Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Đường không hiểu vì sao mình lại bị nói là chưa giác ngộ đủ.
Lưu Kiến Quốc mỉm cười, nói: “Có câu này rất hay là sự thật thắng ngụy biện. Cô phải hiểu một điều, khi chứng cứ đã rõ ràng như núi, đối phương tự khắc sẽ câm miệng.”
Ông tin vào phán đoán của Giang Đường. Nhưng như ông đã nói, nếu không có bằng chứng thì dù ông có tin cô, chuyện đó cũng chỉ dẫn đến tranh cãi vô ích.
Vì thế, cách tốt nhất là đợi chứng cứ xuất hiện, để sự thật tự lên tiếng.
Giang Đường đã hiểu ý của Lưu Kiến Quốc. Cô mím môi, khẽ cúi đầu, tâm trạng vẫn có chút ủ rũ. Cả buổi chiều cho đến gần giờ tan làm, cô vẫn chẳng có tinh thần.
“Đồng chí Giang Đường, bên ngoài có người tìm cô.” Giọng của Lưu Minh Huy vang lên từ ngoài cửa. Giang Đường thu dọn đồ, chuẩn bị ra ngoài. Cô vẫn còn dáng vẻ mệt mỏi nhưng khi nhìn thấy trong sân bóng dáng cao lớn mặc quân phục màu xanh rêu quen thuộc thì đôi mắt cô lập tức sáng rực lên!
“Lục Trường Chinh, anh về rồi!” Vừa dứt lời, cô đã nhanh như chớp chạy nhào tới.
Lục Trường Chinh vừa quay người lại, Giang Đường đã lao thẳng vào lòng anh. Anh theo phản xạ, lập tức dang tay ôm lấy cô.
Khoảnh khắc cô nhào vào ngực, mọi mệt mỏi trên người anh dường như đều tan biến. Quyết định tắm rửa, thay đồ rồi chạy ngay đến đây thật là vô cùng đúng đắn.
“Lục Trường Chinh, cuối cùng anh cũng về rồi, em nhớ anh lắm đó!”
Giang Đường ôm lấy eo anh, ngẩng đầu, đôi mắt cong cong cười tươi: “May mà anh bình an trở về, nếu không thì em với con chẳng biết phải làm sao.”
“Con… con gì cơ?” Nụ cười trên mặt Lục Trường Chinh cứng lại, anh cúi giọng, hơi lúng túng: “Con nào vậy?”
“Là con trong bụng em nè!” Giang Đường đặt tay lên bụng mình, nghiêm túc nói: “Anh không nhớ à? Gia Gia nói, cha mẹ hôn nhau thì sẽ có em bé đó.”
Tội nghiệp, cô đã đọc biết bao nhiêu sách, vậy mà không có cuốn nào nói rõ trẻ con là đến từ đâu. Thế là cô thật lòng tin lời Gia Gia nói.
Lục Trường Chinh: “…”
Anh còn chưa kịp giải thích, nụ cười vui vẻ trên mặt Giang Đường đã vụt tắt.
“Anh bị thương à?”
Lục Trường Chinh tưởng cô nói vết trầy trên mặt, vội đáp: “Chỉ là xước nhẹ thôi, không sao đâu.”
“Anh nói dối.” Giang Đường nhíu mày, chủ động lùi khỏi vòng tay anh.
“Em ngửi thấy mùi máu rất nồng.” Ánh mắt cô dõi khắp người anh, tìm kiếm nguồn mùi máu.
Bị ánh nhìn trong trẻo ấy soi thẳng, Lục Trường Chinh hơi lúng túng. Anh giơ tay che miệng, giả vờ ho để giấu đi căng thẳng.
“Đồng chí Giang Đường…”
“Là ở chỗ này, chỗ eo đúng không? Để em xem!”mCô vừa nói vừa đưa tay định kéo áo anh lên.
Lục Trường Chinh giật mình, hoảng hốt giữ lấy tay cô: “Đây là chỗ công cộng, không tiện đâu!”
“Về nhà, về nhà rồi cho em xem, được không?”
Giang Đường lại nắm chặt ngón cái của anh, ánh mắt kiên định: “Vậy mình về nhà ngay bây giờ đi.”
Cô vừa nói vừa kéo anh đi, chẳng muốn chậm trễ lấy một phút.
Lục Trường Chinh dở khóc dở cười. “Không cần vội, khoan đã nào.”
“Sao thế?” Giang Đường ngơ ngác.
Lục Trường Chinh bật cười: “Được.”
Trong phạm vi nhà máy mà nắm tay thì không sao nhưng nếu ra đường lại thành chuyện khác.
