Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Biểu Ca Cũng Muốn Chiếm Đoạt Ta Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Huống hồ, Nhị công tử nhà họ Tạ chẳng phải chính là vị hôn phu của tiểu thư sao?

Trước đó, rong ruổi đường xa gần hai tháng, vừa tới Kinh Lăng hôm sau đã rơi xuống nước, Từ Ký Mộng đổ bệnh nặng một trận.

Trong cơn mê man, nàng mơ thấy vô số gương mặt: ánh mắt kiên nghị của phụ thân, nét dịu dàng mà luôn ẩn chứa nỗi buồn của mẫu thân, gương mặt nghiêm nghị của tổ mẫu, ca ca A Từ lạnh lùng trầm ổn.

Còn có đôi tay khiến nàng đỏ mặt tía tai, và hương đàn hương thanh khiết khiến người ta yên lòng…

Nằm dưỡng bệnh gần nửa tháng, Từ Ký Mộng cuối cùng cũng khỏi.

Dù so với trước có gầy đi thật, nhưng đôi mắt hạnh to tròn lại càng thêm long lanh đáng thương, nốt ruồi nhỏ trên mí mắt càng tôn lên vẻ dịu dàng yếu ớt.

Đến cả Thải Nguyệt là nữ tử cũng thấy thương yêu.

Từ Ký Mộng ánh mắt lấp lánh: “Gầy cũng tốt! Đỡ phải quấn ngực mỗi ngày, thật là ngột ngạt muốn chết.”

Trích Tinh không nhịn được liếc xuống, thấy áo ngủ bị đẩy căng, đường cong đầy đặn lấp ló, mặt nàng ta đỏ bừng: “Hình như… cũng chẳng gầy đi bao nhiêu.”

Eo nhỏ lại càng tôn lên dáng người đầy đặn.

Từ Ký Mộng cúi đầu nhìn, nhíu mày, vành tai cũng nóng bừng, ký ức lúc rơi xuống nước bất ngờ ùa về, cả những giấc mơ hỗn loạn khi bệnh.

Đột nhiên nàng nhớ tới chiếc bánh ú bị bóc vỏ, nếp trắng nõn bị siết chặt, lộ ra khỏi lá… Nàng bật dậy, động tác đột ngột làm ghế tròn dưới mông lắc lư, khiến hai tỳ nữ giật mình, Thải Nguyệt vội đỡ lấy: “Tiểu thư thấy khó chịu ở đâu sao?”

“Ta… ta không sao.” Từ Ký Mộng chỉnh lại áo, từ từ ngồi xuống.

Thải Nguyệt không biết dưới nước đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ lại cảnh hôm đó, mặt cũng nóng ran.

May mà người cứu là Nhị công tử nhà họ Tạ.

Nàng biết Từ Ký Mộng vì chuyện này mà xấu hổ mấy ngày, bèn an ủi: “Nói đi cũng phải nói lại, may mà tiểu thư được vị hôn phu cứu, biểu công tử là người biết giữ lễ, còn dặn ma ma không được nói linh tinh để giữ gìn danh tiết cho người.”

Nhưng nhớ lại cảnh Nhị công tử nhà họ Tạ dọa ma ma sợ đến mức không dám ngẩng đầu, nàng ta lại lo lắng.

Vị hôn phu của tiểu thư lạnh lùng quá, sau này thành thân sợ là chẳng biết dỗ dành ai.

Từ Ký Mộng không biết những điều này, được an ủi thì giãn mày, ngoan ngoãn gật đầu, nhưng rồi lại nhíu mày: “Ta với Nhị biểu ca còn chưa chính thức đính hôn, bên ngoài vẫn nên tránh nhắc tới thì hơn.”

Không phải nàng đa nghi, mà hôm đầu tới nhà họ Tạ, đi ngang qua vườn hoa, nàng nghe mấy ma ma thì thầm to nhỏ.

Lúc ấy mới biết năm xưa mẫu thân vốn được hứa gả cho thế tử phủ Hầu Kinh Lăng, nhưng lại tư định chung thân với phụ thân, còn mất đi trinh tiết, khiến hôn sự tan vỡ.

Nhà họ Tạ vốn nghiêm khắc, vì chuyện này mà ngoại tổ Tạ tướng nổi giận, từ ngày gả con gái đi thì cắt đứt liên lạc, sau nghe tin con gái tự vẫn càng thất vọng, đến chết cũng không tha thứ.

Còn chuyện hôn ước giữa Từ Ký Mộng và Nhị biểu ca, là sau khi mẫu thân mất, nhị cữu cữu thương xót cháu gái mồ côi nên tự quyết định, chỉ là hai bên trưởng bối nói miệng với nhau, chưa từng công khai.

Mấy tháng trước, sau khi Từ Ký Mộng mãn tang, nhà họ Tạ cho người tới đón cũng không nhắc gì đến chuyện hôn sự, chỉ nói sợ nàng không nơi nương tựa nên đón về Kinh Lăng chăm sóc.

Nay nhà họ Từ sa sút, chỉ còn lại nàng là cô nhi, còn nhà họ Tạ là danh gia vọng tộc trăm năm.

Nghe nói nhà quyền quý thường coi trọng lợi ích hơn tình thân, lại biết chuyện của mẫu thân, Từ Ký Mộng càng không dám chắc về mối hôn sự này.

Nhìn căn phòng xa lạ, nàng cẩn trọng nói: “Giờ không còn ở nhà họ Từ, gọi biểu thiếu gia nghe chẳng khác gì khách lạ, sau này cứ gọi là thiếu gia thôi.”

Thải Nguyệt và Trích Tinh nghe mà chua xót, tiểu thư vừa tròn mười bảy vào tháng Chín, lẽ ra phải vô ưu vô lo, vậy mà vì không còn chỗ dựa, phải biết tiến biết lùi, hiểu chuyện sớm.

Đến cả các nàng cũng thấy thân phận mình như kẻ nương nhờ người khác: “Bọn nô tỳ sau này sẽ chú ý.”

Chải chuốt xong, không cần chủ tử nhắc, Thải Nguyệt đã chuẩn bị sẵn dải lụa trắng, cẩn thận quấn cho nàng.

Da Từ Ký Mộng trắng như tuyết, lại cực kỳ mẫn cảm, chỉ cần mạnh tay là để lại dấu, nên Thải Nguyệt càng nhẹ nhàng. “Quấn chặt chút.” Từ Ký Mộng khẽ nói.

Thải Nguyệt tăng thêm lực, Từ Ký Mộng cắn răng chịu đựng, không ngờ lại nhớ tới những giấc mơ kia.

Một lúc nàng chẳng phân biệt nổi là ai đang siết lấy mình, hoảng quá khẽ kêu lên, làm Thải Nguyệt giật mình: “Tiểu thư, có phải quấn chặt quá rồi không?”

Từ Ký Mộng khẽ thở dốc: “Không sao đâu…”

Dọn dẹp xong xuôi, Từ Ký Mộng lại đi về tiền viện, chuẩn bị thỉnh an lão phu nhân cùng mọi người nhà họ Tạ.

Có lẽ vì chuyện rơi xuống nước khiến ai nấy đều hoảng sợ, nhà họ Tạ liền cẩn thận phái mấy gia nhân đến hộ tống.

Một đoàn người lặng lẽ băng qua những khu vườn xuân rực rỡ, men theo từng dãy hành lang quanh co, mãi mới tới được tiền viện.

Từ xa nhìn lại, trong đại sảnh đã chật kín người.

Những thị nữ ăn mặc chỉn chu đứng thành hai hàng hai bên, trông còn ra dáng tiểu thư khuê các hơn cả nàng – một cô cháu gái họ xa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc