Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 9: Dập Tắt Nguy Hiểm Từ Trong Trứng Nước

Cài Đặt

Chương 9: Dập Tắt Nguy Hiểm Từ Trong Trứng Nước

Trương Hồng Anh nhìn Giang Đường với vẻ ngạc nhiên, cô gái vẫn giữ khuôn mặt điềm tĩnh như thường.

“Tiểu Giang, em vừa cứu người ở bờ sông à?” Cô thật sự thấy kỳ lạ, sao chuyện lớn như vậy mà Giang Đường chẳng hé răng nửa lời?

Trương Hồng Anh càng nhìn càng thấy vui mừng.

Một người phụ nữ kín miệng như thế này, chồng ở tiền tuyến mới có thể yên tâm công tác chứ!

Đặc biệt là người trẻ tuổi, có tiền đồ sáng như Lục Trường Chinh, nếu cưới phải một người hay buôn chuyện, đúng là phiền toái to lớn.

Giang Đường thì lại không biết rằng cứu người là việc nên kể ra. Trong mắt cô, mình chỉ đang giúp đỡ mấy đứa nhỏ mà thôi.

Vì thế, khi Trương Hồng Anh hỏi, cô chỉ lắc đầu rồi chỉ về phía Mao Đản và đám trẻ.

“Bọn họ không đủ sức nên em giúp một tay.”

Không phải cô cố ý cứu người, chỉ đơn giản là hỗ trợ mà thôi.

“Ồ? Chuyện là thế nào vậy?”

Thấy Giang Đường không hề nhận công còn đẩy công lao cho đám nhỏ, Trương Hồng Anh càng tò mò liền hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện.

Từ Huy, cậu nhóc đầu têu trong nhóm bị cô giáo hỏi tới cũng không dám giấu diếm liền kể lại toàn bộ mọi chuyện rõ ràng.

Lời Giang Đường nói đúng thật. Bọn họ không đủ sức, sắp không trụ nổi nữa thì cô mới nhảy xuống giúp.

Nhưng dù sao thì vẫn là cô đã cứu người, chuyện này đáng được khen ngợi.

“Đồng chí Giang, cảm ơn cô! Thật sự phải cảm ơn cô rất nhiều!” Hà Văn Huân bước lên, nắm chặt tay Giang Đường, xúc động nói.

“Cô không chỉ cứu mạng tôi mà còn cứu cả nhà máy cơ khí của chúng tôi nữa. Cảm ơn, thật sự cảm ơn!”

Thì ra, người đàn ông này là kỹ thuật viên của nhà máy cơ khí.

Hôm nay anh vừa họp ở thành phố về, mang theo sổ ghi chép và một số bản vẽ kỹ thuật vô cùng quan trọng. Khi đi ngang qua bờ sông, anh sơ ý trượt chân rơi xuống nước. Anh không biết bơi, trong lúc hoảng loạn chỉ kịp ném chiếc cặp đựng tài liệu lên bờ còn mình thì bị nước cuốn trôi.

Anh đã nghĩ mình chắc chắn không sống nổi, không ngờ lại được Giang Đường cứu.

Hà Văn Huân là người thật thà, nghĩ sao nói vậy nên dù thế nào cũng muốn cảm ơn Giang Đường và bọn trẻ.

“Đúng lúc đang tới bữa rồi, nếu đồng chí Giang và mấy cháu không chê, tôi muốn mời mọi người sang nhà ăn cơm.” Lời vừa dứt, mọi người xung quanh đều tròn mắt kinh ngạc.

Trong thời buổi này, có thể mời người khác ăn một bữa cơm, chứng tỏ rất có điều kiện.

Bởi vì ăn cơm không chỉ cần tiền mà còn cần tem phiếu, mỗi người trong một tháng đều có định mức cố định. Người đàn ông này nói mời cả một nhóm như vậy, nghĩa là phiếu lương thực, phiếu thịt anh ta có rất nhiều.

Từ Huy và đám nhỏ nghe xong thì vui ra mặt. Tuổi còn nhỏ mà được xem là ân nhân cứu mạng, ai mà không thích chứ?

“Đồng chí Giang, cô thấy thế nào?” Hà Văn Huân hỏi lại, giọng đầy kính trọng.

Giang Đường nhìn anh ta, dường như đang suy nghĩ xem liệu có nên đi hay không.

“Đồng chí Giang?” Anh ta cẩn thận gọi thêm một lần.

Giang Đường khẽ lắc đầu, từ chối rất dứt khoát: “Tôi không đi. Tôi còn phải đan hàng rào.”

