Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Không Trăng Chương 1: Thế Giới Thay Đổi

Cài Đặt

Chương 1: Thế Giới Thay Đổi

Một ngày của tháng 4, nơi tiếng trống vào lớp đã cất lên cũng là lúc Hoàng, một cậu nhóc choi choi lớp 12, một cậu ấm chính hiệu được đưa đón bằng những chiếc xế hộp mà người khác trông đỏ mắt chỉ nằm mơ mới được sờ đến, sở hữu đôi lông mày rậm, mắt mí to tròn, đen bóng tô điểm trên đó là cặp kính vắt ngược lên, bước xuống xe trong tiếng hò reo của biết bao nhiêu cô gái, khi phách toát ra đó không kiềm nổi mà có vài cô ngất xỉu đi

Một tay đút túi quần, một tay xách chiếc cặp sau lưng tiến vào cổng trường, đội vệ sĩ xếp thành hàng mở đường cho một minh tinh màn ảnh tiến vào

“Ây da, trễ rồi”

Tiếng của Thành từ phía bên đường lao đến với chiếc xe mất thắng vì chạy vội cho kịp giờ học đâm thẳng về phía cổng trường mà nơi đó là với sự án ngự của chục tên vệ sĩ, thấy Thành cứ lao đến 2 tên vệ sĩ trong đó bay ra, lấy thân người cản vị khách không mời kia

-Tránh ra, tránh ra xe không có thắng

Bất chấp câu nói ngắt quãng vì chiếc xe cứ cong bên Đông, rồi quẹo bên Tây mà không chịu ngừng phi tới, hai cái tay lực điền đó nắm gọn hơ cái cổ xe rồi nhấc lên làm Thành té cái ụi xuống đất

“Ui da, thánh thần thiên đụng ơi”

Thành suýt xoa cái mông của mình sau dư chấn, đứng lên phủi cái đít quần còn dính miếng sirum mà Hoàng mới nhả, chỉ tay 2 tên vệ sĩ quát:

-Nè mấy ông làm cái gì dị hả, sao chặn xe tôi

Tên vệ sĩ trả lời với giọng nghiêm nghị

-Này thằng nhóc, mày chạy vậy đụng cậu chủ thì sao?

-Đường rộng mênh mông vậy đụng sao đụng? Thành gắt gỏng đáp lại

-Trả xe tôi chưa?

Nói rồi Thành lấy tay giựt chiếc xe đạp mà 2 tên kia đang nắm gọn hơ, kéo mãi mà nó không động đậy

-Ê chơi gì kì dợ, trả đây coi! –Thấy không xi nhê gì với hai gã nên lên tiếng năn nỉ

Hoàng một bên thấy vậy cười nhẹ hất tay cho hai tên kia rồi xoay người vào trường. Hai tên vệ sĩ kia cũng hiểu mà ý buông tay cho chiếc xe đạp khốn khổ kia sau đó xoay người đi theo Hoàng

-Có tiền thì ngon lắm

Thành bực bội dắt xe vào cổng trường sau đó vội vàng vào lớp học

“Cả lớp nay điểm danh nha, Trung, Hiếu, Mạnh, Thành,Thành…vắng”

"Có"

Âm thanh kéo dài từ cầu thang vọng vào lớp mà chưa thấy người ở đâu, lát sau Thành mới hớt hãi chạy vào lớp trong mấy chục cặp mắt đang nhìn, Thành gãi đầu ngượng nghịu rồi vào chổ

-Nay cô thông báo lớp mình có thành viên mới chuyển đến, em vào đi

Sau tiếng nói của cô giáo một bóng người cao gầy, thanh thót bước vào với hàng tá thứ đắc tiền, sang, xịn, mịn là những từ có thẻ miêu tả đúng với những thứ anh ta đang khoát lên người

-Tự giới thiệu, tôi là Hoàng con trai tập đoàn Thịnh Thế

Sau câu giới thiệu bối cảnh thâm hậu thì tiếp sau đó là tiếng “Ồ” như tô điểm thêm cho màn giới thiệu gia thế cực khủng vừa rồi, tiếng xì xào bàn tán không ngớt của bọn con gái cùng các cặp mắt ngưỡng mộ của bọn con trai trong lớp, Thành thì chề môi chế giễu, không thích bọn có tiền mà hay khoe khoang

-Cả lớp trật tự nè!

Cô thấy lớp nhộn nhịp lên liền trấn áp kịp thời, bằng không nó sẽ dần trở thành cái chợ sau 2,3 phút phóng thích, rồi cô cho Hoàng ngồi xuống dãy giữa cạnh lớp phó học tập. Chỉ thấy hắn làm vẻ thanh cao gật đầu với lớp phó cái và ngồi xuống, Thành cũng chả thèm bận tâm tới hắn mà ngáp nhẹ

-Gần cuối kỳ rồi, chuyển qua làm mẹ gì

Một ngày tẻ nhạt cứ thế trôi qua, tiếng trống tự do được người quyền lực nhất khu trường bổ xuống thúc giục những đôi chân run gãy vì đói cơm mau chóng về nhà. Ra nhà xe dắt chiếc xe đạp thân yêu của mình leo lên mà phi ra cổng, tránh cái cảnh đầu phim lặp lại lần này Thành chạy kỹ càng hơn

Quả thật nghĩ cái gì là trúng cái đó, mới phi ra đầu cổng là gặp nguyên hàng vest đen đứng thành hàng trước tên Hoàng đó, khẽ xì một tiếng rồi lướt nhanh qua. Đương lúc trên đường về thấy hàng chuối chiên thơm nứt mũi mà không kiềm lòng được, Thành tấp vào dứt liền 3 cái bánh nóng hổi ăn cho lại sức mà đạp về nhà. Trên đường nó thấy có sự lạ, thấp thoáng phía trước trong mấy bụi cây, có thứ gì đó đánh mắt dõi theo hắn

-Thưa mẹ con mới về

Tiếng thằng Thành thưa mẹ nó mặc dù trên mẹ nó không có trả lời lại được, cái di ảnh nằm im lìm từ năm này qua tháng nọ trên bàn thờ cũ kỹ đó, nó biết chứ nhưng nó đã quen mỗi khi như vậy rồi, cứ không có là nó thấy thiếu thiếu thứ gì đó. Đốt nén nhang cấm vào bát hương, ra sau nhà lục miếng cơm cùng đồ ăn thừa hồi sáng rồi hâm lại,ăn uống no nê xong nó lên lầu nằm xuống đánh một giấc

Đến 8h tối nghe tiếng lục đục dưới nhà, nó nheo mắt tỉnh dậy, xỏ đôi dép dưới giường rồi xuống dưới nhà

-Bố mới về hả -Nó nói với giọng lèo nhèo

-Ừ, mày coi mà học hành đàng quàng đi, cô giáo chiều mới nhắn tao về cái việc trễ nãi của mày đó

Người đàn ông mặc chiếc sơ mi trắng đang loay hoay trong bếp nói vọng lên với, thấy người đàn ông nói với giọng trách mắng pha phần nghiêm nghị, nó thưa dạ cho có lệ rồi như nhớ ra điều gì, nó nói:

-Dạ , con biết rồi bố, con qua nhà chú Ba lát nha

-Đi đâu coi cẩn thận, về trước mười giờ

-Dạ

Dứt lời trên tay nó là con chiến mã đã lên sẵn dây cương, phóng lên mà ra sức đạp, nhà chú Ba trong miệng Thành cách nhà nó 5km về hướng Đông, đạp một hồi 20 phút cũng tới nơi trước khoảng vườn rộng thênh thang là mấy trái vú sữa thơm lừng, tiện tay nó thó trái ổi non gần đó bỏ vào miệng vừa nhai, vừa kêu cửa

-Chú ba, còn thức không

Hỏi mà không cho ai trả lời trả vốn gì, nó đẩy cửa tiếng vào cái rụp phía trước nhà cái tivi còn phát bài Dang Dở mà không thấy ai xem, mò xuống nhà sau thì thấy chủ nhân của căn nhà đang lúi húi làm gì đó không rõ, lưng đưa về hướng Thành, Thành rón rén dần áp sát về phía người đang chẳng có tí cảnh giác gì đằng kia, vừa vặn đủ một cánh tay bất ngờ Thành kêu một tiếng thật lớn làm người kia giật nảy mình, một cánh tay kèm trên đó một tờ giấy màu vàng được vung thẳng tới tới giữa trán Thành làm nó té ngửa ra sau

-Yêu tà tiếp chiêu

Một giọng nói đanh thép và uy lực được thốt ra từ miệng của người đàn ông như trấn nhiếp quần hùng một cõi, người nghe thấy cũng phải kiên dè một phần huống hồ gì yêu ma

Thành bất ngờ vì cú đó không kịp né bị đẩy lùi ra sau, giật mình mà thốt lên, đòn đó cũng mạnh làm đầu nó hơi choáng nhẹ, mấy giây sau mới lấy lại được tinh thần vội phân bua

-Con nè chú ba, yêu tà gì!

-Ủa, Thành hả, mày hù kiểu đó có ngày tao đứng tim chết trước mày

Thành lòm còm bò dậy, lấy cái tay gỡ tấm vàng vàng được dán trên trán xuống giọng châm chọc

-Yêu ma dính đòn này còn mỗi bộ đồ là hên dữ thần rồi ở đó mà tiếp chiêu

-Rồi đêm hôm, kiếm tao chi

-Bộ kiếm chú ba chơi hông được hả

-Khoải mày, có lần nào mà kiếm tao chơi

Thấy nói trúng tim đen Thành quê độ gãi đầu đánh trống lãng

-Chú dưới này làm gì vậy

Thành ngồi xuống coi nãy giờ ổng làm cái gì mà nhập tâm vậy, đến nổi có người đi từ sau ổng mà không hay biết

-Ờ ba cái món đồ linh tinh ấy mà

Nói rồi ổng ngồi xuống gom cất hết mấy món vào trong phòng rồi mới đi ra nói chuyện

Ổng từ trong phòng đi ra thấy nó vẫn ngây ngốc đó, lên tiếng hỏi

-Sao, qua đây có chuyện gì

Nghe hỏi, Thành cười mà trả lời

-Trốn nạn, chờ cho ba ổng ngủ rồi về

Nghe nó nói ổng cũng không nói gì, ổng biết nó kiếm cớ qua đây xin xỏ cái gì đây mà, vừa dứt dòng suy nghĩ thì nghe thấy Thành mở miệng

-Nay con bỗng nhiên thấy lại tụi kia rồi

-Mày thấy khi nào?

Chú ba lạnh giọng hỏi, chuyện gì chuyện chứ đụng đến tâm linh là ổng cực kì nghiêm túc và có phần lãnh đạm đến hà khắc

Nghe ổng hỏi với tông giọng vậy nó cũng thành thật trả lời

- Con cũng không biết, khi chiều con có mua mấy miếng chuối chiên ăn lót bụng. Đang định vừa chạy, vừa ăn thì thấy phía xa có một tụi, thân cao, cổ ốm bụng trương lên, miệng thì nhỏ dãi nhìn con chằm chằm

-

Nghe vậy mặt chú ba cũng không có biểu tình gì đi thẳng ra nhà trước ngồi xuống, tay rót trà, nói:

-Cũng chẳng lạ, tiết thanh minh thì thường có vong vãng lai

-Con không nói đến cái đó. Chuyện quan trọng là con thấy tụi nó rồi

-Chắc phong ấn yếu rồi, để mai tao làm cái mới. Giờ mày ngồi đây chơi với chú mấy ván

Thấy nó tính giở bài chuồng ổng ghị tay nó ngồi xuống, lấy cái bàn cờ từ dưới bàn lên

-Nữa, mỗi lần qua là bắt chơi hoài, chơi có thắng đâu!

-Không thắng mới chơi, tao luyện cho mày đó, lẹ mày

Luyện ở đây là luyện độ nhẫn nại vì lần nào ổng chơi cũng thua, mà gần thua là ngâm, chơi xong với ổng 5 ván là trời sáng mất tiêu

Tuy cái kết hơi lâu tí mà quá trình vừa có cái hay, vừa chơi cờ vừa giảng giải nhiều thứ trong đó, mượn cờ mà truyền đạo chỉ xem người ngộ đến mức nào. Chú Ba không muốn có truyền nhân nhưng nó lại có căn mệnh, mới chỉ truyền vài thứ đủ dùng để nó phòng thân. Nghiệp lực dẫn dắt chống lại nó ắt hẳn phải trả giá , đau khổ càng lớn lựa chọn càng sai, sung sướng càng nhiều xa nghã càng nhiều

Trước mắt không chọn định mệnh thì định mệnh bỏ rơi, nghĩ đến đó ông bất giác thở dài. Thấy chú ba có gì đó không ổn, Thành thắc mắc hỏi

-Chú ba có tâm sự gì hả?

Thấy Thành hỏi ông cũng chỉ lắc đầu, một lát ông không đánh cờ nữa mà bỏ ra ngoài sân hóng mát, Thành thấy chú ba nay hơi lạ, nheo mày mà ra theo

Chú ba nay đứng trước hiên nhà, ánh đèn dây tóc màu vàng ngà rọi lên nét đượm buồn trên khuôn mặt ông, gió thổi phất phất vạt áo càng tô thêm sự trĩu nặng. Thành có ý làm cho bầu không khí đỡ nặng nề hơn bằng câu

-Bộ chú ba đói bụng hả

Nhưng nó cũng không khả quan, thấy chú ba nó ngoắt tay kêu nó lại, Thành cũng tiến bước tới đến gần cách 5 bước chân thì nghe hỏi

-Thành, sau này mày sẽ chọn trở thành một bác sĩ như bố mày hay là một đạo sĩ như chú

Chưa kịp để Thành suy nghĩ thì nghe chú ba nói

- Thôi, tao chỉ hỏi vậy, trễ rồi mày cũng về nhà đi

-

Câu hỏi được đưa ra rồi cũng kết thúc một cách trống trãi, chỉ vậy rồi ông kêu Thành về, thấy ông có tâm sự nên không hỏi gì thêm, nó ra về trả lại sự tịch mịt cho khu vườn đang say quả nồng

Căn nhà im lìm nằm giữa đêm tối không trăng; như không hiện hữu gì, giống như nỗi buồn từ đâu kéo đến khóa chặn trong tâm trí Lâm, người đàn ông tuổi chỉ ngũ tuần nhưng mang nét ưu phiền của cả thế kỷ, ngàn tâm sự như được giấu kín trong đôi mắt thâm trầm của dòng xoáy thời gian

“Lâm, em nhớ bảo vệ thằng Thành bình yên đến khi nó lớn lên, chị nhờ em!”

Cái giọng nói vô lực của người mẹ, người chị đứng trước cổng luân hồi cứ vọng lại như từ hôm qua khiến Lâm bất giác hỏi Thành như vừa rồi, ông biết hạn của mình sắp đến, mệnh của người là có hạn muốn tranh với trời cần phải có đủ tư cách, ông mang trong người thiên bẩm trời sinh từ đó cao ngạo, coi trời bằng vung, lãnh khốc vô tình, truy cùng đuổi tận khiến chúng quỷ câm oán trả thù, trong lúc sơ sẩy làm hại chị dâu phải bỏ mạng trong tay chúng quỷ, phải dùng chục năm thọ mệnh mới cứu được cốt nhục của chị, trước khi mất chị ấy đã giao Thành cho Lâm chăm sóc, sự kiện ấy khiến cho Lâm, một pháp sư bậc nhất lục tỉnh nam kỳ phát cuồng giết sạch 108 ác thần, ngả quỹ, yêu vật, chấn động một vùng, sấm chớp nổi lên 3 ngày đêm rồi sau đó ẩn tâm mất tích.

Trận đó được truyền lại là kinh thế tuyệt tài, trời cao diệt sát cái ác trong thiên hạ, cái tài cũng vì thế mà dần tiêu biến đi, chuyển giao giữa cái cũ sang một trang mới đổi dời, tín ngưỡng được coi trọng nhưng cũng mất đi cái vốn có của nó chính là khiếp sợ, thay vào đó tham lam và đòi hỏi. Cái ác cũng theo đó mà dần gieo rắc vào nhân gian theo một cách khác, nham hiểm và tàn ác hơn. Nó luôn luôn tồn tại trong tâm khảm của những con người u mê sùng kính, đến lúc nào đó sẽ lụi tàn thì chúng nó sẽ hả hê mà không gì ngăn cản được

Hình ảnh người đàn ông ngồi lầm lũi trong đêm tối thỉnh thoảng ngước mặt lên mà thở dài đó, cô độc đến đau thương…

Tiếng chuông báo thức reo lên đến nhức cả tai, Thành mò mẫm được cái điện thoại tắt nó một cái rồi ngủ tiếp đến khi nó kêu thêm thì đã trễ, Thành cuốn cuồn đi học. Buổi sáng hôm nay trời âm u, mây mù phủ tứ phía có cảm giác như đêm ngày lẫn lộn, trong tiếng gió rít như kèm âm thanh ai thúc giục, Thành đạp thật nhanh tới trường thì cũng kịp tiết Toán đầu giờ

Ngồi xuống Thành đớp từng hơi dài như chưa từng được thở, ngồi xuống chưa kịp nóng đít thì bị kêu lên bảng trả bài, cuộc sống éo le giúp Thành ăn ngay con 3 trọn vẹn

Đang ngán ngẩm với thành tích xuất thần của mình thì bầu trời đang âm u mây đen bỗng được cơn gió thổi ngang đó xua đi mất, để lại bầu trời thoáng đảng không một áng mây, cơn gió thổi nhẹ nhàng như xoa dịu nỗi bất bình của một học sinh kém may mắn vừa rồi. Phía trên cao được nung nóng bởi mặt trời rực rỡ như tháng ngày thanh xuân tuổi đôi mươi, Thành quyết tâm học bài cho môn tiếp theo để gỡ gạt lại cho con 3 vừa rồi thì nghe đâu đó tiếng ông thầy

“Hoàng 10 điểm, về chổ”

Đi ngang chổ Thành hình như nó thấy Hoàng đá xéo nó thì phải, Thành cũng chả quan tâm gì mấy cứ mặc cho nó đắc chí đi rồi ván sau sẽ gỡ lại,vào tiết văn xui rủi làm sao hôm nay không có trả bài làm Thành cay hơn khỉ ăn ớt, ngậm một bụng tức Thành nằm dài lên bàn không còn động lực nào để học tiếp. Tiếng cô giáo giảng đều đều trên bảng cộng thêm cơn gió thổi nhè nhẹ khiến Thành không kiềm được cơn buồn ngủ, mí mắt dần khép lại, linh hồn như bị ai đó đưa ra khỏi cơ thể ngao du trên 9 tầng trời, bay qua ngàn con đường, lướt ngang ngàn quyển sách đem Thành tới bến bờ tri thức

Đang phiêu trong cơn mơ thì có một hiện tượng lạ khiến tất cả các học sinh, thầy cô trong trường phải ngừng việc học lại hướng mắt nhìn ra phía bầu trời, nơi mà ít phút trước nó xanh ngắt và trong veo y như một bức tranh phong cảnh tuyệt hảo giờ đây lại giống như bức tranh sơn dầu đang nhòe đi vì vết mực chưa khô đang phủ kín cả bầu trời

Mặt trời như bị thứ gì đó nuốt trọn mà tắt lịm đi ánh sáng thuần khiết nhất trả lại không gian cho đêm tối chết chóc bao trùm mọi thứ nó đi qua, hiện tượng thiên nhiên hiếm gặp này thực sự thu hút tò mò của con người

Tất cả giáo viên và học sinh trong toàn trường điều tụ tập ngoài sân để chiêm ngưỡng trong đó không thể thiếu Thành, người đang trố mắt, miệng há to như không tin vào mắt mình, một độc tôn của bầu trời đang dần khuyết đi để lại mảng tối từ phía chân trời kéo đến ngày càng một nhanh hơn trong cơn gió kèm theo cả tiếng rít gào, cười đùa, than khóc trong đấy. Hình như chỉ mỗi Thành nghe thấy, nhìn xung quanh thì mội người vẫn đang chăm chú ngước mặt lên trời, chỉ mất khoảng 5 phút thì mặt trời đã bị Thiên Cẩu nuốt trọn tất cả chìm trong bóng tối, ánh đèn trường cũng đã được bật sáng lên, ai nấy cũng hăm hở bàn tán một cách sôi nổi, có người còn lôi điện thoại ra livetream bầu không khí bây giờ náo nhiệt một cách lạ thường

Từ phía xa xa có một đàn chim đang bay tới, phía dưới nhìn không rõ chứ trên lầu nhìn thấy không phải là một đàn mà là một bầy mấy trắm con bay đặc trời, đến hồi chúng nó phải bay gần hơn mới nhìn rõ là một đàn quạ, con nào cũng ngùng ngụt mắt đỏ au, cứ cách khoảng lại có một đám rơi xuống đến khi tới chổ trường học mấy chục con quạ thay nhau lao đầu xuống sân trường, cứ hể thấy người là chúng bay vào mổ tới tấp, có con còn mộc cả răng cạp vào cánh tay, chân, cổ rồi xé ra cả mảng thịt; ai không che được phần yếu hại thì ngã ngay tức khắc. Mọi người xung quanh kinh hãi giẫm đạp lên nhau chạy tứ phía, đến giờ mới biết những con quạ hung hăn kia từ xa không phải là rơi xuống mà là đang săn mồi, con mồi đây không ai khác chính là chúng ta

Thành cũng chạy vào lớp theo đám đông, bọn quạ cũng không tha cho ai chúng đâm cơ thể của mình qua cửa sổ vào phòng học mở đường máu cho các con khác lao vào theo. Lớp học giờ như chiếc lồng nhốt con mồi và thợ săn một chổ, một con bị cửa kín làm thương nhưng cũng không bớt đi sự hung hăn của nó nhắm Hoàng mà lao tới, chiếc ghế bên cạnh được xem là vũ khí duy nhất đập bay đi con quạ chết tiệc đó, chủ nhân của cú nock out đó là Long phó trật tự của lớp:

-Câm mồm

Một con quạ gần đó kêu lên khi thấy đồng bọn mình bị đập lao lên để trả thù; chưa kêu được tiếng thứ 2 thì bị Long quăng luôn chiếc ghế vỡ cả đầu nằm lăng lốc một bên. Lớp học giờ trở thành một chiến trường giữa người và thú, ai nấy cũng ra sức tiêu diệt đối phương để bảo vệ mình, một số ít thì quá sợ hãi mà núp sang một gốc trốn tránh sự thật, tiếng của lớp trưởng quát lên chỉ huy:

-Lấy bàn lắp mấy cửa sổ lại, đông quá hồi nó vào hết bây giờ!

Nghe thấy cũng hợp lý tất cả điều làm theo, dùng bàn gỗ chặn mọi thứ có kẻ hở quyết không để một con ruồi nào lọt vào được. Sau giây phút kinh hoàng qua đi mọi người có chút thời gian để thở, nhìn lại dưới chân toàn là xác quạ nằm đầy đất, mùi máu tanh xộc lên tận mũi làm ai cũng buồn nôn, có người không chịu nổi la lên

-Cái quái gì xảy ra vậy, cho tôi về nhà đi

Vừa mới nói xong người đó đang ôm đầu trong góc bỗng ngồi bật dậy lao nhanh ra phía cửa bỏ trốn khỏi thực tại, Minh đang giữ cửa gần đó thấy tên kia lao ra liền giật tay lại quát

-Chạy ra đó chỉ có nước chết thôi, tính lôi cả đám chết với mày hả gì

Sau khi bị Minh la người kia hơi giật mình nhưng sự hoảng sợ vẫn còn đó muốn xông ra ngoài cho bằng được, một mình thấy không cản được tên nhát chết kia Minh liền kêu thêm vài người nữa tới chế trụ hắn rồi đưa vào một góc để hắn bình tĩnh lại, sự việc vừa rồi làm nhiều người cũng nôn nao không ít, phần chống chọi lại mấy con vật không sợ chết ngoài kia cứ đâm đầu vào cửa kín như thiêu thân, một phần phải trông coi những con người sợ chết này cứ sơ hở là đòi xông ra ngoài

Lớp trưởng lên tiếng trấn an mọi người hết sức có thể:

-Tất cả ra gắng sức chống đỡ đến khi mọi chuyện kết thúc, chắc hẳn sẽ không lâu đâu

Có người lên tiếng thắc mắc:

-Vậy khi nào việc này mới kết thúc

Thành nãy giờ mới lên tiếng

-Tôi nghĩ dài nhất là 7 phút

30 phút sau âm thanh dần bớt phần thống khổ đi, sự tấn công cũng không còn kịch liệt nữa, chắc hẳn chúng đã no nê nên đã bỏ đi hết rồi. Minh hé mắt qua khe cửa nhìn ra ngoài sân chỉ thấy cảnh tượng tan tóc nhuốm màu đỏ thẳm được hắt xuống bởi bóng mặt trời bị che phủ trên cao, nghe thấy những tiếng kêu gào phát ra nho nhỏ xung quanh, đôi tay quờ quạng kêu cứu trong vô vọng kèm mấy con quạ còn nán lại trên hàng trăm cái xác chồng chất ngoài kia

Trước cảnh tượng đó Minh không nén sự kinh tởm trong người quay vào nôn khan mấy cái rồi lấy tay bịt mũi mình để không nghe cái mùi từ thi thể phát ra, mọi người xung quanh thấy Minh có biểu hiện lạ liền tiến tới hỏi thăm tình hình, Minh chỉ tay ra phía bên ngoài nói với giọng rung rung

-Hình như lũ quạ đi gần hết rồi, còn ngoài kia chẳng mấy ai sống xót

Nghe vậy mọi người không giấu nổi vẻ hoảng loạn, cả phòng không ai bình tĩnh một là ôm đầu gào khóc sợ mình sẽ trở thành người xui xẻo tiếp theo, người thì đòi về nhà khóc lóc gặp bố mẹ, có người thì không chấp nhận đó là sự thật luôn miệng phủ định chuyện đang chứng kiến ngoài kia nhưng cơn đau trên cánh tay như cú tát thẳng vào tâm trí non nớt ấy không còn sức mà đứng vững nữa. Chỉ những người cứng cỏi không biết đã trải qua thứ gì mới có thể đứng trên đôi chân mà chẳng thèm lấy một tia run rẫy, trong đó có 5 người: Minh, Long, Hoàng, lớp trưởng và Thành

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc