Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 3: Lấy Chồng Thì Mới Có Cơm Ăn

Cài Đặt

Chương 3: Lấy Chồng Thì Mới Có Cơm Ăn

“Vô tâm với chuyện yêu đương sao?”

Giang Đường tròn mắt, trong đầu thoáng lóe lên một suy nghĩ. Chẳng lẽ anh tu luyện vô tình đạo à?

Nhưng mà… đây là thế giới phàm nhân, làm gì có linh khí để tu hành. Thế thì nguyên nhân không phải vậy rồi.

Cô nghĩ mãi cũng không hiểu nổi vì sao anh lại vô tâm với tình yêu?

Chỉ có một điều cô nghe rất rõ là thân xác này của cô và Lục Trường Chinh đã có hôn ước từ trước.

“Vậy anh có thể giúp em tìm một người chịu lấy em được không?”

Giang Đường ngẩng đầu, ánh mắt trong veo như nước, giọng nói tràn đầy hy vọng.

Rõ ràng là Lục Trường Chinh vừa mới nói mình không định yêu đương, vậy mà khi nghe cô hồn nhiên hỏi muốn tìm người khác để kết hôn, tim anh lại bất giác trầm xuống.

“Em muốn lấy chồng?”

“Đúng rồi!” Giang Đường trả lời rất tự nhiên, giọng nói mềm mại, ngọt như mật.

Sau một đêm nghỉ ngơi, sắc mặt cô đã khá hơn nhiều so với hôm qua.

Dù người vẫn gầy gò nhưng khi mỉm cười, hai lúm đồng tiền nhỏ xinh hiện ra khiến cả khuôn mặt bừng sáng, vừa ngây thơ vừa ấm áp.

Đôi mắt cô sáng lấp lánh như suối trong giữa núi, chỉ cần nhìn vào đó, mọi ưu phiền trong lòng người đối diện dường như cũng tan biến.

Lục Trường Chinh mím môi, cố nén cảm xúc, một lát sau mới trầm giọng hỏi: “Vậy em muốn lấy người như thế nào?”

Dù sao cũng là anh chủ động nói không có ý định kết hôn nên cô muốn tìm người khác cũng là chuyện bình thường. Nếu thật sự cần, anh cũng có thể giúp cô để ý xem trong đơn vị có ai phù hợp.

Giang Đường nghiêm túc đáp, giọng đầy thành khẩn: “Trước hết, người đó phải cho em ăn cơm, không được đánh em, có nhà để ở.”

Cô nói với vẻ mặt rất nghiêm túc, đôi mày hơi cau lại như đang nghĩ chuyện hệ trọng.

“Em không muốn ăn đất nữa, cũng không muốn bị gió mưa tạt vào người. Em muốn ở trong nhà.”

Giọng cô nhỏ dần, mang theo chút tủi thân, nghe mà khiến lòng Lục Trường Chinh chùng xuống.

“Trước kia em không được ở trong nhà sao?”

“Em ở trong nhà chứ nhưng vẫn bị mưa tạt. Mưa rơi trên người đau lắm, đau đến mức muốn khóc luôn.”

Nói đến đây, Giang Đường nhớ lại “ngôi nhà” năm xưa của mình chính là mảnh đất ẩm ướt dưới gốc cây cổ thụ.

“Ông cây” với tán lá sum suê từng che chở cho cô nhưng đôi khi mưa gió vẫn xuyên qua, đánh mạnh lên đầu cô, làm lá bị rách, thậm chí gãy cả rễ non.

Cảm giác ấy đến giờ cô vẫn nhớ rõ.

Nghĩ đến đó, cô lắc đầu lia lịa, mắt ánh lên vẻ sợ hãi.

“Đáng sợ lắm… em không muốn quay về kiểu sống đó nữa.”

Giang Đường ngẩng đầu nhìn anh, đôi tay nhỏ xíu nắm lấy tay áo Lục Trường Chinh, giọng dịu dàng, nũng nịu như khi cô làm nũng với “ông cây”: “Lục Trường Chinh, anh giúp em nhé? Em nhất định sẽ báo đáp anh mà.”

Anh khẽ cau mày, lòng trĩu nặng.

Lẽ ra chỉ cần trả lời “được” hay “không” là xong, vậy mà anh lại không kìm được hỏi thêm một câu: “Em có biết kết hôn nghĩa là gì không?”

“Biết chứ!”

Giang Đường lập tức gật đầu, đôi mắt sáng rực: “Kết hôn là để sinh ra một đứa bé mũm mĩm.”

Đó là toàn bộ khái niệm của cô về kết hôn. Hồi còn là cây nhân sâm trong núi, cô từng nghe mấy người đi ngang qua nói: “Phải về nhà cưới vợ sinh con béo khỏe!”

“Em… muốn sinh con à?” Giọng Lục Trường Chinh trầm xuống, ánh mắt hơi lạnh.

Giang Đường chẳng nhận ra sự thay đổi đó, vẫn hồn nhiên gật đầu: “Muốn chứ! Chỉ cần không phải ăn đất, không bị mưa gió tạt vào người là được rồi…”

Còn chưa nói hết câu, Lục Trường Chinh đột ngột nắm lấy tay cô, nói ngắn gọn: “Đi ngủ trước đi.”

Anh kéo cô vào phòng nghỉ.

“Ngủ dậy rồi có cơm ăn nữa không?” Giang Đường lập tức quên hết chuyện vừa rồi, đôi mắt lại sáng lên.

Lục Trường Chinh cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ bằng bàn tay ấy. Ngũ quan tinh xảo, ánh mắt linh động, giọng nói dịu nhẹ.

Anh khẽ gật đầu: “Ừ, vẫn có cơm ăn.”

“Sáng mai anh dẫn em đi ăn bánh bao nhân thịt.”

“Bánh bao nhân thịt?”

Giang Đường nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy thắc mắc. Cô không hiểu đó là món gì nhưng nghe đến chữ “thịt”, cổ họng cô đã khẽ nuốt nước bọt.

“Nhất định là món ngon lắm, phải không?”

Cô cười híp mắt, giọng nói mềm mại ngọt ngào: “Lục Trường Chinh, anh thật tốt!”

Lục Trường Chinh khẽ sững người.

Nhìn cô gái nhỏ trước mặt, ngây thơ, trong sáng, hoàn toàn không chút phòng bị. Trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.

Cô đơn thuần như thế này… Nếu thật sự bị gả vào một gia đình đông người, nhiều miệng ăn, không cần nói gì nhiều, e rằng sẽ bị bắt nạt đến không còn mảnh xương.

Anh thoáng suy nghĩ.

Trong đơn vị, cũng có vài người tính tình tốt, tiền đồ sáng sủa, điều kiện không tệ…

Nếu là họ, có lẽ còn đáng tin hơn.

Nhưng khi anh tưởng tượng những người đó đứng cạnh Giang Đường, trong lòng lại bỗng khựng lại, không tài nào nghĩ tiếp được.

“Lục Trường Chinh, vậy mai anh nhớ đến đón em đi ăn bánh bao nhân thịt nha.”

Giang Đường ngồi trên giường, ngắm căn phòng sạch sẽ, gọn gàng của nhà khách, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười rạng rỡ.

Làm người thật là hạnh phúc!

Có đồ ăn ngon, có nơi ấm áp để ở lại còn có một người tốt như Lục Trường Chinh.

Cô nhất định phải làm người mãi mãi, tuyệt đối không muốn quay lại làm củ nhân sâm chịu gió mưa nữa.

Lục Trường Chinh nhìn nụ cười ấy, ánh mắt anh hơi lặng đi một chút.

Rồi anh khẽ gật đầu, giọng thấp trầm trả lời: “Được.”

“Vậy chúng ta hứa nhé!” Giang Đường chìa ngón út nhỏ xíu ra, muốn móc ngoéo với anh.

Ngón tay bé chỉ to hơn đũa một chút, mảnh mai đến mức như chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể gãy.

Đúng như con người cô vậy, chỉ cần một trận gió lớn cũng có thể thổi bay mất.

“Hứa nhé.”

Anh cúi đầu, đưa ngón tay mình ra, khẽ móc vào ngón út của cô.

Động tác rất nhẹ, rất cẩn thận như sợ chỉ cần mạnh tay một chút thôi, cô sẽ biến mất khỏi tầm mắt.

“Thế anh mau đi đi, em muốn ngủ rồi.”

Dưới sảnh tầng một, chị Ngưu phụ trách quầy lễ tân thấy anh xuống liền cười trêu: “Doanh trưởng Lục, bao giờ mời cả đơn vị ăn cơm đây?”

Chưa kịp để anh trả lời, chị đã nói tiếp: “Cô Giang trắng thật đấy! Tôi làm ở đây bao nhiêu năm rồi mà chưa thấy cô gái nào trắng như cô ấy. Chỉ có điều hơi gầy một chút thôi.”

Chị Ngưu cười nói vui vẻ: “Bồi bổ thêm, nhất định sau này sẽ là mỹ nhân nổi tiếng khắp mười dặm tám làng, ai nhìn cũng mê.”

Chị hơn ba mươi tuổi, mắt rất tinh đời, chỉ nhìn thoáng qua là biết Giang Đường có gốc rất tốt.

Chị lại liếc Lục Trường Chinh, mỉm cười đầy ẩn ý: “Cũng phải thôi, nếu không tốt thì làm sao lọt vào mắt Doanh trưởng Lục được?”

Lục Trường Chinh chỉ khẽ gật đầu, không hề nói ra rằng anh và Giang Đường không có ý định kết hôn.

“Khi nào có tin chính thức, tôi sẽ báo với chị.”

“Vậy chị chờ nhé!” Chị Ngưu cười tươi rồi như chợt nhớ ra điều gì đó,

vội gọi anh lại: “À, Doanh trưởng Lục, để cô Giang ở nhà khách thế này tốn kém lắm đó. Anh mau đi xin nhà ở khu gia đình đi. Tôi nghe nói bên đó còn phòng trống, nếu làm hồ sơ sớm, biết đâu năm tới anh đã có thể bế một đứa bé mũm mĩm rồi!”

Câu nói rất hồn nhiên, chỉ là lời quan tâm thật lòng của một người chị tốt bụng.

Dù sao ở nhà khách tốn tiền thật, nếu xin được phòng ở khu gia đình, ai mà chẳng muốn chuyển qua đó.

Lục Trường Chinh khẽ gật đầu: “Cảm ơn chị.”

Nói rồi anh quay người rời đi.

Đáng lẽ anh phải về ký túc xá của mình nhưng khi hoàn hồn lại, anh phát hiện mình đã đứng trước cửa phòng Hậu cần.

“Doanh trưởng Lục, qua đây nộp đơn xin nhà hả?”

Anh ngẩng đầu, hơi sững người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc