Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Trường Chinh còn chưa kịp mở miệng thì bên trong phòng hậu cần đã có người thấy anh.
Người nọ lập tức cười tươi chào hỏi: “Nhà đã sớm chuẩn bị xong cho anh rồi, Doanh trưởng Lục, mau vào xem, thích kiểu nào thì chọn nhé!”
Tiểu Trương của bộ hậu cần vừa nói vừa bước ra, tay cầm sơ đồ phân bố nhà ở trong khu gia đình.
“Dạo này người kết hôn nhiều lắm nên ai cũng đổ xô đến xin nhà cả.”
Cậu ta chỉ vào một chỗ trên bản đồ, hào hứng nói: “Vừa hay tầng dưới nhà Doanh trưởng Triệu còn trống, anh có muốn xin ở ngay dưới nhà anh ta không?”
Tiểu Trương biết Lục Trường Chinh và Triệu Kiến Quốc quan hệ tốt nên cố tình gợi ý để hai người ở gần nhau.
Đó là khu nhà ống ba tầng mới xây, mỗi căn có hai phòng ngủ và một phòng khách, chỉ cán bộ cấp trung đoàn chính thức mới có tiêu chuẩn để xin.
Lục Trường Chinh cúi mắt, ánh nhìn lướt qua bản đồ nhà ở rồi chỉ tay về khu gia đình giai đoạn một.
“Những căn viện ở chỗ này chưa ai ở sao?”
“Ê, bây giờ ai mà còn ở mấy cái nhà tường đất đó nữa!” Tiểu Trương cười đáp, giọng đầy đắc ý.
“Giờ người ta toàn muốn ở nhà ống mới, có điện, có điện thoại, sạch sẽ sáng sủa, ai còn muốn chui vào mấy căn cũ đâu.”
Cậu ta làm ở bộ hậu cần nên mọi đơn xin nhà đều qua tay mình. Mấy năm nay, ai cũng chọn khu nhà mới, chứ chẳng ai buồn ngó đến mấy dãy viện cũ đã xây hơn chục năm.
Những bức tường đất ấy vừa cũ, vừa hay rơi bụi, chuột chui, nhện giăng, chẳng ai ưa nổi.
Thế nên khi thấy Lục Trường Chinh trầm ngâm nhìn khu đó, Tiểu Trương còn tưởng anh chỉ xem qua.
Nhưng chưa đến nửa phút, anh đã chỉ đại vào một căn trong bản đồ: “Tôi xin căn này.”
“À… hả?” Tiểu Trương ngẩn ra.
“Anh không chọn nhà ống sao? Hay là bàn với chị dâu một tiếng trước đã?”
Trong đầu cậu ta sấm chớp nổ ầm ầm.
Tại sao lại có người không chọn ở nhà lầu sạch sẽ mà lại muốn ở cái viện đất cũ kỹ đó chứ?!
Đúng là viện có rộng hơn thật nhưng tường đất lâu năm rơi cát suốt ngày, lại thêm chuột cắn, nhện bám. Nói chung là vừa cũ vừa bụi.
Lục Trường Chinh chẳng nói gì thêm, chỉ bình tĩnh đáp: “Cứ để tôi ở viện này đi, nhà ống để lại cho các đồng chí khác cần hơn.”
Anh ký tên xác nhận rồi nhận chìa khóa từ Tiểu Trương.
Anh chưa nghĩ ra cách nào ổn thỏa để sắp xếp cho Giang Đường nên chỉ có thể xin tạm một căn nhà để cô có chỗ ở ổn định trước.
Tất nhiên, anh chọn viện cũ không phải cố ý để cô chịu khổ. Ngược lại, viện đất rộng rãi hơn nhiều so với nhà ống. Tuy không có tường trắng, sàn xi măn nhưng lại có sân trước sân sau, có thể trồng rau, nuôi gà vô cùng tiện lợi.
Nếu sau này có con, cho trẻ con chơi đùa trong sân cũng thoải mái hơn là ở trong nhà lầu chật chội.
Nhưng khi ý nghĩ “có con” vừa thoáng qua, Lục Trường Chinh lập tức chấn động, vội vàng thu lại suy nghĩ, ký vào giấy tờ rồi rời đi.
Trong khi đó, tại nhà khách.
Giang Đường nằm trên giường ngủ say như trẻ con. Suốt mấy trăm năm làm nhân sâm, cô luôn “đứng ngủ”, chưa từng được nằm thế này bao giờ.
Giờ được làm người, lại có chăn gối mềm mại, chẳng bao lâu cô đã chìm vào giấc ngủ sâu ngọt ngào.
Trong mơ, cô nhìn thấy một cuốn truyện tranh bằng tranh thủy mặc. Trong đó có một cô gái cũng tên là Giang Đường.
Cô ấy từ nhỏ đã lớn lên trong vòng tay cưng chiều của ông bà, cha mẹ, sống cuộc đời yên ổn. Nhưng rồi biến cố ập đến, ông bà mất, cha mẹ ly hôn. Người cha đưa cô cùng anh trai trở về quê, ở lại một thị trấn nhỏ.