Dù lần đầu làm người nhưng “nhân sâm nhỏ” có một căn bệnh nhỏ là việc trong ngày nhất định phải làm xong trong ngày.

Lý do từ chối đơn giản mà chân thật ấy khiến tất cả mọi người đều sững sờ.

Ngay cả Trương Hồng Anh cũng hơi bất ngờ nhưng trong lòng lại âm thầm vui vẻ.

Tiểu Giang xinh đẹp, giỏi giang, nếu có người để ý cũng chẳng lạ. Nhưng cô gái này dường như chẳng mảy may động lòng.

Điều đó khiến Trương Hồng Anh càng thấy mừng cho Lục Trường Chinh. Đúng là có phúc lớn.

Thấy Giang Đường quay người định bước vào nhà, Hà Văn Huân vội vàng đi theo: “Đồng chí Giang Đường, cô muốn đan hàng rào phải không? Trùng hợp tôi cũng biết đấy, để tôi giúp cô nhé!”

Vừa nói, anh vừa lấy ra từ túi áo trong một túi nilon đựng tiền và tem phiếu, đưa cho Từ Huy: “Các cháu đi mua ít bánh bao thịt ở nhà ăn đi.”

Sáu đồng tiền, năm cân tem lương thực, một cân tem thịt cũng đủ cho mấy đứa nhỏ ăn một bữa no nê đến sáng mai.

Từ Huy lập tức gọi hai đứa bạn đi mua còn Mao Đản và hai đứa khác thì ở lại sân.

Năm phút sau.

Sau khi anh ta lại một lần nữa đan sai, Giang Đường ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, lông mày đã nhíu chặt lại.

Khi Hà Văn Huân vừa định cầm bó sậy lên lần nữa, cô liền kéo chúng ra xa: “Anh căn bản là không biết làm. Vậy sao còn giúp?”

Giang Đường thật sự không hiểu.

Tay nghề kém như vậy, sao còn cố làm?

Anh ta đan hàng rào xấu đến mức thua cả lũ nhóc khiến cô nhìn không nổi.

Bị nói thẳng như thế, Hà Văn Huân đỏ mặt, gãi đầu ngượng ngùng.

“Đồng chí Giang, tôi…”

Đúng lúc đó, Lục Trường Chinh trở về. Thấy trong sân có thêm người lạ, ánh mắt anh dừng lại trên người Hà Văn Huân rồi bước thẳng đến chỗ Giang Đường.

“Đồng chí này là?”

Mao Đản vốn coi Giang Đường như thần tượng không đợi cô mở lời liền lập tức lanh miệng kể hết mọi chuyện.

“Chú Lục, chú không biết đâu! Cô ngốc bơi còn nhanh hơn cá, vừa nhấc tay ‘bốp’ một cái là đập ngất đồng chí Hà rồi ôm cổ kéo lên bờ!”

“Lúc đó cháu còn tưởng anh ấy chết rồi, sợ phát khiếp luôn!”

Cậu vội cười nịnh:

“Chú Lục, chú đừng nói với cha cháu nha…”

“Ha…”

Lục Trường Chinh khẽ bật cười, không nói có cũng chẳng nói không. Nhưng anh nghiêm giọng nói: “Mao Đản, đồng chí Giang là bạn gái của chú, tức là thím của cháu. Không được gọi biệt danh lung tung, hiểu chưa?”

Vốn là người ít nói nên khi nói dối, biểu cảm anh bình tĩnh đến mức không ai nhận ra.

Mao Đản bĩu môi, liếc Giang Đường một cái.

“Nhưng chú với thím chưa mở tiệc cưới mà, chưa tính là kết hôn đâu.”

Đúng là thằng nhóc ranh ma!

Lục Trường Chinh bật cười: “Dù có cưới hay chưa, cô ấy vẫn là thím của cháu, chuyện đó không thay đổi đâu.”

Nói xong, anh bước đến bên Giang Đường, nhìn hàng rào cô vừa đan xong, ánh mắt anh dịu lại hẳn.

“Đói chưa? Ăn cơm nhé?”

Câu “ăn cơm” này, rõ ràng là ám chỉ tiễn khách.

Mao Đản hiểu ngay, mấy đứa khác cũng biết điều. Chúng nhanh chóng rời sân, chạy thẳng ra nhà ăn, bánh bao thịt đang đợi mà!

Chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn ba người.

Lục Trường Chinh ngẩng lên nhìn người đàn ông vẫn chưa chịu đi, khóe môi cong lên: “Đồng chí Hà, không tiễn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc