Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Con sông này rất rộng, hai bên bờ nước khá êm nhưng giữa dòng thì chảy xiết dữ dội.
Mấy đứa trẻ tầm mười tuổi kia, muốn bơi ra giữa sông cứu người nhưng sức chúng căn bản không đủ để làm được điều đó.
Chỉ còn cách người bị nạn hơn chục mét nữa thôi là có thể chạm tới thì luồng nước xiết giữa sông đã chặn đứng đường đi của chúng.
Cả bọn bắt đầu kiệt sức.
“Huy ca, em mệt quá rồi!”
“Em cũng không bơi nổi nữa…”
Hai đứa nhỏ tuổi hơn là những đứa đầu tiên lên tiếng.
Thằng bé dẫn đầu ở phía trước nhìn người bị nạn đang trôi lững lờ ngay trước mặt mà bản thân lại không thể tiến thêm bước nào, tức giận đập mạnh tay xuống mặt nước.
“Chúng ta đã cố hết sức rồi.”
Anh em theo nó ra đây chơi, nó không thể để họ gặp chuyện gì được.
Từ Huy quay người định dẫn đám bạn bơi trở lại bờ thì bất ngờ nhìn thấy một “con cá trắng giữa sóng nước” thật sự!
“Đệt!” Cậu ta buột miệng chửi một câu tục ngữ.
“Đó chẳng phải là đồ ngốc sao?”
Cả bọn đều sững sờ.
Người đang bơi nhanh như cá, dường như không bị dòng nước hay xoáy nước ảnh hưởng chút nào. Chẳng phải chính là “đồ ngốc” mà khi nãy Mao Đản nói đến, người không biết bơi là gì sao?
Sao cô ta lợi hại thế này chứ!?
Mao Đản trên bờ cũng trợn tròn mắt.
Con ngốc đó… biết bơi ư? Hơn nữa còn bơi nhanh như vậy?
Lòng tự tôn của thằng con trai lập tức bị dẫm nát bởi tốc độ khủng khiếp của Giang Đường.
Giang Đường đã vượt qua đám Từ Huy, bơi thêm chừng hai mươi mét nữa thì bắt được người bị nạn.
Hà Văn Huân vẫn còn chút ý thức.
Cảm nhận được có người đang cứu mình, anh ta bắt đầu quơ loạn, bấu víu lấy mọi thứ xung quanh như cọng rơm cứu mạng.
Giang Đường mới học bơi, đây là lần đầu tiên cô cứu người, hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Cô không biết phải làm thế nào.
Từ xa, Từ Huy thấy vậy liền hét lớn, bảo cô vòng tay qua nách người đàn ông, kéo anh ta từ phía sau để đưa vào bờ.
Giang Đường không nghe rõ. Nhưng nhìn thấy họ làm động tác siết cổ, cô cau mày.
Rồi vòng ra sau lưng Hà Văn Huân, giơ cùi chỏ lên, một nhát gọn gàng làm người đàn ông ngất xỉu.
Mấy đứa trẻ ở xa nhìn thấy đều im bặt…
Đồ ngốc này chắc đầu có vấn đề thật rồi!
Giang Đường không biết họ đang nghĩ gì, cô chỉ bắt chước động tác mà họ vừa làm thôi.
Mà nói đi cũng phải nói lại, mấy đứa trẻ này biết nhiều thật đó!
Người đã bị cô đánh ngất thì dễ xử lý hơn nhiều.
Một tay cô vòng qua cổ Hà Văn Huân để mặt anh ta nổi trên mặt nước, tay còn lại và đôi chân liên tục đạp nước, chẳng mấy chốc đã đến được bờ sông.
“Đệt, từ nay trở đi đồ ngốc này chính là đại tỷ của tao!”
Một thằng nhỏ bên cạnh Từ Huy kêu lên.
Từ Huy cũng phải bội phục sát đất. Nhìn thấy cô đã kéo được người lên bờ, họ vội vàng tăng tốc bơi về nhưng dù có cố mấy cũng không thể đuổi kịp.
Khi bọn họ còn đang thở hổn hển thì Giang Đường đã vác người lên bờ.
Mao Đản chạy ào tới, bắt chước trong truyện tranh mà đưa tay ra thử hơi thở.
“Vẫn còn sống!”
Nó kinh ngạc tột độ.
Rõ ràng đồ ngốc kia vừa rồi siết cổ người ta lôi đi cả quãng đường dài như thế, sao người đó vẫn còn thở được!?
Giang Đường thấy Mao Đản ngẩn ra nhìn mình thì chớp mắt một cái.
“Đại ca…”
Mao Đản quay lại nhìn đám bạn dưới nước. Giang Đường định đi vác bó sậy lên đi về.
Giang Đường quay đầu, đầy nghi hoặc: “Cậu muốn giúp tôi vác bó sậy này à?”
Mao Đản: “…”
Giang Đường rời khỏi bờ sông, vác bó sậy to đùng trở về khu nhà tập thể.
Hôm nay cô lại học thêm được một kỹ năng mới là bơi lội.
Tối nay, khi gặp Lục Trường Chinh, cô nhất định phải kể cho anh nghe mới được.
Trong doanh trại.
Lục Trường Chinh nhận lấy tờ quyết định bổ nhiệm từ tay lãnh đạo rồi trịnh trọng giơ tay chào theo điều lệnh quân đội.