Cuộc sống yên bình chỉ kéo dài vài năm, người cha làm việc quá sức, bệnh nặng rồi qua đời.
Chỉ còn lại Giang Đường mười ba tuổi và anh trai Giang Đại Vũ mười tám tuổi, hai anh em nương tựa vào nhau.
Ba năm đó rất cực khổ nhưng cô vẫn cảm thấy hạnh phúc vì anh trai thương cô hết mực. Anh nhịn ăn, nhịn mặc vẫn cố cho cô đi học. Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi khi anh trai cưới vợ.
Năm ấy, Giang Đường mới mười sáu tuổi. Người chị dâu ép cô nghỉ học, phải ra đồng làm việc kiếm công điểm mỗi ngày…
Năm sau, đứa cháu trai đầu lòng trong nhà ra đời, chị dâu lấy cớ là “đứa nhỏ cũng cần một phòng riêng” liền đuổi Giang Đường ra khỏi phòng, cho cô dọn vào ở trong nhà bếp.
Chị dâu liền động lòng. Cô ta vừa sinh đứa thứ hai lại là con trai, sau này nhà cần tiêu nhiều tiền, giờ có thể gả “cô em chồng ăn không ngồi rồi” đi để lấy hai trăm đồng, đúng là một món hời!
Không cần bàn bạc gì với Giang Đại Vũ hay Giang Đường, chị ta tự mình quyết định chuyện cả đời của cô…
Giang Đường còn định xem tiếp trong mơ sẽ ra sao, ai ngờ trời đột nhiên nổ một tiếng sét lớn kéo cô bật dậy khỏi giấc mộng.
Cơn mưa xối xả đổ xuống, chẳng mấy chốc đất trời đều bị màn mưa dày đặc bao phủ, sấm chớp đan xen, chớp giật liên hồi.
Vốn còn đang nằm trên giường, khi nghe tiếng sét đầu tiên, Giang Đường đã cuộn mình trong chăn lăn xuống giường, chui vào gầm giường run cầm cập.
Cô vừa run vừa lẩm bẩm khấn: “Phật tổ đừng trách, Phật tổ ngàn vạn lần đừng trách, không phải con cướp xác làm người đâu, chỉ là trùng hợp thôi, trùng hợp thôi…”
Làm nhân sâm tám trăm năm, cô chưa từng hại một bông hoa, một ngọn cỏ nào cả!
Giang Đường co ro trong chăn, khóc thút thít dưới gầm giường.
Sáng hôm sau.
Trời chưa sáng hẳn, Lục Trường Chinh đã mang bánh bao nhân thịt đến nhà khách.
Đứng trước cửa phòng Giang Đường, anh giơ tay định gõ cửa nhưng nghĩ lại hôm qua lúc đi, anh là người đóng cửa, biết đâu cô quên khóa?
Anh đặt tay lên cửa, khẽ đẩy thử. Quả nhiên, cửa mở ra.
Lục Trường Chinh sững lại.
Người lẽ ra phải nằm trên giường giờ lại biến mất!
Tim anh chợt nhói lên, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu là có phải cô bị bọn buôn người bắt rồi không?
Nhưng nghĩ kỹ lại thì đây là trong khu quân đội, làm gì có bọn buôn người?
Vậy thì cô đi đâu được chứ?
Anh bình tĩnh nhìn quanh, thấy dưới gầm giường lộ ra một góc chăn nho nhỏ.
Anh bước đến, cúi xuống nhìn thử, quả nhiên thấy một “con người nhỏ” quấn mình trong chăn như con tằm trong kén.
Hình như cô đang bị kẹt ở đâu đó, hoặc là đang đau, vì cứ phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ trong chăn.
Tiếng kêu ấy khiến người nghe hơi đỏ mặt.
Lục Trường Chinh cụp mắt, nhìn sàn nhà, trầm ngâm một lát rồi mới giơ tay gõ nhẹ vào khung sắt của giường: “Đồng chí Giang Đường, đồng chí Giang Đường?”
Đang mơ thấy mình bị sét đánh, Giang Đường chợt nghe thấy có người gọi như giữa cơn giông lại hé ra ánh mặt trời.
Cái đầu đang chui trong chăn dần ló ra, tóc đen rũ xuống, giữa những sợi tóc là làn da trắng đến mức phát sáng.
Cô khẽ hít hít mũi, dường như ngửi thấy mùi đồ ăn!
Khóe môi Lục Trường Chinh khẽ cong lên: “Bánh bao nhân thịt tôi mua rồi, cô muốn ăn nóng ngay hay ngủ thêm chút nữa rồi dậy ăn?”
“Bánh bao nhân thịt?”
Giang Đường bọc chăn bỗng mở to mắt rồi phịch một cái, cô bật người dậy: “Anh…”
Chữ “anh” còn chưa kịp nói xong chỉ nghe rầm một tiếng vang lên.
Ngay khoảnh khắc Giang Đường đứng lên, hai tay Lục Trường Chinh nâng cả chiếc giường sắt lên cao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










