Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Không Trăng Chương 4: Kết Giới Phong Ấn

Cài Đặt

Chương 4: Kết Giới Phong Ấn

Phía bên Long, con quỷ từ phía sau lao đến phát hiện ra điều gì đó nguy hiểm, Long liền xoay người lại lấy tay thủ trước người cùng lúc con quỷ lao đến cắn phặp lên cánh tay rắn chắt, Long nghiến răng nhịn đau dùng tay phải đấm con quỷ đồng thời hạ người xuống dần bên trái lấy nền gạch làm điểm tưa, không biết sức lúc đó mượn từ đâu mà chỉ một đòn có thể đấm xuyên qua đầu con quỷ một phát làm nó chết không kịp ngáp, xong đòn đó sức bản thân như bị rút đi hết cố gượng người đến góc bức tường khụy xuống thở dốc, thấy Long bị thương nhiều người tiến đến dùng cơ thể chắn trước mặt kéo thêm chút ít thời gian cho Long phục hồi thể lực

Bên đám thiếu nữ la hét, khi thấy con quỷ nhe hàm răng đầy dãi lao tới thì chào đón nó là một hàng eke, thước, viết phấn, cặp sách, dép lào như mưa trút xuống trong đó vô tìm có chiếc compa theo tiếng gọi vũ trụ mà phóng tới găm thẳng vào con mắt đen tuyền kia khiến nó chột một bên, tốc độ tấn công cũng giảm bớt, nó điên tiếc gào lên rồi phóng đến nhanh hơn cũng không bất ngờ lắm chiếc lưng ghế được vụt thẳng tới con mắt bị cắm chiếc compa kia khiến như sợi chỉ được luồng xuyên qua bộ não phẳng lì chạy tụt qua một bên rồi găm thẳng vào một con đang chui ra khe cửa muốn tiến vào trong, 2 điểm được ghi hoàn toàn cho ông Hoàng cơ hội, với một pha anh hùng cứu mỹ nhân tuyệt đẹp thì Hoàng nhận thêm độ hào cảm x5.

Trái ngược với không khí có phần không mấy bi quan thì bên phía lớp trưởng đã phải nhận một đã kích khá lớn khiến tiền tuyến bây giờ mấy đi một vị chỉ huy, còn phía lòng địch thì vị tướng tài ba chinh chiến chục trận đã bị thương hiện tại như rồng lội ao cạn không còn sức mà vùng vẫy, tìm thế một lần nữa bị đảo chiều thế tiến công của địch ngày càng nhiều, chúng ồ ạt phá tan cổng thành mà tràn vào khiến tình thế nguy hiểm không cùng, một bên phải bảo vệ tướng soái trước tình cảnh suy sụp nhất

“Khoa, mau vực dậy đi, người mất thì cũng mất rồi, phải thoát khỏi đây mới không phụ kỳ vọng cũa những người tin tưởng mày chứ!”

Bên ngoài kết giới lúc này sấm chớp nổi lên đùng đoàn, gió giật mỗi lúc càng mạnh, cơn bão đổ đang suy yếu bỗng chuyển hướng bất ngờ cuộn thành bão, báo động cấp đỏ giữa tâm cơn lốc một người đàn ông xuất hiện tay cầm kiếm hiên ngang, bầu trời vẫn còn chìm trong bóng tối của Nhật thực càng làm cho cơn gió thổi đến thêm phần nguy hiểm. Miệng tụng chú văn, tay bắt chỉ quyết thiên cang thủ bộ, chân đạp thất tinh hư không lao đến

"Càn khôn tá pháp

Quỷ phật loạn hành

Nhân ta sai khiến

Điên đảo càn khôn"

Từ trong hư vô một thân ảnh cự long cuộn mây bay đến, trên trời tụ hội thần binh, thần tướng dưới, đất yêu ma ngạ quỷ diễu hành

“Bát phương chúng sinh khởi

Niệm diệt vọng hình đài

Cửu bộ chúng sinh, thập la bát tướng. Nhân danh pháp uy thiên sư sắc phong hiệu triệu thần châu, binh phù lệnh; mượn thần lực thiên cung phá tan điện tiếp ảo cảnh, Phá!”

Sau tiếng chú như phá tan tam cõi tiếng sét từ trời cao giáng xuống thay lời tiếp nhận hiệu triệu, gió táp thẳng lên khuôn mặt vẫn không làm mất cái uy vốn có của người đó, tiếng nứt vỡ phát ra nó đến từ phía tinh không, ánh mặt trời bị thứ gì đó che lắp phía trước dần hiện rõ trở lại thoáng chóc đã sáng tỏa một vùng, vẻ lãnh đạm và u tối biến mất như chưa hề tồn tại

Những quỷ quái như bụi khói từ tàn tro đột nhiên không cánh mà bay mất, mấy học sinh đang giằng co nãy giờ với chúng bị hụt hẩn mà ngã về phía trước, những học sinh bị chết cũng đang dần hình thành lại thân thể, thứ ánh sáng đỏ máu do mặt trời phát ra cũng dần biến mất thay vào đó là ánh sáng thuần dương chi hỏa lắp đầy lại nhân gian sau giấc ngủ say, còn trong mắt mấy người sống sót nhìn thế giới trước mặt đang nứt ra, đổ bể

Khi mỗi mảnh rơi xuống là một vùng hiện thực xuất hiện thay thế các vùng bị bể đó, cứ thế cho đến khi xóa sổ hoàn toàn nơi này, chạy nhanh đến mấy cũng vô ích. Tất cả các người bạn đồng hành cùng nhau chiến đấu từ đầu đến giờ đều quay lại nhìn nhau lần cuối, cười nói, bắt tay, có lời chúc mừng, cũng có lời an ủi, động viên lẫn nhau đã làm tốt lắm rồi!, không biết thứ gì sẽ chờ đợi phía trước nên cứ cho đi cái đã

-Long ổn chứ, tay sao rồi

Thành hỏi han Long, người đã chiến đấu rất hăng say từ đầu buổi giờ đây đã thắm mệt đang ngồi một góc, Long cười nhẹ

-Còn tốt chán, chưa ngỏm được

Bên kia là sự động viên của Minh dành cho Khoa, người vẫn còn sầu vì trận chiến vừa rồi, còn một bên lại có vẻ đối nghịch với số đông là sự khoe khoang chiến tích, là sự công nhận hồ hởi từ những người còn sống. Tất cả lướt qua như một tia sáng rồi vụt mất, tàn lụi nhanh chóng, sự sống kết thúc, cái chết cũng được, chấm dứt cũng là bắt đầu, khởi tử rồi hoàn về sinh

[…]

-Ui, dậy, dậy sao không coi Nhật Thực mà ngủ vậy?

Tiếng Minh đánh thức Thành đương trong giấc mơ mà hồi về thực tại, nhanh chống thích ứng với ánh sáng bằng cách dụi mắt mấy cái, giọng nghi hoặc hỏi:

-Nhật Thực qua rồi hả

Người kia cũng đáp gọn ghẽ

-Qua rồi, còn sống 12 người

-Ừm…Hả?.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc