Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Đường dụi dụi mắt, từ dưới gầm giường chui ra.
Lúc này, Lục Trường Chinh mới thở phào nhẹ nhõm, đặt khung giường sắt xuống.
Nghe thấy tiếng động, Giang Đường quay đầu lại nhìn, vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Quần áo trên người cô vì ngủ không yên nên bị vò nhăn nheo và cuộn lên một đoạn.
Cổ áo mở rộng, lộ ra xương quai xanh trắng hơn cả gương mặt. Vòng eo mảnh khảnh, làn da trắng như sứ đến chói mắt, cổ tay, mắt cá chân nhỏ nhắn tinh tế…
Mái tóc đen buông xõa phủ xuống, tương phản mạnh với làn da trắng lạnh như tuyết của cô.
Lục Trường Chinh bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc, máu trong người như dồn ngược cả lên.
Anh vội quay mặt đi, không dám nhìn thêm.
“Muốn rửa mặt trước không?” Anh hỏi, giọng hơi khàn.
“Hửm?” Tất cả sự chú ý của Giang Đường đều dồn vào bánh bao thịt.
Cô vừa nghe nói đã định vươn tay cầm lấy nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào gói giấy dầu, cô chợt nhớ ra mình chưa rửa mặt!
Tiểu nhân sâm học làm người cũng không còn mù tịt, chẳng phân được đông tây nam bắc như hôm trước nữa.
Không bao lâu sau, từ phòng rửa mặt vang lên tiếng nước chảy.
Lục Trường Chinh đứng ngoài chờ, không biết cô rửa mặt xong có định ngủ tiếp không.
Ánh mắt anh vô thức dừng lại ở chiếc chăn rơi lộn xộn trên giường, mày khẽ nhíu rồi theo thói quen, anh bước tới, gấp chăn vuông vức thành khối như khối đậu phụ.
Ga giường nhàu nát, chỉ trong chốc lát đã được anh vuốt phẳng không còn nếp gấp.
Tiếng bước chân từ phòng rửa mặt vọng ra.
Lục Trường Chinh quay người lại, vừa nhìn thấy bóng dáng cô thì mặt anh đỏ bừng ngay lập tức.
“Đồng chí Giang Đường, vòi nước trong đó hỏng à?”
Nếu không thì sao trước ngực cô lại ướt hết thế kia?
Chiếc sơ mi trên người cô vốn đã cũ và mỏng, giờ bị nước thấm ướt một mảng lớn khiến đường cong trên cơ thể hoàn toàn lộ rõ dưới lớp vải trong suốt ấy.
Cô tuy gầy nhưng dáng dấp phụ nữ vẫn cực kỳ rõ ràng.
Lục Trường Chinh không chỉ quay mặt đi mà cả người cũng xoay lưng lại với cô: “Giang… đồng chí Giang… em mau… mau… thay… thay bộ khác đi…”
Giang Đường “ừm” một tiếng, ánh mắt mông lung chẳng hiểu tại sao phải thay đồ. Nhưng Lục Trường Chinh là người tốt, anh nói gì cô nghe nấy.
“Được.”
Cô mở hành lý của thân chủ cũ ra, bên trong có hai bộ quần áo, theo ký ức thì đó là do dì Từ, cũng chính là mẹ của Lục Trường Chinh, may cho cô.
Giang Đường vốn rất thích quần áo đẹp và thực ra cô thích mọi thứ thuộc về con người.
Cô lôi ra một chiếc váy hoa vụng về thay vào rồi chậm rãi tết tóc thành bím.
Lục Trường Chinh đưa bánh bao cho cô.
Như thường lệ, cô chia một cái cho anh rồi mới ăn phần của mình. Cô ngồi trên giường, còn anh ngồi ở chiếc bàn thấp phía trước.
Khi ăn, Giang Đường rất nghiêm túc, vẻ mặt thành kính như đang làm nghi lễ.
Một tay cầm bánh bao cắn, một tay đỡ phía dưới để hứng vụn rơi. Cắn từng miếng nhỏ, má phồng phồng như con sóc nhỏ.
Nhìn cô ăn, bỗng cảm giác như mọi món ăn trên đời đều trở nên ngon lành.
Lục Trường Chinh thì chỉ vài miếng đã ăn xong, anh còn phải quay lại doanh trại, giờ cũng gần đến lúc đi rồi.
“Ăn xong thì ra ngoài, anh đưa em đến một nơi.”
“Đi đâu vậy?”
Giang Đường nghiêng đầu nhìn anh đầy thắc mắc. Chỉ qua một đêm, cô trông như sáng rỡ hơn, da dẻ hồng hào, tinh thần cũng tốt hơn hôm qua rất nhiều.
Lục Trường Chinh đáp: “Đưa em đi xem nơi em sẽ ở sau này.”
“Chỗ ở sau này của em?” Giang Đường lặp lại lời Lục Trường Chinh, rồi nhanh chóng phản ứng lại, đôi mắt sáng rực lên: “Lục Trường Chinh, anh tìm được người chịu lấy em rồi sao?”
Đôi mắt cô long lanh, tràn đầy mong chờ: “Anh ta đâu? Có đánh người không? Có cho em ăn không?”
Bước chân của Lục Trường Chinh khựng lại, sắc mặt chợt trầm xuống: “Em muốn gả đi đến vậy sao?”
“Không gả thì không có cơm ăn, em không muốn bị đói.”
Cô chu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy thất vọng.
Lời muốn nói ra của Lục Trường Chinh xoay vài vòng trong miệng, cuối cùng anh chỉ nhẹ giọng thở dài: “Anh sẽ không để em bị đói đâu.”
“Vậy anh sẽ cưới em sao? Khi nào chúng ta sinh em bé bụ bẫm?”
Cô lại hăng hái lên.
Khóe miệng Lục Trường Chinh giật giật, nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc rồi chậm rãi nói: “Đồng chí Giang Đường, không nhất định phải kết hôn mới có người nuôi, có cơm ăn.”
“Hả?”
Giang Đường chớp chớp mắt, vẻ mặt mù mờ không hiểu.
Lục Trường Chinh nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, không biết vì sao lại nói: “Ví dụ như nếu em là em gái anh, còn anh là anh trai em, anh vẫn sẽ nuôi em, chăm sóc em. Hiểu không?”
Anh vốn không có tâm tư yêu đương nhưng có thể nhận cô làm em gái...
“Không muốn.”
Suy nghĩ của Lục Trường Chinh còn chưa dứt thì đã bị Giang Đường dứt khoát từ chối.
Nụ cười vốn đang rạng rỡ trên mặt cô vụt tắt, sắc mặt càng trở nên không vui hơn.
“Không cần anh trai.”
“Anh trai có chị dâu sẽ không cho ăn. Chị dâu rất hung dữ, vừa đánh vừa mắng.”
“Có chị dâu rồi thì chẳng còn nhà, cũng chẳng còn cơm để ăn nữa.”
Cô nhớ lại những chuyện mà nguyên chủ đã trải qua.
Nhưng vì nguyên chủ bị ức hiếp quá lâu, tính cách cực kỳ thu mình nên ký ức về người chị dâu Vương Xuân Hoa toàn là những mảng xám xịt.
Giang Đường chẳng thể moi được gì hữu ích, chỉ hiểu một điều là anh trai có chị dâu sẽ biến thành người đáng sợ, cô không cần anh trai.
Giọng cô không to nhưng rơi vào tai Lục Trường Chinh lại như sấm dội bên tai.
Anh cúi đầu nhìn cô.
Khuôn mặt cô bình thản, thoạt nhìn khiến người ta có cảm giác như cô lạnh lùng vô cảm với mọi thứ trên đời.
Cảm giác đó lại hoàn toàn trái ngược với gương mặt thanh tú, mềm mại của cô.
Là vì bị ngược đãi quá nhiều nên đầu óc bị tổn thương sao?
Một cơn đau nhói chợt lan khắp ngực Lục Trường Chinh như có kim nhỏ đâm từng nhát, rút ra rồi lại đâm vào…
“Giang Đường…”
“Lục Trường Chinh, bên kia nhiều người quá kìa, họ đang làm gì thế?”
Giang Đường đã nhanh chóng thoát khỏi sự buồn bã ban nãy, hứng khởi nhìn quanh.
Ánh mắt cô quan sát xung quanh vừa có vẻ từng trải lại vừa có nét tò mò của một đứa trẻ mới sinh ra.
Lục Trường Chinh thu lại suy nghĩ, lên tiếng giải thích: “Hôm nay có phiên chợ, họ đang đi chợ đấy.”
“Đi chợ?”
Giang Đường cố lục tìm trong trí nhớ mà đêm qua cô thấy, cuối cùng ở một góc nhỏ mới tìm được vài mảnh ký ức mờ nhạt.
Những mảnh ký ức ấy không rõ ràng nhưng giữa màu xám xịt của quá khứ, chúng là những điểm sáng hiếm hoi.
Đi chợ - Chính là mọi người đến một nơi có đồ ăn, có trò vui, rất náo nhiệt…
Lục Trường Chinh vẫn luôn để ý nét mặt cô, thấy vậy liền hỏi khẽ: “Muốn đi chợ sao?”
Giang Đường gật đầu.
“Mười năm trước đã từng đi rồi.”
Ý là cái thân thể này.
Bây giờ cô là Giang Đường nên những việc thân thể này từng làm, cũng tính là cô từng làm.
Nghĩ xong cô lại nói thêm: “Sau đó thì chưa từng đi nữa.”
“Cũng chẳng nhớ rõ là nơi đó trông như thế nào rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)