Thành cũng không biết mấy người này có sợ không chứ Thành thì có, chân cậu như mạng nhệnh giăng trước cơn bão cấp 12 tưởng chừng như bị xé toạch tới nơi, không biết bằng cách nào mà vẫn không gục xuống khóc tu tu như đám bạn ngoài kia cho giống người ta đứng đây tranh hùng tranh bá làm chi, Hoàng là người mở đầu câu chuyện:
-Mọi người thấy cảnh tượng này đều đã tuyệt vọng hết rồi, không lẽ tụi mình ngồi đây đợi chết
Minh cũng tiếp lời
-Bây giờ mình phải xác định là có nguy hiểm gì nữa không, ở đây cũng an toàn rồi được thì ở đây tới khi hết Nhật thực thì thôi
Minh cũng là một người điềm đạm có phần trái ngược với khí chất đó là tính quyết đoán của cậu ta, sinh ra trong gia đình tri thức được toi luyện tính kiên nhẫn và điềm đạm từ nhỏ, gieo rắc vào đầu chỉ có tri thức mới đem đến thành công, chỉ có học mới đem đến sự nghiệp nhưng sự liều lĩnh là bản chất của con người, cậu ta không cho phép mình luôn trong vùng an toàn của gia đình mà chọn con đường yêu thích của bản thân cậu ấy nên chọn học ở trường này chứ không phải là ngôi trường quốc tế ở ngoài kia
Lớp trưởng là người chốt vấn đề lên tiếng khẳng định ý kiến
-Vậy chúng ta cứ thủ vững ở đây, mấy con quạ kia chắc sẽ không quay lại đâu, bây giờ tôi sẽ điện cảnh sát để nói rõ tình hình ở đây
Lớp trưởng tên Khoa mọi người hay ghẹo vui là sách giáo khoa vì tên này đọc sách mọi lúc mọi nơi, không biết là có thích thật hay ra vẻ mà công hắn học giỏi thật làm lớp trưởng nhiệm kỳ tận 7 năm. Thấy cái cách hắn chỉ huy hôm nay là không phải dạng mọt sách tầm thường, suy nghĩ thoáng qua trong đầu Thành “lớp này nhiều ngọa hổ thật” nhưng cậu đâu biết trong đám ngọa hổ này có một con mèo hello kitty đang nằm vùng
Chốt xong quyết định lớp trưởng là Khoa đứng yên trấn an mọi người cùng nhau dọn dẹp chổ, vứt hết xác mấy con quạ ra ngoài kia rồi lấy điện thoại gọi cho cảnh sát mà khổ nổi điện thoại lại mất sóng không nghe điện gì được; giờ nó với cục gạch không khác nhau gì mấy. Trong lúc đó các lớp bên có sự chỉ đạo của thầy, cô phần lớn chống chọi lại được sự tấn công của bầy Hắc Nha, các lớp không có thầy cô thì đa số không qua khỏi trước sự đói khát của loài thú tính
Sau khi cơn giông bão qua đi, đa phần mọi người vẫn còn bị dư chấn từ việc vừa rồi nên không dám ra ngoài chỉ trông qua khe cửa là nhiều. Đâu đó ngoài kia nơi vùng nguy hiểm màu đỏ chết người có cánh tay đang quơ quào trong sự tuyệt vọng, van xin cứu rỗi được cất lên trong sự thoi thóp mà không ai đáp lại, sự đau đớn về thể xác đang bị gậm nhấm, bị chà đạp từ chính con người nay đến loài thú dữ ở chính căn hầm của sự dơ bẩn đó âm thanh xúi giục được ngân lên, cái ác một lần nữa trỗi dậy
“Trả thù, trả thù”
Một người trong đám đông nhận thấy hiện tượng Nhật thực này xảy ra lâu như vậy không thấy kết thúc nôn nóng đòi biểu tình
-Này lớp trưởng, chúng ta phải ở đây bao lâu nữa. Chẳng phải lúc nãy nói là có 7 phút thôi sao, bây giờ là cả tiếng rồi đó
Câu hỏi trúng đại ý của đám đông nên mọi người đều hưởng ứng, trước câu hỏi khó thì câu trả lời tốt nhất là im lặng. Thấy Khoa không trả lời hắn sấn tới làm khó hơn
-Ngồi đây mấy tiếng rồi, phải đưa ra cách gì chứ hay phải ngồi đây tới tối
Thấy hắn ngày càng lấn nước Long ngồi gần đó hắng giọng:
-Mày giỏi thì mở cửa ra đó mà về, không ai cản đâu
Trước lời thách thức kèm với giọng giễu cợt,hắn ta làm thật, xông tới mà mở cửa Minh ngồi gần đó tiến lại cản bị hắn đẩy ra, Long với giọng trầm thấp:
-Cứ kệ hắn, muốn về thì cho nó về
Nghe vậy Minh cũng không nói gì về chổ ngồ xuống, còn tên kia sau khi mở cửa thấy được thảm cảnh trước mắt cũng hơi sững người lại một lúc rồi gồng người mà bước đi tiếp, vài con quạ còn lại đang nhấm nháp chút thịt còn sót lại nghe tiếng động quay cái cổ 180 độ phía sau nhìn tên kia chằm chằm, không đợi hắn ta kịp làm gì nó cất cánh bay đi dọa hắn ta một trận. Đợi con quạ bay đi hẳn tên đó mới lò do bước nhanh ra nhà xe, tra chìa khóa vào ổ rồi lên ga chạy đi mất hút
Tiếng động cơ phát ra khiến những người còn sống sót cũng hé mắt trông qua khe cửa, có một người bắt đầu thì sẽ có người tiếp nối, sau khi thanh niên kia an toàn rời đi có mấy người mạnh dạng bước ra theo, rồi một nhóm người, rồi đến chục người cuối cùng lớp kéo nhau chạy ra ồ ạt tiến vào nhà xe, người thì chạy ra cổng trường thoát khỏi ngôi trường chết chóc này
Sau khi mọi người cùng nhau di chuyển ra cổng trường thì đều dừng lại, không phải là mọi người không muốn đi tiếp mà là không thể đi tiếp được nữa. Ngoài đường cũng không khá gì hơn phía trong trường, thi thể nằm ngổn ngang, một con đường rộng lớn chỉ chất đầy các loại xe vô chủ và cái xác bị tha mất linh hồn thay vào đó là những con quỷ được án ngự cho thân thể phàm tục; cảnh tưởng không khác gì mấy bộ phim tận thế trông bi thảm vô cùng
Ngoài đường kia là hàng loạt con người với thân thể là người nhưng có gì đó sai sai, chúng đang ăn? Xác chết
Tên gần đó nhất đụng phải cái xe làm nó kêu lên in ỏi, nghe tiếng động cái cổ nó bị xoay 180 độ ngược về phía sau, cái cách xoay và cặp mắt đỏ au của loài quỷ này giống như loài quạ đó. Chiếc áo hắn ta đang mặc là đồng phục trường, thấy có con mồi mới tên đó nhoẻn miệng nặng ra một nụ cười quỷ dị đến mang tai, cổ họng phát ra tiếng khục khục ma mị. Trước tình cảnh quá đổi kinh hoàng bản năng khiến một người phải chạy ngay lặp tức, ai không chạy nổi thì bản năng cũng chỉ giúp họ nhắm mắt để chết một cách không quá khó coi
Nhiên cũng là một trong những người xui xẻo đó, cảm nhận được một bàn tay xương xẩu nắm chặt một bên cổ mình, không kịp thốt ra tiếng kêu cứu thì một dòng máu đỏ tươi như mưa trút xuống kết thúc số phận của cô gái xấu số bị vận mệnh bắt làm vật tế cho cái gọi là tà ác. Từ xa cũng có nhiều con mang nhìn dạng tương tự đang tiến dần về ngôi trường đồ sộ có ghi Trường THPT Ánh Nguyệt
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


