Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Giang Đường, Lục Trường Chinh có thể chắc chắn rằng cô không nói dối. Đây thật sự là lần đầu tiên cô làm việc này.
Anh tự hỏi bản thân nếu là mình lần đầu làm, có thể làm tốt đến vậy không?
Câu trả lời chắc chắn là không thể.
Cô gái này trông thì như tờ giấy trắng nhưng khả năng học hỏi lại khiến người ta phải kinh ngạc.
Những ngày sau đó hoàn toàn chứng minh phán đoán của Lục Trường Chinh.
Dù là lợp ngói, sửa nền nhà hay thậm chí đóng đồ gỗ làm bàn ghế, Giang Đường đều chỉ cần nhìn qua một lần là làm được.
Nhìn sân nhỏ trước mặt, nơi gần như do một tay cô thu dọn, dựng sửa lại. Lục Trường Chinh thật sự không biết nên nói gì.
Trong khi đó, cô gái nhỏ kia dường như hoàn toàn không nhận ra rằng bản thân vừa làm nên một chuyện phi thường.
Cô làm việc gì cũng tràn đầy hứng thú, luôn giữ một năng lượng dồi dào như chẳng bao giờ cạn kiệt.
Thời gian thấm thoát trôi, mới đó đã năm ngày trôi qua.
Giang Đường đã dọn dẹp, sửa sang lại căn sân nhỏ sạch sẽ, tươm tất.
Mấy hôm nay, Lục Trường Chinh bận túi bụi nhưng cũng không quên việc hôm nay hậu cần sẽ đưa thêm đồ nội thất đến.
Những món đồ gỗ Giang Đường tự tay làm chỉ là vài thứ nhỏ thôi. Cô không có nguyên liệu lớn nên chỉ đục đẽo được mấy vật dụng đơn giản như ghế đẩu, ghế nhỏ, tủ con, hòm gỗ…
Buổi sáng, cô lại hì hục ngoài sân, định bắt chước các gia đình khác trong khu tập thể mà trồng ít rau xanh.
Không lâu sau, đồng chí hậu cần mang đến một đống đồ gồm một chiếc giường, tủ áo hai cánh, hai tủ ngăn kéo, một bàn vuông, bốn băng ghế dài, một bàn trang điểm và cả một bàn làm việc.
Tất cả đều mới tinh.
Giang Đường không hiểu điều đó có ý nghĩa gì nhưng những người khác trong khu tập thể thì hiểu rất rõ.
Nội thất của họ phần lớn đều là đồ do hậu cần cấp miễn phí.
Thứ miễn phí, tất nhiên dùng được là cứ dùng tiếp, hỏng nặng mới đổi sang đồ “nửa cũ nửa mới”.
Chỉ có khi tự bỏ tiền túi ra mua, mới được nhận đồ hoàn toàn mới như vậy.
Mà với từng ấy món, ít nhất cũng phải tốn bảy tám chục đồng!
Các bà các cô trong khu vừa thấy, trong lòng đã dậy sóng. Trong họ hàng nhà họ đâu thiếu con gái đến tuổi gả chồng.
Khi trước họ ra sức làm mai cho Lục Trường Chinh, anh chẳng những không cho mặt mũi mà còn chẳng thèm liếc lấy một cái.
Vậy mà giờ, đối với cô gái quê mùa như Giang Đường, anh lại chịu tiêu tiền như nước!
Có gì tốt chứ? Sao cô ta lại khiến anh thay đổi đến thế?
Mang tâm trạng ấy, không ít người tụ tập ngoài cổng sân nhà Giang Đường để dò xét.
Đúng lúc đó, Giang Đường vừa sắp xếp xong chỗ nội thất, quay ra đã thấy một đám người vây ngoài hàng rào. Cô ngẫm nghĩ, không hiểu họ muốn gì.
Không để tâm, cô đóng cửa lại, chuẩn bị mang dao ra bờ sông chặt ít lau sậy về làm hàng rào.
“Ê, này, cô vợ nhà họ Lục! Cô Lục!”
Chu Tú Cúc thấy Giang Đường đi ra thì gọi với theo.
Giang Đường đang cầm dao phay, thấy đối phương gọi mình liền cứ thế đi thẳng một mạch ra sông.
Chu Tú Cúc: ???
Những người đứng xem: ???
Cái cô Giang Đường này, kiêu ngạo thật đấy! Chẳng lẽ vì chồng là doanh trưởng liền dám vênh váo thế à? Thái độ thế này, đúng là ảnh hưởng đến tinh thần đoàn kết của khu tập thể rồi!
Rất nhanh, một tin đồn lan khắp doanh trại.
Rằng Giang Đường là người chảnh chọe, mắt cao hơn đầu, rõ ràng xuất thân nông thôn mà lại coi thường người nông thôn.
Nhưng rồi tự nhủ: “Không được, phải làm việc trước! Làm việc trước đã!”
Dù đã làm người gần mười ngày nhưng thói quen tám trăm năm làm nhân sâm vẫn chưa sửa được. Cô vẫn thường tự nói chuyện một mình.
Sau khi tự nhủ xong, cô xắn tay áo, bắt đầu chặt lau sậy.