Vị lão thủ trưởng gật đầu nhẹ, ánh mắt hiền hòa xen lẫn ý cười: “Nghe nói đối tượng của cậu cũng đã tới rồi. Vậy bao giờ mới nộp báo cáo kết hôn đây?”
“Báo cáo kết hôn…” Lục Trường Chinh sớm đã dự đoán được ngày này sẽ đến.
Giang Đường không thể cứ ở trong khu nhà gia thuộc mà chẳng danh chẳng phận như vậy được…
Nếu anh còn không nộp báo cáo kết hôn thì chính là phạm phải lỗi nguyên tắc rồi.
Suy nghĩ một lát, anh đáp lại một cách nghiêm túc: “Báo cáo xong việc, tôi sẽ về viết ngay.”
Lão thủ trưởng cười nhẹ, giọng nghiêm mà vẫn đầy quan tâm: “Nhóc con, giờ cậu không còn là tiểu đoàn trưởng nữa rồi, phải càng chú ý đến từng lời nói hành động của mình đấy.”
Ông rất quý mến Lục Trường Chinh.
Đối với cấp dưới có năng lực toàn diện như anh, ông không muốn anh phạm dù chỉ một sai lầm nhỏ.
“Xin thủ trưởng yên tâm!” Lục Trường Chinh đứng nghiêm, giơ tay chào lần nữa rồi quay người rời khỏi văn phòng.
Trên đường, anh gặp Ngô Dũng - người ở tiểu đoàn bên cạnh.
Ngô Dũng bước tới, vỗ mạnh lên tay Lục Trường Chinh, cười hề hề: “Thế nào rồi? Song hỷ lâm môn nhé! Bao giờ mới mời anh em uống rượu đây?”
Một hỷ là thăng chức, hỷ thứ hai đương nhiên là cưới vợ.
Lục Trường Chinh liếc sang hắn, giọng nhàn nhạt: “Chẳng lẽ lại để thiếu phần cậu sao?”
“Câu này tôi nhớ đấy nhé!”
“Thiếu sao được.”
Hai người vừa trò chuyện vừa đi ra khỏi doanh trại.
Tại khu nhà gia thuộc.
Giang Đường vác bó sậy trở về, quần áo trên người cũng đã khô gần hết. Cô gõ cửa nhà Ủy viên Chính ủy Từ ở bên cạnh.
“Chị dâu, chị dâu ơi!”
Trương Hồng Anh là vợ của Ủy viên Từ. Hôm nay được nghỉ dạy, đang ở nhà trông con. Nghe thấy có người gọi, chị liền ra mở cửa.
“Tiểu Giang à, mau vào đi.”
Trương Hồng Anh mỉm cười bước tới đón. Giang Đường cũng đáp lại bằng một nụ cười ngoan ngoãn.
Tất cả những cách cư xử, lễ nghi của cô đều là học theo người khác mà ra, người khác làm thế nào, cô cũng làm theo như vậy.
Ký ức còn sót lại của cơ thể này không nhiều, cô “nhân sâm nhỏ” đang học làm người, chỉ có thể bắt đầu từ bắt chước.
Như việc gõ cửa trước khi vào hay chào hỏi khi gặp người khác. Tất cả đều là những điều cô học được từ Lục Trường Chinh.
Giờ sang thăm nhà hàng xóm, cô cũng đứng nghiêm, lễ phép chào Trương Hồng Anh rồi mới nói ra mục đích của mình: “Em muốn xem thử hàng rào tre nhà chị làm thế nào ạ.”
Cô muốn làm hàng rào quanh vườn rau nhưng không có mẫu thì không biết bắt đầu từ đâu.
Nhưng chỉ cần hiểu cách làm, cô có thể làm thành thạo chẳng khác gì một người đã quen tay hàng trăm lần.
Trương Hồng Anh còn tưởng có việc gì khác, nghe xong thì bật cười: “À, có thế thôi à? Cái hàng rào ấy chẳng có gì đặc biệt đâu.”
Chị vừa nói vừa đùa: “Lục Trường Chinh đúng là cưới được báu vật rồi, chưa từng thấy cô gái nào vừa siêng năng vừa khéo léo như em đâu.”
Giang Đường ngồi xổm bên hàng rào, cẩn thận quan sát cách xoay, cách lồng đan từng nan tre. Khi đã hiểu rõ, cô đứng dậy lễ phép cảm ơn rồi chuẩn bị trở về nhà mình làm việc.
Nhưng vừa bước ra khỏi sân Trương Hồng Anh, cô đã bị gọi giật lại: “Đồ ngốc, đồ ngốc ơi!”
Giọng của Mao Đản gào lên cực kỳ to.
Chính vì nhớ rõ giọng nói ấy nên khi nghe thấy, Giang Đường liền dừng chân, hơi nghiêng đầu nhìn về phía nhóm trẻ con đang chạy tới.
Trương Hồng Anh cũng bước ra sân: “Mấy đứa này, sao lại xưng hô như thế hả?” Là giáo viên tiểu học, thấy học sinh của mình nói năng thiếu lễ phép, chị lập tức cau mày.
Mấy đứa nhỏ vốn còn đang chạy như bay nhưng khi nghe thấy giọng cô giáo liền khựng lại, đứng xếp hàng ngoan ngoãn, chẳng đứa nào dám hé miệng.
Lúc này, Hà Văn Huân bước ra từ trong đám trẻ. Khi nhìn thấy Giang Đường, ánh mắt anh lập tức sáng lên: “Là đồng chí này đã cứu tôi từ dưới sông lên sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







