Ngón tay dài lướt qua chuỗi Phật châu trên cổ tay kia, đem mọi cảm xúc giấu kín xuống đáy mắt.
Cung nữ mang vòng ngọc và trâm vàng đến tặng Từ Ký Mộng, như một dấu ấn chứng minh nàng đã được hoàng thân quyền quý ở Kinh Lăng công nhận.
Đám công tử thế gia cũng không còn nhắc đến “người phương Nam”, “biên cương” nữa, đối với Từ Ký Mộng càng thêm tán thưởng, thi nhau đổi giọng, khen nàng là người tài giấu nghề.
Ai cũng tưởng nàng sẽ nhân cơ hội này làm khó lại mọi người, bởi lúc gảy đàn khí thế nàng lạnh lùng kiêu ngạo như bị chọc giận, nhưng sau khi đàn xong, Từ Ký Mộng lại càng khiêm nhường hơn trước, ai bắt chuyện cũng dịu dàng đáp lại, giữ thể diện cho tất cả, khiến không ít công tử thế gia phải lòng.
Một ngày này, trừ chút bất ngờ ban đầu, cũng xem như khách chủ đều vui vẻ, đến lúc hoàng hôn, xe ngựa rời khỏi phủ trưởng công chúa.
Sau đó, Tạ Lăng Vũ không xuất hiện nữa.
Tạ Nghênh Uyên giận huynh trưởng lắm, nhưng sợ nhắc đến sẽ khiến Từ Ký Mộng nghĩ ngợi, chỉ âm thầm quyết tâm, về phủ nhất định phải mách với phụ thân một trận!
Từ Ký Mộng ngập ngừng, giọng chân thành: “Hôm nay đa tạ biểu tỷ đã quan tâm, lần đầu ta ra ngoài, không hiểu quy củ, làm phiền biểu tỷ rồi, thật lòng áy náy.”
Tạ Nghênh Uyên nhìn vào đôi mắt chân thành ấy, nhớ lại khi chén rượu thứ tư đặt trước mặt Từ Ký Mộng, ánh mắt hoang mang của biểu muội, trong lòng bỗng chua xót, lại thêm phần hối hận.
Trước khi ra ngoài, mẫu thân đã dặn đi dặn lại, nói ở những dịp như thế này, thỉnh thoảng nên để biểu muội tự xoay sở, chỉ giúp khi thật cần thiết, như vậy nàng mới nhanh chóng thích nghi với Kinh Lăng.
Nàng làm đúng như vậy, sau đó chơi vui quá, thậm chí còn quên mất cả Từ Ký Mộng.
Không phải nàng ta không phát hiện Từ Ký Mộng đã rời đi, chỉ là nghĩ nàng cũng đâu còn nhỏ nữa, phủ Trưởng công chúa lại nhiều thị nữ như thế, chắc chắn sẽ không lạc đường, chẳng cần phải đi tìm cho mất công.
Về sau, mọi người đều tưởng Từ Ký Mộng mạnh miệng, mấy vị tiểu thư quyền quý còn cười nói nhà họ Tạ sao lại có người thân như vậy, Tạ Nghênh Uyên cũng tức đến đỏ mặt, giận biểu muội không nên nói khoác.
Giờ nghĩ lại, nàng ta thật sự không nên như thế.
Nàng ta dịu giọng xuống: “Là ta không tốt, tính tình lỗ mãng, lại không biết chăm sóc người khác, còn nóng nảy nữa.
Nói thật, hôm nay biểu muội đàn một khúc Quảng Lăng Tán, ngay cả điện hạ và quý phi cũng không ngớt lời khen, chúng ta cũng được thơm lây nhờ biểu muội đấy!”
Trong nhà có một vị tổ mẫu nghiêm khắc, Từ Ký Mộng bị nhắc nhở còn nhiều hơn được khen, nay nghe người khác tán thưởng, đôi mắt nàng ánh lên tia sáng lấp lánh, vừa mừng vừa ngượng ngùng.
Tạ Nghênh Uyên nhìn mà càng thấy áy náy.
Hai người chào tạm biệt, Từ Ký Mộng dẫn Thải Nguyệt cùng nhau đi về phía viện Giảo Lê.
Tạ Lăng Chu đi tới, lúc ngang qua nàng thì dừng chân lại một chút, thản nhiên hỏi: “Đàn rất hay, không biết biểu muội theo ai học đàn vậy?”
Từ Ký Mộng không nghĩ đại biểu ca đang khen mình, nghiêm túc trả lời: “Người dạy đàn cho ta họ Triệu, tên Sơ, là người quận Quế Lâm.”
Tạ Lăng Chu hơi trầm ngâm: “Muội chắc không phải họ Giang chứ? Cách đánh đàn của muội rất giống một người quen cũ của ta.”
Từ Ký Mộng lắc đầu, tuy trong lòng tò mò nhưng nàng biết giữ chừng mực, không hỏi thêm.
Hai người im lặng một lúc, Từ Ký Mộng lại bất giác nhớ tới giấc mơ kia, mặt nàng bỗng nóng bừng lên, chỉ cảm thấy trước ngực như bị bóp chặt. “Nếu biểu ca không có việc gì, ta xin phép về trước.”
“Ừ.” Tạ Lăng Chu nghiêng đầu nhìn nàng, không nhịn được lại dặn thêm một câu: “Lần sau nếu có ai làm khó muội, đừng bận tâm quá nhiều, muội là người nhà họ Tạ, ở Kinh Lăng này, phần lớn công tử thế gia đều không cần phải sợ.”
Trong lòng Từ Ký Mộng thấy ấm áp, không hiểu sao lại buột miệng hỏi: “Vậy... nếu gặp người không thể đắc tội thì phải làm sao?” Hỏi xong nàng liền hối hận, “Ta chỉ nói đùa thôi, biểu ca đừng để bụng.”
Nhưng Tạ Lăng Chu lại nghiêm túc đáp: “Nếu gặp người không thể đắc tội thì cứ đến tìm ta, ta có thể đắc tội thay muội.”
Hai người chia tay, Từ Ký Mộng cùng Thải Nguyệt quay về, Thải Nguyệt vui vẻ thay chủ tử: “Ta đã nói rồi mà, tiểu thư nhà chúng ta vừa xinh đẹp như tiên, lại đàn hay, chắc chắn sẽ khiến các công tử tiểu thư ở Kinh Lăng phải mê mẩn!”
Từ Ký Mộng chỉ khẽ mím môi, cười mà không nói gì.
Thải Nguyệt vẫn đắm chìm trong niềm vui, một lúc lâu mới nhận ra nàng dọc đường cứ yên lặng, chẳng giống người vừa vui vẻ trở về chút nào, bèn hỏi: “Sao vậy tiểu thư? Hôm nay có ai bắt nạt người à?”
Từ Ký Mộng lắc đầu, đi thêm một đoạn nữa thì dừng lại, im lặng hồi lâu rồi khẽ nói: “Thải Nguyệt tỷ, ta nhớ tổ mẫu quá.”
◎ Nhị đệ không quản ngươi, ta quản ◎
“Ta... ta nhớ tổ mẫu quá...”
Bao nhiêu cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa, nghẹn lại nơi cổ họng, khiến Từ Ký Mộng không kìm được mà bật khóc nức nở. “Trước đây ta cứ trách tổ mẫu nghiêm khắc, ngón tay ta sưng đỏ vẫn bắt ta luyện đàn, nhưng hôm nay ta mới hiểu, bà làm vậy đều là vì muốn tốt cho ta...”
Thải Nguyệt đau lòng ôm lấy nàng, dịu dàng dỗ dành: “Tiểu thư ngoan của ta, hôm nay chịu ấm ức rồi phải không?”
Từ Ký Mộng vừa khóc vừa lắc đầu, nước mắt lưng tròng: “Không ai làm khó ta cả, quý phi và trưởng công chúa còn ban thưởng cho ta nữa...”
“Nhưng nếu ta không biết đánh đàn, chắc chẳng ai buồn để ý đến ta đâu...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




