Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Biểu Ca Cũng Muốn Chiếm Đoạt Ta Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Sau đó liên tiếp ba lần, chén rượu đều dừng trước mặt Từ Ký Mộng, may mà nàng biết rõ tửu lượng của mình, nên cũng không sợ, cứ thế uống cạn từng chén.

Hồi nhỏ, ca ca A Từ sợ nàng sau này bị thiệt thòi, từng mua cho nàng một bình rượu để thử sức, vô tình phát hiện nàng uống quá năm chén là sẽ thay đổi tính nết.

Sau đó, ca ca còn cười nàng suốt mấy ngày.

Ban đầu, các công tử thế gia còn giữ ý, nhưng giờ thấy Từ Ký Mộng uống liền ba chén mà chẳng làm nổi một câu thơ, lại nhớ đến lời Vương Phi Yến vừa nói, càng thấy buồn cười.

Trong số đó có người biết Từ Ký Mộng và Tạ Lăng Vũ có hôn ước, liền không ngại trêu chọc: “Nhị công tử nhà họ Tạ đúng là số đỏ thật!”

Tạ Lăng Vũ cúi đầu, quai hàm căng cứng, như thể mất hết thể diện, cố nhịn không phát tác.

Còn Tạ Nghênh Uyên dù không rõ giữa huynh trưởng và Vương Phi Yến có chuyện gì, nhưng thấy bọn họ vừa cười nhạo Từ Ký Mộng vừa lôi cả nhà họ Tạ ra đùa, nàng ta liền lạnh mặt, phản bác: “Cười cái gì mà cười? Biểu muội ta không thích làm thơ, thích uống rượu thì liên quan gì đến các ngươi?”

Đáng tiếc càng giúp càng hỏng, lời vừa dứt, cả đám lại phá lên cười.

Không biết là cô nương nhà ai nhỏ giọng nói: “Tưởng đâu xinh đẹp thế này sẽ là tài nữ, ai ngờ chỉ được cái mã ngoài.”

Các công tử thế gia tuy không nói gì, nhưng ánh mắt chế giễu đã nói lên tất cả.

Từ Ký Mộng chưa từng bị cười nhạo như vậy.

Nàng bất lực nhìn khu vườn xa lạ, những gương mặt xa lạ, rồi lại nhìn về phía Tạ Lăng Vũ ở không xa.

Nhị biểu ca trước giờ luôn che chở nàng như bảo vật, vậy mà lúc này hắn cũng không giữ nổi thể diện, vừa chạm mắt nàng đã vội quay đi, nhìn chằm chằm vào dòng suối róc rách.

Ban đầu, hắn còn cố gắng bảo vệ nàng, biểu tỷ cũng không ngại đáp trả mọi người vì nàng.

Là do nàng không ra gì, khiến họ mất mặt, nàng cảm thấy áy náy, nhưng nhiều hơn là buồn bã.

Chỉ vì không biết làm thơ mà không thể ngẩng đầu lên sao? Có lẽ bọn họ chẳng phải để ý chuyện nàng không biết làm thơ, mà chỉ vì nhà họ Từ giờ đây chẳng còn danh tiếng gì nữa.

Lần đầu tiên Từ Ký Mộng thực sự cảm nhận được nỗi cô đơn nơi đất khách, bất giác hối hận vì đã tới kinh thành.

Nhưng tổ mẫu đã mất, nàng dù có được quản gia giúp đỡ cũng chỉ miễn cưỡng lo nổi việc nhà, còn ngoài kia thì đầy rẫy kẻ dòm ngó.

Quận Quế Lâm cũng chẳng thể quay về nữa.

Nàng ngơ ngác nhìn mặt nước.

Dường như ông trời cố ý làm khó, mấy vòng nữa trôi qua, chén rượu lại tiếp tục dừng trước mặt nàng.

Lần này, đến uống rượu nàng cũng không được.

Từ Ký Mộng lặng lẽ nhìn chén rượu xoay vòng trước mặt, chỉ mong có cơn gió nào thổi nó trôi xuống cuối dòng, nhưng chén rượu cứ như bám lấy nàng không buông.

Nàng khẽ thở dài, ngồi bất động như tượng gỗ, mãi không nhúc nhích.

Mọi người đợi mãi sốt ruột, có một cô nương cất giọng: “Tùy tiện làm một câu cũng không được sao? Chỉ cần nàng làm một câu là qua lượt rồi.”

Tạ Nghênh Uyên ở bên nhỏ giọng khuyên: “Biểu muội, hay là muội bịa đại hai câu đi.”

Người ngoài thấy Tạ Nghênh Uyên lạnh nhạt với Từ Ký Mộng, còn Tạ Lăng Vũ thì cúi đầu im lặng, liền chẳng kiêng dè gì nữa mà cười đùa: “Nửa câu thơ cũng không làm nổi, vậy thì... cô nương, nàng biết hát không, múa cũng được!”

Giọng điệu bỡn cợt, chẳng khác gì nói với kỹ nữ trong nhạc quán, vừa dứt lời, cả đám lại cười ầm lên, “Nói thế là không phải, ai lại bắt tiểu thư nhà lành hát múa bao giờ!”

Lại một tràng cười nữa.

Ở đầu nguồn, Triệu Chiêu Nhi vẫn luôn chú ý đến Từ Ký Mộng, nhớ lời mẹ dặn trước khi ra cửa, nếu biểu tỷ thực sự không ứng phó nổi thì phải ra tay giúp đỡ.

Nhưng rõ ràng người biết biểu tỷ không giỏi văn chương mà vẫn cố đẩy nàng vào cuộc đấu thơ này, cũng là mẹ nàng ta.

Triệu Chiêu Nhi không hiểu, mẹ nàng ta luôn khiến nàng ta đoán không ra, nhưng nàng ta biết Tạ Lăng Chu đang ở gần đây, dù không rõ hắn có thích Từ Ký Mộng không, nhưng trong lòng lại mong hắn tận mắt chứng kiến cảnh biểu tỷ bẽ mặt, nên đã lạnh lùng đứng ngoài nhìn suốt từ nãy.

Đến khi Tạ Nghênh Uyên và Nhị biểu ca đều bỏ mặc Từ Ký Mộng, nàng ta lại thấy xót xa, liền đứng dậy nói: “Nàng là biểu tỷ của ta, ta có thể thay nàng góp vui cho mọi người.”

Triệu Chiêu Nhi nổi danh tài sắc ở kinh thành, các công tử thế gia nghĩ một hồi, cảm thấy thay vì làm khó Từ Ký Mộng, chi bằng tranh thủ chiếm chút lợi từ nàng ta, “Đã vậy, để Triệu cô nương biểu diễn đi.”

Từ Ký Mộng bỗng đứng bật dậy, giọng không lớn nhưng vô cùng kiên định: “Không cần làm khó biểu muội ta, ta biết đánh đàn cổ cầm, để ta tự làm.”

Nghe vậy, Tạ Nghênh Uyên ngẩng đầu nhìn nàng không dám tin, người khác càng không tin nổi, “Cô nương muốn đàn khúc gì?”

Từ Ký Mộng điềm nhiên đáp: “Quảng Lăng tán.”

Cả đám lại phá lên cười.

Quảng Lăng tán là danh khúc của tiền triều, thất truyền cả trăm năm, mãi mười mấy năm trước mới xuất hiện trở lại, nhưng khúc này cực kỳ khó đánh, ở kinh thành chỉ nghe nói có Cửu điện hạ, Tạ Lăng Chu và một vị cầm sư của Trưởng công chúa là đàn được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc