Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 10: Đổi Ý Rồi, Muốn Kết Hôn

Cài Đặt

Chương 10: Đổi Ý Rồi, Muốn Kết Hôn

Câu nói của Lục Trường Chinh gần như kiểu “mời anh mau cút đi” một cách lịch sự.

Hà Văn Huân sững người, xoa xoa cái cổ vẫn còn đau, dưới ánh nhìn của Lục Trường Chinh, chỉ đành ngượng ngùng cáo lui.

Khi anh ta đi khỏi, trong sân chỉ còn lại hai người là Lục Trường Chinh và Giang Đường.

“Chiều nay nhà ăn có bánh bao nhân thịt, tôi đã mua vài cái. Tối nay chúng ta ăn bánh bao nhé?”

Ngay chính anh cũng không nhận ra, giọng nói của mình khi nói với cô dịu dàng hơn hẳn so với khi nói chuyện với người khác.

Giang Đường đáp: “Em còn chưa làm xong hàng rào.”

“Vậy tôi xào ít trứng, nấu thêm canh. Đợi tôi nấu xong chắc em cũng đan xong rồi.”

Qua thời gian sống chung, Lục Trường Chinh hiểu rõ khả năng của Giang Đường, chỗ hàng rào còn lại chỉ chút xíu, anh cũng không tranh làm với cô nữa, tự đi nấu ăn là hợp lý nhất.

Giang Đường không phản đối.

Cô tiếc rẻ tháo bỏ phần hàng rào xấu xí mà Hà Văn Huân làm, vuốt thẳng bó sậy rồi đan lại theo cách của mình.

Hàng rào được đan ngay ngắn, khoảng cách mỗi ô đều như được đo bằng thước.

Lục Trường Chinh nấu xong món ăn. Từ bếp bước ra, anh nhìn thấy hàng rào dựng lên ngay ngắn trong sân, ánh mắt anh hơi trầm xuống. Anh đi đến bên cạnh Giang Đường.

“Vào rửa tay trước đi, chỗ này để tôi.”

Phần việc còn lại anh tự tay hoàn thành.

Trên bàn cơm, Giang Đường vẫn ăn rất nghiêm túc, vừa ăn vừa tận hưởng hương vị của món ngon.

Nhìn người đang tập trung ăn trước mặt, khẩu vị của Lục Trường Chinh cũng tốt lên không ít. Nhưng vừa nhớ đến ánh mắt Hà Văn Huân nhìn Giang Đường, lòng anh lại nặng trĩu. Là đàn ông, anh hiểu rõ cái nhìn đó là ánh mắt của một người đàn ông dành cho người phụ nữ mà mình yêu thích.

Dù Hà Văn Huân sẽ không làm gì vượt giới hạn, ánh mắt ấy cũng đủ khiến Lục Trường Chinh thấy nghẹn trong lòng.

Mà điều khiến anh để ý hơn nữa là Giang Đường lại chủ động nhắc đến Hà Văn Huân trong bữa cơm.

“Anh ta lợi hại lắm đúng không? Có thể mời nhiều người đi ăn như vậy.” Đôi mắt cô sáng rực, giọng nói ngây ngô, thật lòng cho rằng người kia rất giỏi.

Lục Trường Chinh gắp cho cô một miếng trứng.

“Đồng chí Giang Đường, em thích anh ta à?”

“Thích?” Giang Đường nhíu mày, hỏi lại: “Anh ta có thể cho tôi ăn no à?”

Trong trí nhớ của cô và cả ký ức thuộc về thân thể này thì “đói bụng” là chuyện khủng khiếp nhất.

Vì vậy, với cô, bất kể chuyện gì, ưu tiên hàng đầu luôn là ăn no.

Nghe vậy, Lục Trường Chinh đặt đũa xuống, bỗng đứng dậy: “Đồng chí Giang Đường.”

Giang Đường ngẩng đầu, chớp chớp mắt, nuốt nhanh miếng trứng trong miệng: “Lục Trường Chinh, anh sao vậy?”

Lục Trường Chinh hít sâu, nghiêm giọng nói: “Đồng chí Giang Đường, tôi tên Lục Trường Chinh, sắp 27 tuổi. Hôm nay vừa được thăng chức Doanh trưởng. Tôi không hút thuốc, không uống rượu, có chút tiền tiết kiệm, sau khi kết hôn có thể giao hết cho em quản. Sau này tôi sẽ cố gắng nuôi em, nuôi gia đình.”

“Xin hãy kết hôn với tôi.”

Những câu đầu anh nói to, dứt khoát và rõ ràng nhưng đến câu cuối cùng, giọng lại đột ngột hạ xuống vài bậc. Rõ ràng anh không tự tin.

Trong đầu Giang Đường ù ù, cô phải vận dụng toàn bộ “kinh nghiệm làm người” tích góp được gần đây mới hiểu anh đang cầu hôn.

“Anh muốn cùng với em… sinh em bé à?”

“Không tìm cô gái khác nữa sao?”

Giang Đường nghĩ nghĩ rồi thấy không đúng liền hỏi tiếp: “Nhưng trước đây anh nói anh không có lòng yêu đương mà? Mới mười ngày thôi, sao lại đổi ý rồi?”

Cô không hề trêu chọc, chỉ thật lòng không hiểu vì sao anh lại thay đổi ý.

Kinh nghiệm làm người của cô vẫn còn quá ít, chưa thể hiểu được chuyện “tình cảm phức tạp” như thế này.

Khuôn mặt Lục Trường Chinh khẽ ửng đỏ. Nhất là khi bắt gặp ánh mắt trong veo, đầy tò mò của cô, anh vội ho nhẹ, né đi chỗ khác nhưng không né tránh câu hỏi.

“Đồng chí Giang Đường, trước kia là tôi nói bừa, là tôi quá tự tin về bản thân.”

Cũng là đã quá xem nhẹ sức hấp dẫn của em.

Giờ phút này, Lục Trường Chinh đã quyết định, chỉ cần Giang Đường chịu gật đầu lấy anh, có bị cô trêu chọc thế nào anh cũng chấp nhận hết.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ giả vờ làm khó anh hoặc xấu hổ không nói nên lời. Nhưng Giang Đường thì không.

“Sau này anh sẽ không đuổi em đi chứ?”

“Sẽ luôn có cơm ăn chứ?”

Dù biết Lục Trường Chinh là người tốt nhưng Giang Đường vẫn không yên tâm mà hỏi lại.

Anh biết hoàn cảnh thuở nhỏ của cô liền gật đầu chắc nịch: “Sẽ không đuổi đi và luôn có cơm ăn.”

“Sau này tôi sẽ cố gắng kiếm tiền để đồng chí Giang Đường được sống tốt hơn.”

“Ồ!” Giang Đường gật gù suy nghĩ.

Khi Lục Trường Chinh vừa nhẹ nhõm thở ra, cô lại hỏi tiếp: “Thế bao giờ em mới có tiểu nhân…”

Hai chữ “nhân sâm” bị cô nuốt lại giữa chừng.

Lục Trường Chinh bật cười: “Phải gọi là em bé, không phải tiểu nhân.”

“À, em bé.”

Mắt cô sáng lên: “Thế bao giờ chúng ta có em bé?”

“Đồng chí Giang Đường.” Lục Trường Chinh bị câu hỏi của cô chọc cười: “Cô biết phải làm gì mới có em bé không?”

“Không biết!” Cô đáp không chút do dự nói: “Nhưng em có thể học mà, anh chỉ cần dạy em là được. Giống như hôm nay học bơi vậy, Mao Đản chỉ dạy một chút em liền biết ngay.”

Cô rất tự tin vào khả năng học hỏi của mình.

Lục Trường Chinh cũng đã nhận ra điều đó: “Hôm nay mới là lần đầu em thấy người ta bơi à?”

“Ừ, trước kia chưa từng thấy.”

Nhân sâm luôn sống trong núi, chưa từng thấy sông suối, sao có thể thấy người ta bơi được?

“Lần đầu nhìn mà đã biết làm luôn à?” Anh chưa từng nghiêm túc nói chuyện này với cô nên nhân cơ hội này định hỏi kỹ.

Giang Đường gật đầu, trong mắt vẫn còn chút nghi hoặc: “Xây nhà, quét tường, lợp ngói hay đan hàng rào, em cũng chỉ cần nhìn một lần thôi mà.”

Trong mắt cô, những chuyện đó chẳng có gì khác nhau, chỉ cần có người làm mẫu, cô đều có thể làm theo y hệt.

Lục Trường Chinh nắm lấy cổ tay cô: “Đồng chí Giang Đường, đi theo tôi.”

Giang Đường ngơ ngác bị anh kéo vào phòng, thấy anh lấy từ ngăn kéo ra một cuốn sổ tay đưa cho mình.

“Em xem trong này có gì.”

Đó là một cuốn sổ phổ biến thời bấy giờ.

“Được chứ!” Giang Đường không hiểu anh làm vậy để làm gì nhưng cô tin anh.

Lục Trường Chinh nhanh chóng chép một đoạn khá phức tạp trong sách rồi đưa cô xem. Cô chỉ nhìn thoáng qua, sau đó viết lại một bản giống hệt.

Giống đến mức nào ư?

Ngay cả chỗ nào ngòi bút anh dừng lại, vết mực đậm hơn, cô cũng viết ra y hệt như vậy.

Lục Trường Chinh cụp mắt nhìn cô gái ngồi bên cạnh hoàn toàn không nhận ra điều đặc biệt của mình.

Khả năng thiên phú nghịch thiên này đối với cô, rốt cuộc là phúc hay họa đây?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc