Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một phần nguyên nhân là vì thời đại này, phần còn lại là do trong nhà cô từng xảy ra biến cố.
Lục Trường Chinh mím môi, không nói lời nào.
Ra khỏi nhà khách, hai người đi về phía khu nhà tập thể của gia đình quân nhân. Con đường dưới chân gồ ghề, không được bằng phẳng.
Trên đường, họ gặp vài người vợ lính. Thấy Lục Trường Chinh đi cùng một cô gái trẻ, mọi người đều tò mò nhìn sang.
Khu quân khu này rất lớn. Trong đơn vị, Lục Trường Chinh có chút tiếng tăm nhưng trong khu tập thể thì không phải ai cũng biết anh.
Anh không biết là do cô không hiểu cảm giác xấu hổ hay chỉ đơn giản thấy chuyện đó không đáng để bận tâm.
Lục Trường Chinh đưa cô đến trước căn viện mới được phê duyệt hôm qua, cạnh bên là nhà của chính ủy trung đoàn bên cạnh.
Vợ của chính ủy là giáo viên ở trường tiểu học quân khu, là người rất hiền hòa.
Đó cũng là lý do anh chọn chỗ này.
Anh mở cổng viện, dẫn Giang Đường đi vào.
“Sau này em sẽ ở đây sao?”
Giang Đường nhìn quanh, dù chỉ là tường đất, nhà ngói đơn sơ nhưng so với căn nhà cũ trong núi thì tốt hơn rất nhiều.
Phòng chính có ba gian, đi vào giữa là phòng khách, hai bên mỗi bên lại có một phòng riêng.
Bên trái sân là căn nhà nhỏ có bếp và nhà kho.
Bên phải cũng có một căn phòng nữa, Giang Đường không hiểu đó dùng để làm gì.
Lục Trường Chinh giải thích: “Những năm trước, khu nhà tập thể này đi lại khó khăn, các gia đình theo quân đều phải tự trồng rau, nuôi gà vịt, nuôi heo.”
Giang Đường tò mò sờ chỗ này, ngó chỗ kia, liên tục gật đầu. Dù nơi đây còn trống trơn, cô vẫn rất thích.
“Sau này đây chính là nhà của em sao?”
Lục Trường Chinh khẽ “ừ” một tiếng: “Bây giờ vẫn còn bừa bộn. Đợi tôi tan làm, dọn dẹp xong thì em có thể chuyển vào.”
“Để em tự dọn.” Giang Đường hăng hái nói, tuy chưa từng làm qua nhưng cô nghĩ có thể học.
Trong đầu cô vẫn còn ký ức về những công việc này.
Lục Trường Chinh hơi nghi hoặc nhưng nghĩ đến quá khứ của cô, anh lại gật đầu.
“Em làm những gì có thể, còn lại thì chờ tôi về giúp.” Giọng anh như người chồng căn dặn vợ trước khi ra ngoài.
Ngay cả anh cũng ngẩn người.
Giang Đường thì chẳng nhận ra gì, chỉ không ngừng gật đầu, đôi mắt sáng rỡ nhìn quanh, như đang tưởng tượng cách sắp xếp “ngôi nhà tương lai” của mình.
Nhìn dáng vẻ háo hức của cô, Lục Trường Chinh không nhịn được mà mỉm cười.
“Tôi sẽ nhắn với người bên hậu cần. Họ sẽ qua giúp em, cần gì thì cứ nói với họ.”
“Vâng.” Giang Đường ngoan ngoãn đáp lại, đôi mắt lấp lánh, chăm chú nhìn anh như thể trong mắt cô chỉ còn mỗi mình anh.
Điều đó khiến trong lòng Lục Trường Chinh bất chợt vang lên một giọng nói: “Cô gái như vậy, anh thật sự muốn để người khác có được sao?”
Anh vội gạt bỏ ý nghĩ kỳ lạ đó, nhìn quanh căn nhà tường đất ngói cũ lại nhìn cô gái chẳng hề chê bai mà còn háo hức, trong lòng bỗng nở một nụ cười nhẹ.
Sau khi Lục Trường Chinh rời đi không lâu, người bên hậu cần đã đến hỏi Giang Đường cần chuẩn bị những gì.
Cô chưa từng dọn nhà nhưng từng thấy trong sách có vẽ những ngôi nhà nông thôn nhỏ xinh, cộng thêm chút ký ức mơ hồ của nguyên chủ, cô liền gọi cậu lính trẻ tên Tiểu Lâm đến.
“Có thứ gì để trát lên tường cho đất khỏi rơi không? Cái màu trắng trắng đó, có không?”
“Chị dâu nói là vôi à?”
“Vôi?” Giang Đường nhíu mày, đầu óc nhanh chóng vận chuyển rồi khẽ gật đầu.
“Anh có thể mang đến được không?”
“Có thể.”
Tuy phần lớn bức tường nhà này là tường đất nhưng bên trong vẫn trộn đá và rơm rạ.
Mặt trong các bức tường được mài khá nhẵn, quét vôi lên chắc cũng không có vấn đề gì.
Tiểu Lâm của phòng hậu cần lại hỏi Giang Đường xem cô còn cần thứ gì khác để tiện chuẩn bị.
“Trong kho hậu cần có gì thì tôi mang qua cho chị dâu, còn cái gì chưa có, tôi sẽ ghi lại khi nào có liền gửi qua liền.”
Giang Đường vui mừng khôn xiết.
“Anh thật là người tốt, cảm ơn anh nhé.”
Cô chẳng có gì để báo đáp, chỉ ngẩng đầu nhìn về dãy núi xa xa, nghĩ bụng sau khi dọn xong nhà sẽ vào rừng xem thử, biết đâu có thể hái được gì đó mang tặng.
Kế hoạch sắp xếp rất chu đáo nhưng việc sửa sang nhà cửa lại vượt xa dự tính của cô.
Khi Lục Trường Chinh tan làm trở về, Giang Đường mới vừa hoàn tất việc quét vôi xong toàn bộ căn nhà.
Vừa bước vào sân, anh đã thấy cô đội chiếc “mũ” làm bằng báo, trong tay cầm chổi quét vôi to tướng, mỉm cười rạng rỡ vẫy tay gọi: “Lục Trường Chinh, anh về rồi à!”
Vừa nói dứt lời, cô nhảy từ giàn giáo tạm xuống đất, động tác đó khiến tim Lục Trường Chinh giật thót, suýt kêu lêm.
“Cẩn thận, chậm thôi!”
Cao hơn một mét, vậy mà Giang Đường nhảy xuống một cách vững vàng rồi chạy ngay đến bên anh.
Đứng cạnh anh, cô chống tay lên hông, mặt dính vài vệt vôi trắng, tươi cười đắc ý: “Thế nào? Em có giỏi không?”
Lục Trường Chinh gật đầu: “Tất cả đều do em quét sao?”
Căn nhà ba gian chính, hai gian phụ, tổng cộng năm phòng, mỗi phòng bốn bức tường, hai mươi bức tất cả. Chỉ một mình cô quét xong trong một ngày…
“Vâng ạ! Em nhờ đồng chí Tiểu Lâm chỉ cho một chút là biết làm ngay.”
Cô hớn hở kể, không để ý nét mặt của Lục Trường Chinh đang dần trầm xuống.
“Đồng chí Tiểu Lâm cũng là người tốt lắm, em mới đầu làm vụng về lắm mà anh ấy chẳng hề mắng em ngốc đâu nhé.”
“Không biết anh ấy đã có vợ chưa nhỉ?”
Nếu Tiểu Lâm chưa có vợ, Giang Đường thật ra cũng khá có thiện cảm. anh ta nho nhã, lại hay cười.
Lời nói cô khiến Lục Trường Chinh đang thất thần bỗng khựng lại. Anh cúi mắt nhìn cô gái trong sáng, thuần khiết đến mức không mang chút tà niệm nào rồi nhận ra, vấn đề nằm ở chính mình.
Là anh đã nói, anh không vướng bận chuyện tình cảm…
“Cái đó… Giang Đường!”
“Lục Trường Chinh, lúc em quét tường thấy trên mái có vài viên ngói bị vỡ. Em có thể thay lại mái được không?”
“Không cần thay toàn bộ đâu, chỉ lợp lại mấy chỗ hỏng thôi.” Cô vừa nói vừa đưa tay ra làm động tác minh họa.
Lục Trường Chinh nhíu mày: “Em từng lợp ngói bao giờ chưa?”
Tên Giang Đại Vũ khốn kiếp kia… chẳng lẽ ngay cả việc lợp ngói hắn cũng bắt cô làm?
“Chưa ạ, nhưng em có thể học mà! Giống như quét vôi thôi, đây cũng là lần đầu tiên em làm đấy.”
Nói xong, cô nắm lấy tay áo anh, kéo vào trong nhà: “Anh xem đi, thế nào?”
Lục Trường Chinh nhìn bức tường nhẵn mịn, trắng tinh trước mặt, trong lòng không khỏi nghi ngờ.
Người lần đầu tiên làm việc gì đó… thật sự có thể làm tốt đến mức này sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
