Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Không Trăng Chương 3: Sự Hy Sinh

Cài Đặt

Chương 3: Sự Hy Sinh

Trước cơn thiên tai không biết từ đâu giáng xuống, thành phố bị tê liệt hoàn toàn, người dân như bị đưa đến một không gian khác hoàn toàn trống rỗng và vô định cùng lúc đó trong căn nhà cấp 4 xập xệ một thân ảnh người đàn ông ngồi đó ngắm nghía chiếc bảng lệnh phát sáng lên và lắc một cách điên cuồng rất lâu cuối cùng cũng đứng dậy, tay với chiếc áo đã bạc nhuốm màu của thời gian mở chiếc hộp gần đó lấy ra chiếc kiếm phủ lớp bụi; khẽ rút nhẹ ra khỏi vỏ ánh sáng hắc lên đôi mắt đầy thâm trầm cũng có phần sôi sục, thân ảnh kia một lần nữa được đưa lên về phía bầu nơi đôi cánh dang rộng tìm về, cũng là nơi đàn chim tìm về phía tổ của mình

Nhóm của Thành vẫn đang kiên trì trong căn cứ địa của mình, mặc dù có hơn phân nửa lớp phản đối ở lại và chỉ hơn 15 người tin tưởng lớp trưởng là ở ngoài kia không an toàn nói trắng ra thì họ sợ; những ai không chịu ở lại nên đã rời đi theo số đông và tình cảnh bây giờ là bị rượt như con chó rách chạy ngược trở lại. Một loài quỷ mới xuất hiện: chân, tay gầy guộc nhưng cái bụng căng phồng như chiếc trống cơm chúng nhỏ người mà nhảy rất cao xuyên qua cổng rào vào tận trong trường rồi đè mấy người chạy không kịp xuống cắn hội đồng

Trước tình cảnh chỉ mành treo chuông không có ai đủ sức chống lại mấy thứ quái vật như vậy chỉ biết trốn trong góc mà khóc lóc than phận mình éo le, chúng vờn con mồi từ ngoài cổng đến trong trường nhiều vô số kể, phát hiện lớp nào có người chúng phá cửa xong vào, sức một con thì yếu chứ một chục, một trăm thì cửa nào chịu nổi. Minh trong này khấn trời khấn đất tai qua nạn khỏi nhưng trời xin giấu, đất xin im chỉ có lũ vừa mới đòi đi lúc nãy giờ chạy về đập cửa đùng đùng xin được vào, không phải một thằng mà là một đám

-Mở cửa, mở cửa, nhanh lên

Tiếng la kinh động đến lũ quỷ ở phía ban công chúng kéo nhau tầm 10 con đến còn đám người ngoài kia hoảng đến kêu cha gọi mẹ quấn quýt xin được vào, Hoa Huyền phó học tập xin mở cửa cho tụi nó nhanh được vào thì Long không chịu

-Tụi nó đi được thì chạy được, mở ra cho lũ kia nó vào cùng à

Hoa Huyền không chịu liền phản bác lại

-Bạn nói vậy mà nghe được hả, mở cửa cho mấy người kia vô lẹ rồi đóng lại liền có sao đâu. Không lẽ để mấy bạn đó ở ngoài

Nghe vậy giọng của mấy người ngoài kia càng gấp gáp hơn:

-Mở cửa nhanh đi, chúng nó gần tới rồi, nhanh lên

Nghe vậy Long đứng thẳng lên vừa nói vừa lấy tay chỉ vào đám người đang ngồi

-Kêu tụi kia chạy vào lớp khác mà trú coi tụi lớp kia có cho không, mở cửa mà tụi quái vật nó vào thì bạn có chịu trách nhiệm được với lớp không?

-Bạn chịu, hay bạn này chịu

Vừa nói Long vừa chỉ tay, chỉ tới người nào người nấy đều im thinh thít

Hoa Huyền cũng không vừa mà bật lại

-Bạn cùng lớp mà ông vậy nghe được đó hả, thử hỏi ông xin vào người ta không cho vào ông thấy sao? Việc này liên quan tới tính mạng ở đây tranh cãi nãy giờ thì cho vào là xong việc rồi

Sự việc tới hồi căng thẳng không ai biết giải quyết như nào thì Hoa Huyền mạnh mẽ xong tới mở cửa ra, Minh đang đứng cạnh cửa cũng không biết giúp hay nên cản cho phải, đứng chần chừ ở đó. Nói thì lâu mà làm thì nhanh thoáng chốc Hoa mở chốt an toàn cho đám người kia tiến vào, thấy cửa mở cả bọn mừng như đi trẩy hội hội ai ấy đều giành chen vào trước, bất giác người phía sau cảm nhận được thứ gì đó cầm vào chân mình, chưa được 2 giây chiếc chân bị lực kéo vô hình lôi tụt về phía sau vì mất đà và có phần bất ngờ anh ta chỉ biết nắm chắc chân người phía trước mình, người phía trước thấy có người nắm chân thì anh ta cũng giật mình quay sang nhìn thử

Thứ đang kéo thanh niên kia là một con quỷ đói nhe hàm răng lổm chổm của mình ra mà cắn, hắn ta gào lên một tiếng rồi liên tục dùng chân đạp vào con quỷ gớm riết đó khiến nó văng ra một đoạn sau đó có thêm vài con lao đến, lúc này anh ta tuyệt vọng cầu cứu người phía trước nhận lại sự hồi đáp cho anh ta là một vung chân dứt khoát đá anh ta như cách anh ta đá con quỷ vừa rồi khiến hắn choáng váng một lúc, đợi hắn định thần lại thì đợi hắn là một vòng tay yêu thương từ tử thần, máu hắn văng một góc kết thúc một kiếp người khốn khổ

Còn người khiến hắn ra như vậy đang ung dung trong một góc nào đó an nhàn tấm thân nhưng không!, nghiệp báo tới tức khắc; tưởng chừng hắn ta đã an toàn nhưng một đám quỷ đói từ khi nào đã quay quanh trước cửa lớp, chúng cùng nhau nhảy lên người tên chậm chạp đứng ngoài, thấy hắn vẫn chen vào cho bằng được tình thế nguy cấp người xung quanh ra sức đóng cửa còn hắn luôn miệng van nài đòi vào

Long đứng một bên chép miệng:

-Đấy, cứu người đấy để rồi chết chùm, quá happy

Hoa Huyền một bên đang cố sức đẩy cửa thấy bị mỉa mai lớn tiếng quát

-Còn ở đấy nói gì nữa, mau ra đây giúp một tay đi

Long chỉ cười khẩy mà không đáp lời, cùng lúc đó bên ngoài tên kia đang ra sức kéo cửa ra được một khoảng nhỏ có con quỷ đói từ đó chạy vào trong. Thứ sinh vật không thuộc về nơi trần thế khiến con người khi nhìn vào mà đã khiếp đảm không cò sức phản kháng, như sói lạc vào bầy cừu nó chọn đối tượng gần nhất bắt đầu tiệc buffet của mình, cộng thêm sự la hét và hỗn loạn càng làm tính máu chiến của nó như được tiêm thuốc, không biết may mắn hay xui xẻo con mồi đầu tiên nó nhắm đến là Thành người đang ngay ra vì thứ hình thù kì dị đó mà cũng không biết mình từ bao giờ bản thân bị đẩy ra giữa phòng tuyến làm tấm khiên cho mấy tiểu công chúa đang hét như cái máy phát thanh thập niên xưa cũ ở đằng sau kia, trong sát na nó như một mũi tên lao thẳng đến chiếc cổ nhỏ bé xinh yêu chỉ một ngoạm là tiết canh tuôn trào. Thành chỉ kịp nhắm mắt chờ nụ hôn ngọt ngào kia lao tới, vừa cảm nhận cơn gió thổi ngang và không thấy gì nữa, cũng không đau; nhẩm nghĩ “sau mình đi nhanh gọn thế nhỉ” rồi Thành mở mắt ra thì trốn trơn chẳng có con quái nào ở đó cả

Lúc nãy khi Thành nhắm mắt, quỷ đói lao đến chắc bẩm một phát cắn cổ Thành, gần đến nơi chiếc miệng nó há to hết cỡ thì chiếc vòng cổ màu hổ phách sáng lên, chữ Khu Tà hiện lên vàng óng, ẩn hiện kim quang bảo vệ Thành đốt tan yêu vật trong ba bước chân, con quỷ đói không tránh khỏi thần hình câu diệt chút xương cũng chẳng còn tất nhiên người thường thì chỉ thấy ánh vàng lóe lên rồi vụt tắt, không thấy được cảnh đó như thế nào chỉ biết như trò ảo thuật mà mấy khứa bịp trên tivi làm che mắt người đời

Thành thì không biết chuyện gì đứng ngơ ra đó nhưng còn chuyện quan trọng hơn là thằng bên ngoài cửa chưa bị làm sao nó vẫn lấy sức trâu của mình ra mà kéo làm cho đám bên ngoài tràn vào. Thấy không còn cách nào khác, để nó đứng đó hồi cả bọn thành buffet cho lũ quái hết, Minh cắn răng đưa ra quyết định rồi dứt khoát đạp thằng ra một cái thật mạnh cho nó văng ra bên ngoài. Bị bất ngờ nó chưa kịp làm gì liền bị văng ra thuận thế Minh đóng cửa thật nhanh rồi khóa chốt vờ đi tiếng chửi bới, kêu gào thảm thiết ngoài kia như hết giá trị lợi hắn trở thành đồ ăn cho bọn dã quái còn mọi người chưa hết sửng sốt với cảnh tượng vừa chứng kiến, Minh lên tiếng xin lỗi

-Xin lỗi mọi người nhưng nếu để bạn kia cùng lũ quỷ vào được thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chúng ta nữa, tôi cũng không còn cách nào khác…

Nói rồi Minh lầm lũi đi về một góc ngồi xuống sau sự thở dài bất lực đó, cánh cửa vẫn vang lên tiếng đập, tất cả đều sợ hãi nép sang một bên nín thở dõi theo từng nhịp rung lắc thoáng chóc nó im lìm trở lại, thở ra một hơi nhẹ nhỏm thì “Đùng” một phát, cái bảng lề nhường như không chịu được sự va đập dữ dội ngoài kia có dấu hiệu sắp bung ra. Ai nấy cuốn cuồng cả lên không biết làm gì thì Khoa, đang kéo cái bàn lại hô lớn cho mọi người cùng tiếp một tay:

-Lại đây tiếp tôi chặn cái cửa lại, nó sắp sập rồi!

Nghe tiếng ho hoán mọi người cùng giúp sức, nhanh chóng đẩy được mấy cái bàn chắn tạm cho chiếc cửa kiên cường kia tranh thủ thêm chút ít thời gian nữa. Tình thế dịu được đi đôi chút Khoa mới lao vệt mồ hôi trên trán rồi thảo luận với tất cả:

-Bây giờ chổ này không còn an toàn nữa, cửa cũng sắp bị tụi kia phá nát rồi, ở đây sớm muộn chúng ta cũng bỏ mạng trong tay chúng thôi

Long ngồi trong góc nghe thế cũng lên tiếng

-Ở đây có chổ nào an toàn nữa đâu, nhờ ơn ai kia mà chết nhanh thêm chút

Nói đoạn Long liết mắt đá xoáy về hướng Hoa Huyền, thấy mình bị nhắc đến cô ấy cũng không phản bác gì chỉ “Hừ” lên một tiếng rồi thôi vì đang trong tình thế nguy cấp tranh cãi cũng chẳng giúp được gì. Nhóm được Hoa cứu kia sau đó cũng tạ trời, tạ đất luôn miệng cảm ơn không ngớt, một tên tóc chẻ hai mái vuốt keo dựng đứng ra sau, tay chỉ vào Thành đang một bên nói

-Nãy tôi thấy có một con lao vào thằng này rồi biến mất, không biết chừng nó giúp được chúng ta

Thấy mình bị chỉ đích danh Thành bối rối không biết giải thích như nào, mọi ánh mắt mọi người dồn vào một người khi nghe tên kia nói vậy

-Tôi thật sự không biết gì, nếu tôi giải quyết được vấn đề thì đã làm từ đầu rồi sao phải đợi tới tận bây giờ!

Nói đoạn như nhớ ra việc gì Thành đút tay vào túi quần lục lọi gì đó, chốc lát sau rút tay ra, trên tay cầm theo tấm giấy màu vàng, xòe ra nhìn kỹ vào thì trên đó có các kí tự chữ tượng hình được vẽ nguệch ngoạc đối xứng song song nhau đến hết chiều dài của tờ giấy trong sự trố mắt của mọi người. Tên lúc nãy hô lớn

-Đó thấy chưa, thằng này có cách mà, mau cho nó đi dụ mấy con kia đi

Sau lời nói đó và cánh cửa mỗi lúc càng bung ra nhiều hơn, chồng bàn được chắn trước cửa xê dịch đi thấy rõ, mọi người vừa đánh mắt ra phía cửa vừa nhìn lại phía Thành làm áp lực chổ anh ngày một lớn, cả lớp không ai dám phát ra tiếng động nào chỉ im lặng mà nhìn sự lựa chọn, sẽ là anh hùng hay là một tên hèn nhát

Thành cũng lặng im nhìn một vòng lớn xung quanh trong đó có ánh mắt mong chờ, có ánh mắt van này, có người không dám nhìn thẳng, có ánh mắt dửng dưng mặc kệ tất cả điều thu lại trong tầm mắt rồi vụt lướt qua, một thân ảnh ngồi nãy giờ trong góc xem trò phán xét cuối cùng cũng đứng lại đi nhanh về phía Thành nhanh tay giật mất tờ giất trước sự chứng kiến của nhiều người rồi đưa tờ giấy đó về phía gã thanh niên, gằn lên từng tiếng:

-Mày có giỏi thì ra đó coi nào, thử làm anh hùng cho bọn này trầm trồ thử xem!

Bị chỉ mặt bất ngờ hắn giật nãy mình lên rồi xua tay, lắc đầu chối bay chối biến

-Mày không làm được thì IM

Thấy Long có vẻ rất tức giận hắn sợ đến thót tim rồi lầm lũi cúi đầu nép sang một bên, nếu đã không dám là người làm thì đừng cố đẩy người khác ra thế bản thân như thế đó là trách nhiệm của ai đó. Thấy được tính cách ít kỷ đẩy người khác ra giải quyết một chuyện khó có thể làm nên Long ra mặt giải vây giúp Thành, chưa hạ được cơn giận Long xoay ngoắt cơ thể về phía sau rồi hỏi lớnđê

-Vậy mấy bạn ở đây ai dám ra ngoài ra dụ tụi nó đi, có dám chắc thứ này xài được mà toàn thân trở về không hay ra đó là nộp mạng?

Long dám hỏi thì Hoa trả lời

-Vậy thì làm sao không lẽ ở đây đợi chết,còn cách nào thử cách đó

-Vậy sao cô không tự đi mà thử đừng tưởng không ai thấy cô xúi...

Chưa để Long nói hết câu chiếc cửa được gia cố tạm bợ không thể nào đủ sức chống chọi lại với hàng chục con quỷ đói ngoài kia chầu trực tìm cách xâu xé con mồi ngay trước mắt. Không còn cách nào khác bị dồn tới chân tường con giun cũng sẽ vùng vẫy muốn sống tiếp, thấy đại địch trước mặt mọi người mặc dù trong người có lo sợ những cũng đã quyết tâm chống chọi đến cùng, vũ khí thô sơ là mấy cái ghế cho nên tính sát thương không cao, Hoàng cho ra ý kiến là đập gẫy chân ghế ra sẽ tạo sát thương tốt hơn và thay vì để chúng tự xông vào ta có thể chừa một lỏng hỏng qua mấy khe hở bàn cho chúng từng con xông vào dễ dàng cho chúng ta tiêu diệt hơn. Bình thường thấy tên công tử này hơi hống hách, khó chịu mà ý tưởng vào lúc then chốt cũng rất có ích, nhìn sang Hoàng thì lúc này hắn ta không còn vẻ gì là sợ sệt mà trong ánh mắt còn chứa đựng tia quyết tâm sống sót tới cùng

-Tụi nó giết bạn bè ta, có thể làm hại người nhà ta, chúng ta một là đứng dậy giết hết bọn chúng để giành lấy tính mạng! Không sợ, không sợ

Câu nói của lớp trưởng như tiếp thêm sinh cơ cho tất cả, mấy phút trước những người đó đều sợ sệt co rúm lại một chổ khóc lóc vậy mà trong phút sinh tử ai nấy đều khí thế hừng hực quyết tiêu diệt hết đám quái vật này. Cuối cùng trận chiến cũng nổi ra mà không ai khác đám quái vật kia chiếm thế thượng phong là số lượng áp đảo và hình thù dọa người khiến nổi sợ đang bị áp chế kia đang dần dần lớn lên

Không để mọi người phải mất dũng khí trước đám yêu ma, Long cầm một chiếc ghế đánh tới tả xung hữu đột với đám người không ra người này, thấy chúng bị Long đánh như ngã gạ bọn con trai cũng phụ giúp một tay tiện phần kết liễu khi chúng chưa kịp ngồi dậy, chiếc ghế nặng nhắm thẳng đầu mà đập tới chiếc đầu nhỏ xíu trái ngược với cái bụng béo ú khi bị đánh trúng nó nổ lên một tiếng rồi hóa thành một đám tro nâu xám trên mặt đất

Thấy được rằng chúng có thể bị hạ gục chứ không phải bất bại như đã tưởng, mọi người càng tin rằng chúng ta có thể thắng nên càng ra sức nhiều hơn, không biết chúng là cái quái gì dám ăn cắn tao một cái tao trả lại chúng mày một ghế, mấy tên xém vì lũ quỷ kia mà mất mạng giờ đây đang ra sức trả thù không khoang nhượng, cứ hễ có con bị ngã xuống là tụi kia bay vào cho nó một vé xuống địa ngục ngay lặp tức. Tụi con gái thì không giúp gì được nhiều cầm mấy cái chổi, mo, cặp sách, tập vở mà chọi từ xa yểm trở cho mấy chiến binh không áo choàng đang ra sức giết địch, thấy có sơ hở vì không kiểm soát được tình rối ren chúng tràn vào hơi nhiều so với dự tính nên chưa xử lý kịp phần thừa, nhân cơ hội đó 3 con cùng lúc xong lên theo 3 hướng khác nhau, một con lao tới Khoa đang chỉ đạo mọi người ở bục giảng, môt con lao về phía sau Long đang bận đánh con trước mặt, một con lao về tụi con gái đang hét toáng lên vì sợ

-Cẩn thận

Thân ảnh một người lao ngang ra đỡ một cú đớp từ cái họng đen ngòm kia thay cho Khoa, người đang ra sức làm tròn trách nhiệm của một người cốt cán của lớp. Trúng phải đòn hiểm ngay cổ vị trí cổ, máu cứ thế tuông ra không ngừng được, Khoa thất thần chỉ kịp hét lên

-Tín!

Thì một cú nện ngay đầu con quỷ cắn trên vai Tín, đó là Minh vừa kịp chạy đến tiếp ứng, thấy Tín nằm đó như có điều gì muốn nói; Khoa ngồi xuống đỡ Tín dậy còn Minh cảnh giới một bên, Khoa cởi ảo mình ra đắp chặt vết thương cố gắng kèm chế máu chảy nhiều hơn, Tín thì thào

-Vậy là trả được lời hứa với mày rồi nhá

-Nè, mày giữ sức một chút đi, chút vết thương này không có sao đâu!

-Mày phải hứa với tao là thoát ra được nơi này, không là tao… cứu mày vô ích rồ…

Nói chưa hết câu chỉ nghe Tín hức hức lên vài tiếng rồi gục đi trong lòng Khoa, còn Khoa vừa ôm bạn mình mà lặng thầm rơi nước mắt, một người bạn cứ thế ra đi trước mắt mình ắc hẳn là cái bóng tâm lý rất lớn trong lòng người lớp trưởng này

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc