Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cũng vào lúc này, Tiểu nhân sâm mới biết mình tên là Giang Đường.
Giang Đường?
Một cái tên của loài người, thật dễ nghe.
Theo lời người đàn ông tên Lục Trường Chinh nói, cô đến từ một nơi rất xa.
Ngoài điều đó ra, anh không tiết lộ thêm gì nhiều.
Tiểu nhân sâm… à không, bây giờ nên gọi là Giang Đường mới đúng, cũng chẳng hỏi thêm.
Sau khi tỉnh dậy, cô làm quen với cơ thể mới một chút là đã có thể nhảy nhót tung tăng.
Cô không thể chịu nổi việc phải ở lại bệnh viện, chỉ muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới…
Đặc biệt là muốn ăn. Rất rất muốn ăn đồ ăn của loài người!
Lục Trường Chinh hỏi bác sĩ, biết rằng cô chỉ bị ngất vì suy dinh dưỡng nên cũng không ép cô ở lại viện.
Anh đưa cô rời khỏi đó.
Trên đường đi, nhìn dáng vẻ cô gái quay trái quay phải, cái gì cũng tò mò, cái gì cũng trầm trồ, Lục Trường Chinh hiếm khi cảm thấy đau đầu như vậy.
Qua thời gian trò chuyện ngắn ngủi, anh biết được quá khứ ăn đất của cô, cũng không nỡ lòng nào đuổi cô về quê ngay.
“Lục Trường Chinh, bao giờ chúng ta đi ăn cơm thế?” Giang Đường níu tay áo quân phục của anh, lắc nhẹ. Giọng cô vừa mềm mại vừa ngọt ngào, nghe như mật ong tan trong nắng.
Nhưng mấy tên kia chỉ cười hì hì, còn vẫy tay với Giang Đường, ra hiệu bảo cô đừng ngại.
“Đừng ngại? Là gì vậy, Lục Trường Chinh?”
Giang Đường lẩm bẩm nhắc lại, không hiểu vì sao mình lại phải đừng ngại.
Khóe môi Lục Trường Chinh giật giật: “Không sao, đừng để ý bọn họ.”
“Ồ!” Cô ngoan ngoãn đáp.
Tin tức “Doanh trưởng Lục Trường Chinh, người đàn ông được săn đón nhất trong quân khu , cuối cùng cũng có vợ nhỏ từ quê tìm đến” đã lan khắp khu nhà gia đình từ ngày hôm qua.
Ai nấy đều tò mò xem cô dâu này trông thế nào.
Nhưng vì vừa đến đã ngất xỉu phải vào viện nên dù mọi người có tò mò thế nào cũng không tiện chạy đến hỏi han.
Thế là họ chỉ có thể tụ tập bàn tán trong bóng tối về “vị hôn thê của Lục doanh trưởng”.
Đang bàn xem bao giờ mới được gặp người thật thì không ngờ vừa đi ra đã đụng ngay hai người!
Cô gái nhỏ Giang Đường, thân hình mảnh khảnh, chỉ cao tầm một mét sáu hai do ăn uống kham khổ lâu ngày nên gầy gò, trông như chỉ cần gió thổi là ngã.
Còn Lục Trường Chinh, dáng người cao lớn gần một mét tám mấy, vai rộng, lưng thẳng, làn da rám nắng, gương mặt góc cạnh, lông mày kiếm và ánh mắt như sao.
Hai người đi cùng nhau, thoạt nhìn chẳng “xứng đôi” nhưng lại hài hòa đến lạ.
Nhất là khi thấy tay Giang Đường đang nắm chặt ống tay áo của anh mà Lục Trường Chinh không hề gạt ra. Tất cả mọi người đều sững sờ.
“Trời ạ… Lục Diêm Vương cũng có lúc thế này à?”
Giang Đường thì hoàn toàn không hay biết gì.
Cô vừa đi vừa ngắm nhìn những công trình chưa từng thấy bao giờ, thỉnh thoảng lại hỏi Lục Trường Chinh cái này cái kia.
Kỳ lạ là cô nói suốt không ngừng nhưng Lục Trường Chinh lại không thấy phiền.
Ngược lại, anh còn kiên nhẫn trả lời từng câu.
Có lẽ là do biết cô từng sống khổ cực quá nên anh sinh lòng thương xót chăng?
Lục Trường Chinh cũng không hiểu nổi bản thân.
“Trường Chinh, đây là cô Giang à?” Một giọng cười hiền hậu vang lên. Đó là Chính ủy Từ Vạn Dân, người cùng đơn vị với anh.
Lục Trường Chinh gật đầu: “Chính ủy, đây là đồng chí Giang Đường.”
“Giang Đường à? Tên hay đấy!” Từ Vạn Dân cười, ánh mắt đánh giá cô gái nhỏ đang nắm tay áo Lục Trường Chinh mà chẳng sợ hãi gì rồi lại gật đầu hài lòng.
“Cô gái này đúng là một cô gái tốt đấy.”
“Trường Chinh, vợ cậu đã đến rồi, phải mau làm báo cáo kết hôn đi chứ!” Chính ủy Từ Vạn Dân vỗ vai anh, giọng nói vừa nghiêm túc vừa thân thiết.
Lục Trường Chinh vốn định nói mình không hề có ý định kết hôn với Giang Đường nhưng lúc này rõ ràng không tiện nói ra, đành mơ hồ đáp cho qua.
Anh định sau khi bàn bạc rõ với Giang Đường sẽ báo lại cho đoàn trưởng và chính ủy sau.
Giang Đường thì hoàn toàn không biết gì về những suy nghĩ trong đầu Lục Trường Chinh. Cô thử khẽ vận khí quanh mình nhưng lập tức phát hiện không có chút linh khí nào trong không gian này.
“Không có linh khí ư…?”
Cô ngây ra, mình tuy đã thành người nhưng lại đến một thế giới không có linh khí sao?
Nếu vậy, cô còn tu luyện kiểu gì được nữa?
Sau giây phút hứng khởi vì được làm người, Giang Đường bắt đầu lo lắng cho tương lai. Mặc dù, lo chưa được mấy giây thì mùi thức ăn thơm nức đã cuốn bay mọi suy nghĩ.
Hôm nay thật may mắn, nhà ăn có thịt kho tàu, bánh màn thầu hai loại bột, cơm gạo lứt và đậu phụ xào tóp mỡ.
Lục Trường Chinh đưa phiếu cơm, mua một phần thịt kho, năm cái màn thầu, một bát cơm gạo lứt, thêm một đĩa đậu phụ.
“Tất cả… đều ăn được sao?” Giang Đường tròn mắt, nhìn anh với vẻ háo hức.
Lục Trường Chinh khẽ gật đầu.
Giang Đường lập tức đưa tay cầm đôi đũa, thứ mà cô chỉ thấy trong tranh vẽ cổ xưa chứ chưa từng dùng qua.
Ban đầu, cô cầm khá vụng về.
Nhưng nhờ “ký ức cơ thể” của thân xác này, cô dần nắm được cách dùng, gắp được một miếng thịt kho bóng bẩy đưa lên miệng.
Thế nhưng, ngay giây sau, cô lại ngừng lại rồi cẩn thận đưa miếng thịt ấy cho Lục Trường Chinh.
“Sao thế?” Lục Trường Chinh hơi bất ngờ, ngẩng đầu nhìn cô.
Trong quan niệm của anh, ngoài cha mẹ hay người thân ruột thịt, chỉ những đôi thật thân thiết mới có hành động gắp thức ăn cho nhau.
Vậy ý của cô là gì?
Giang Đường thì hoàn toàn không nghĩ phức tạp như vậy.
Cô lại gắp liên tiếp năm miếng thịt kho cho anh.
“Cảm ơn anh đã đưa em đi ăn cơm. Lục Trường Chinh, anh là người đối xử với em tốt nhất từ khi em đến thế giới này đó.”
Thật ra, ngoài anh ra, cô cũng chẳng biết thêm ai khác.À còn có vị chính ủy gì đó vừa rồi nhưng Giang Đường không nhớ rõ lắm.
Lục Trường Chinh là người cho cô ăn táo, lại dẫn cô đi ăn thịt nên cô muốn chia phần ngon nhất cho anh trước.
Sau đó, cô gắp một miếng cho mình, vừa ăn vừa cười đến mức mắt cong như trăng lưỡi liềm.
“Ngon quá đi mất!”
“Đây chính là… vị ngọt của nhân gian sao?”
Nhìn dáng vẻ hạnh phúc, ngây ngô của cô, khóe môi nghiêm nghị của Lục Trường Chinh bất giác nhếch lên, tạo thành một nụ cười rất nhẹ.
Bữa cơm ấy, cả hai đều ăn rất ngon miệng.
Sau khi ăn xong, vấn đề mới lại xuất hiện.
Giang Đường không cần ở viện nữa, vậy bây giờ phải ở đâu?
Chỗ của anh dù có một phòng riêng nhưng vẫn nằm trong khu tập thể toàn binh sĩ, không tiện cho một cô gái ở chung.
Vì thế, anh đành tạm sắp xếp cô vào nhà khách quân khu.
“Không thể theo anh về được sao?” Dưới tầng nhà khách, Giang Đường kéo tay áo anh, ngẩng đầu hỏi.
“Ngày mai anh còn đến nữa không? Hay anh định đưa em trở về nơi em đến?”
Trên đường đi, dù anh chưa nói thẳng nhưng với linh cảm mấy trăm năm của mình, Giang Đường cảm nhận rõ anh không định để cô ở lại.
Lục Trường Chinh không ngờ cô lại hỏi thẳng như vậy.
Anh nhìn cô, khẽ thở dài: “Chuyện hôn sự của chúng ta… chỉ là mẹ anh nói đùa thôi. Anh không có ý định yêu đương, kết hôn gì cả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