Lưu Kiến Quốc đã đi tới gần, Lục Trường Chinh bèn lấy trong túi ra một viên kẹo, đưa cho Giang Đường: “Ăn cái này trước đi, đợi anh một chút.”
“Đại Bạch Thố?”
“Ừ, Gia Gia cho đó.” Sau khi trở về đơn vị, Lục Trường Chinh báo cáo xong liền đến khu tập thể tìm người nhưng không gặp cô. Tưởng cô ở trường tiểu học, anh lại chạy sang đó.
Vừa lúc tan học nên anh gặp Gia Gia. Cô bé nói rằng dì đang làm việc trong thành phố còn hỏi anh có phải đi tìm dì không. Khi anh gật đầu, cô bé liền dúi cho anh một viên kẹo: “Ăn no rồi mới được đi gặp dì nha.”
Lục Trường Chinh chẳng hiểu, một viên kẹo sao mà no được nhưng cô bé đã tặng thì anh cũng không nỡ từ chối. Giờ thì anh có thể lấy viên kẹo đó để dỗ Giang Đường nhà mình.
Trong cặp của Giang Đường cũng có kẹo, là kẹo anh từng mua cho cô. Ngày nào cô cũng mang theo hai viên, hôm nay vì buồn nên chưa ăn.
Giờ lại được thêm một viên nữa, tổng cộng ba viên!
Sợ sâu răng, cô lấy hai viên trong cặp ra, chìa tay: “Đổi nhé.”
Cô nghĩ dù ăn kẹo không giúp vết thương lành nhưng có thể làm miệng anh ngọt hơn.
“Anh không ăn đâu, em giữ lại mà ăn.”
“Ồ.” Giang Đường ngoan ngoãn cất viên kẹo Đại Bạch Thố vào trong túi.
Lúc này, Lưu Kiến Quốc bước đến, cười hỏi: “Đồng chí Lục? Anh là bạn trai của đồng chí Tiểu Giang à?”
“Đúng vậy. Chúng tôi sắp kết hôn rồi. Tôi sẽ sớm trở thành chồng hợp pháp của đồng chí Giang Đường.”
“Ơ?” Giang Đường tròn mắt: “Báo cáo kết hôn được duyệt rồi sao?”
Cô vẫn nhớ lời anh nói rằng không được duyệt thì không được kết hôn.
Lục Trường Chinh khẽ gật đầu, cười. Giang Đường mừng rỡ vô cùng.
Sợ cô lại nói ra điều gì động trời nên anh nhanh chóng bóc viên kẹo bỏ vào miệng cô: “Ăn kẹo thì đừng nói chuyện nhé.”
“Vâng ạ!” Giang Đường ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc này, Lục Trường Chinh mới quay sang nói chuyện với Lưu Kiến Quốc.
Thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt, chủ yếu là anh lo cho công việc của Giang Đường ở đây và muốn nhờ họ giúp đỡ nếu có gì bất tiện. Nói trắng ra là những điều mà Trương Hồng Anh đã dặn khi đưa Giang Đường đến đây.
Cô ấy có thể không giống người bình thường, nếu có gì không ổn thì cứ liên hệ với anh, anh sẽ đón cô về. Đừng nổi giận với cô, cũng đừng dùng lời lẽ tổn thương cô.
Nếu không phải vì Lục Trường Chinh trông còn quá trẻ, người ta nhất định sẽ tưởng Giang Đường là con gái anh, chứ chẳng phải vợ sắp cưới.
Lưu Kiến Quốc bật cười, cam đoan: “Đồng chí Lục yên tâm, đồng chí Giang tuyệt đối không gây phiền phức đâu. Ngược lại, cô ấy còn là nhân tài mà nhà máy chúng tôi cầu còn chẳng được.”
Sau khi hai người đàn ông nói chuyện xong, Giang Đường cũng vừa ăn hết kẹo.
Lục Trường Chinh cúi nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: “Giờ mình đi ăn rồi mới về nhé?”
Giang Đường chờ anh nói xong liền lắc đầu ngay: “Không ăn, về nhà trước.”
“Không ăn thịt kho à?” Anh cố ý trêu: “Còn có bánh bao thịt, sườn xào chua ngọt, đùi gà to nữa đó…”
Giang Đường nuốt nước bọt nhưng vẫn kiên quyết.
Cô gật đầu liên hồi: “Không ăn, về nhà xem vết thương của anh.”
Giọng nói trong sáng, nét mặt chân thành. Một câu nói ngây thơ ấy lại như một quả bom rơi thẳng xuống tim Lục Trường Chinh khiến lòng anh dậy sóng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