Chặt xong rồi sẽ đi nghịch nước một lát, nghĩ thế thôi mà cô đã thấy hưng phấn nên tốc độ làm việc nhanh như gió.
Chẳng bao lâu, một bó sậy to đùng đã nằm gọn bên chân cô.
Giang Đường xếp gọn bó sậy vừa chặt được sang một bên, đặt dao xuống rồi xắn ống quần, chuẩn bị xuống nước.
Nước sông mát lạnh tràn qua mu bàn chân khiến cô thấy khoan khoái vô cùng.
Không xa chỗ cô, có một nhóm trẻ con đang nô đùa dưới nước, tiếng cười nói vang vọng cả khúc sông. Giang Đường tò mò nhìn mấy đứa nhỏ rồi cất bước đi tới.
“Em trai, bọn họ đang làm gì thế?”
Cô cúi xuống hỏi cậu bé đang ngồi xổm bên bờ, một đứa nhỏ khoảng bảy, tám tuổi, da đen nhẻm, người chỉ mặc mỗi cái quần đùi to thùng thình.
Cậu bé tên Mao Đản, thấy một chị gái da trắng như tuyết đi tới, mặt lập tức đỏ bừng. Cậu luống cuống bật dậy, nhảy sang một bên để tránh xa cô.
Giang Đường: ???
Cô chớp mắt, hơi ngơ ngác không biết mình đã làm gì sai.
Nhìn vẻ ngây ngô của cô khiến Mao Đản càng lúng túng, lí nhí nói: “Chị… chị chưa từng thấy người ta bơi bao giờ à?”
“Bơi?”
Giang Đường cau mày suy nghĩ, đúng thật là cô chưa từng thấy.
Nhưng vừa nghe cậu nói thêm, cô liền hiểu thì ra cái kiểu chó bơi đó gọi là bơi à!
Mao Đản thấy chị xinh đẹp này đúng thật là chưa thấy ai bơi bao giờ, lập tức có cảm giác mình “cao minh” hơn, liền đứng thẳng, hai tay chống hông, chỉ vào mấy đứa đang vẫy vùng trong sông, giọng đắc ý: “Hôm nay chị mở rộng tầm mắt rồi nhé, đây chính là Lãng Lý Bạch Điêu đấy!”
“Lãng Lý Bạch Điêu?”
Giang Đường nghiêng đầu, vẫn chưa hiểu câu đó nghĩa là gì.
Cô nhìn chằm chằm đám trẻ đang vùng vẫy trong nước, bàn tay buông thõng bên người khẽ động đậy như đang tính toán gì đó.
Mao Đản nhìn thấy thì cười phá lên: “Ha ha, chị định học bơi trên bờ à?”
Cậu ta vừa cười vừa gọi bạn mình lại: “Ê tụi bay mau ra xem! Có người đang học bơi trên bờ này, ha ha ha!”
Thật ra Mao Đản cũng không bơi giỏi lắm, so với đám bạn cùng tuổi còn vụng về hơn. Nên khi thấy có người còn “dở” hơn mình, tất nhiên là phải tranh thủ trêu chọc cho sướng miệng.
Nhưng có lẽ vì cười quá đà, chân cậu ta trượt một cái “tõm!”, cả người rơi xuống sông.
Một tràng nước bắn tung tóe, vài giọt bắn lên mặt Giang Đường. Cô đưa tay quệt nước trên má, bình tĩnh đứng dậy định quay về.
“Ê, đồ ngốc, chị không bơi nữa à?” Mao Đản vừa vẫy tay trong nước vừa la lên.
Giang Đường chẳng buồn đáp.
Cô biết cậu ta đang nói chuyện với mình nhưng chẳng thèm trả lời vì cô không phải đồ ngốc và quan trọng hơn, cô đã học được cách bơi rồi, đâu cần chơi đùa với bọn nhóc này nữa.
Cô quay lại chỗ bó sậy, cúi xuống chuẩn bị ôm chúng mang về.
Ngay lúc ấy, mấy tiếng la hét vang lên phía sau: “Ê, bên kia kìa! Hình như có người!”
“Đúng rồi! Có người ở giữa sông kìa!”
Nghe tiếng mấy đứa nhỏ, Giang Đường ngẩng đầu liền thấy vài đứa đã bơi nhanh ra giữa dòng.
Lông mày cô khẽ nhíu lại, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Mao Đản cũng định lao theo nhưng vừa xuống nước đã uống liền hai ngụm, ho sặc sụa, đành bò trở lại bờ, nhìn ra giữa sông mà lo lắng.
Giang Đường bước đến bên cậu, tò mò hỏi: “Bọn họ làm gì thế?”
Mao Đản sốt ruột đến mức sắp khóc, quay sang quát: “Cứu người đó! Cứu người chị cũng không nhìn ra à? Đúng là đồ ngốc.”
“À!” Giang Đường gật đầu, cuối cùng cũng hiểu.
Thì ra là cứu người!
Giây tiếp theo - vù! Cô nhún chân nhảy thẳng xuống nước, bóng dáng nhanh nhẹn, gọn gàng như một chú cá trắng, lao thẳng về phía giữa dòng sông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
