vô thức căng lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc