Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Nào Biểu Ca Cũng Muốn Chiếm Đoạt Ta Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

◎ Hắn tự xưng là Nhị công tử nhà họ Tạ ◎

“Biểu tiểu thư rơi xuống nước rồi!”

“Mau, mau gọi người tới!”

Tiếng kêu hoảng loạn của một ma ma phá tan sự yên tĩnh trong vườn, khiến chim chóc trên cây cũng giật mình bay tán loạn.

Mặt hồ bắn tung tóe, người dưới nước lúc chìm lúc nổi, làn nước lạnh tanh tranh thủ tràn vào miệng mũi, Từ Ký Mộng vùng vẫy trong tuyệt vọng, cố gắng nín thở.

Ngực nàng như bị mãng xà siết chặt, sắp không thở nổi nữa… Nàng nhớ ra hôm nay vì muốn tỏ ra đoan trang nên đã đặc biệt quấn ngực, còn quấn thêm mấy vòng, liền thò tay vào áo, cuống quýt kéo đứt dải lụa, cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.

Thế nhưng nàng vẫn chìm nổi giữa dòng, càng giãy dụa, hồ nước càng như mọc thêm tay, quyết kéo nàng xuống đáy.

Đúng lúc sắp tuyệt vọng, bất ngờ có một đôi tay từ phía sau vươn tới.

Đó là tay của nam nhân, thon dài hữu lực, dễ dàng giữ lấy nàng.

Khi hắn định kéo nàng vào bờ thì lại xảy ra chuyện, cổ chân Từ Ký Mộng bị thứ gì đó quấn lấy.

Mềm mềm, trơn trơn, như rắn vậy…

Nàng rợn tóc gáy, hoảng loạn đạp mạnh, nam nhân kia để giữ nàng đành phải vòng tay ôm lấy eo nàng từ phía sau.

Nhưng Từ Ký Mộng sợ đến mụ mị, chỉ cảm thấy thứ quấn lấy mình là một con mãng xà khổng lồ, càng giãy càng dữ.

Đôi tay ở eo bị kéo lên cao, rồi siết chặt lấy nàng.

“Đừng động đậy.”

Giọng nam nhân trong trẻo lạnh lùng như suối lạnh trong khe núi, cũng giống tiếng ngọc va nhau, nhưng lại xa cách, không chút cảm xúc, hơi thở gấp gáp mang theo ý trách móc.

Từ Ký Mộng bị dọa ngoan ngoãn, lúc này mới phát hiện thứ quấn ở cổ chân đã bị hất ra.

Nhưng sao ngực nàng vẫn khó chịu thế này?

Nàng cúi đầu nhìn, trong đầu như có sấm nổ.

Một vạt áo trắng vắt ngang trước ngực, dưới vạt áo lộ ra đôi tay thon dài như trúc, trắng như tuyết, rõ ràng là đôi tay sinh ra để gảy đàn, cầm bút.

Thế mà lúc này, đôi tay như ngọc ấy lại chắn ngang trước ngực nàng, áo mỏng mùa xuân đã bị nàng kéo bung khi tháo dải lụa, lại thêm một trận vùng vẫy, giờ càng xộc xệch, lả lướt giữa làn nước.

Giữa tay hắn và nàng, chỉ cách nhau một lớp nước hồ.

Từ Ký Mộng từ nhỏ lớn lên trong khuê phòng, số nam nhân nàng từng gặp đếm trên đầu ngón tay, huống chi đây là lần đầu tới nhà họ Tạ, người này lại là kẻ xa lạ?

Nàng hoảng hốt kêu lên, máu dồn hết lên mặt, quên luôn mình còn đang ở dưới nước, cố sức gỡ đôi tay đặt sai chỗ kia ra.

Người phía sau nhận ra thất lễ, cũng lúng túng buông tay.

Từ Ký Mộng vốn đã kiệt sức, mất chỗ bám liền như hòn đá chìm thẳng xuống nước.

Nước tràn vào mũi, đầu đau như muốn nổ tung, lúc ý thức sắp tắt, đôi tay kia lại kéo nàng lên.

Trong cơn mê man, nàng được đưa khỏi mặt nước, bên tai chỉ còn tiếng ong ong, tiếng chim hót buổi sớm, tiếng gió lùa qua lá liễu, tiếng bước chân hỗn loạn…

Mọi thứ ồn ào nhưng tràn đầy sức sống.

Bên tai nàng vang lên một tiếng thở dài bất đắc dĩ, hương đàn hương nhè nhẹ pha lẫn mùi mai lạnh lại ùa tới, trong trẻo, thanh khiết, bao bọc lấy nàng, khiến người ta yên tâm lạ thường.

Lúc này, Thải Nguyệt – tỳ nữ thân cận của Từ Ký Mộng – đang hớt hải chạy về phía hồ.

Vừa rồi nàng ta về phòng lấy đồ cho tiểu thư, mới đi được một lát thì nghe tiếng ma ma kêu cứu từ xa.

Nơi này vốn vắng vẻ, hôm nay nhà họ Tạ mở tiệc thọ, mọi người đều tụ tập ở tiền viện, nhất thời khó mà gọi được ai tới giúp, Thải Nguyệt cuống cuồng chạy về, đến bên hồ thì thấy một công tử trẻ tuổi đã cứu được tiểu thư, vừa mới lên bờ.

Tiểu thư đã hôn mê bất tỉnh, trên người được quấn chặt bằng áo khoác trắng của vị công tử kia, kín mít như cái kén tằm.

Nàng ta chẳng kịp nghĩ nhiều, liên tục cảm tạ vị công tử ấy, vì chủ tớ các nàng mới tới Kinh Lăng hôm qua, chẳng biết gì về nhà họ Tạ, cũng không rõ vị công tử này là người trong phủ hay khách tới dự tiệc.

Nghĩ tới danh tiết của tiểu thư, Thải Nguyệt liền hỏi tên hắn, định lát nữa dặn quản sự lo liệu.

Vị công tử ấy cụp mắt, nhẹ nhàng phủi mấy cọng rong dính trên áo, lạnh nhạt đáp: “Nhị công tử nhà họ Tạ.”

Nghe vậy, nàng ta lén liếc nhìn mấy lần, chỉ thấy hắn mặt như ngọc, dáng dấp tựa thần tiên, khí chất cao quý, chỉ có ánh mắt lạnh như kiếm dưới trăng, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Hắn quay người, liếc qua ma ma đang run rẩy, lạnh nhạt nói: “Chuyện này phải giữ kín như bưng, nếu để lọt ra lời đồn nào, ngươi biết hậu quả rồi đấy.”

Giọng hắn lạnh lẽo, khiến ma ma sợ đến mức không dám ngẩng đầu, Thải Nguyệt cũng không khỏi run sợ.

Sau khi cảm tạ thêm mấy lần, nàng ta đưa tiểu thư về viện, cởi áo khoác của nam nhân ra, dù biết thân hình tiểu thư xinh đẹp thế nào, giờ nhìn cảnh này cũng không khỏi đỏ mặt.

Áo mỏng màu mơ của thiếu nữ đã ướt sũng, dính sát vào người, mỏng như sương núi, dưới lớp sương trắng lờ mờ là đồi núi, khe suối, rừng cây rậm rạp, tất cả đều mông lung ẩn hiện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc