Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 29: Bị Thương Rồi, Phải Ngủ Cùng Nhau

Cài Đặt

Chương 29: Bị Thương Rồi, Phải Ngủ Cùng Nhau

“Anh chẳng bao giờ đặt sức khỏe của mình lên hàng đầu cả.” Tại trạm xe buýt, cô gái nhỏ bĩu môi, giọng giận dỗi, môi cong lên như đủ để treo một cái ấm dầu vậy.

Lục Trường Chinh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói nhẹ nhàng dỗ dành: “Anh thực sự không sao cả, nếu anh đau đến mức không chịu nổi thì sao có thể đến đón em được, đúng không?”

“Nói dối.” Giang Đường chu môi, vẻ mặt vẫn chẳng chút ý cười. Rõ ràng là chỉ xa nhau hơn mười ngày mà cô đã trưởng thành hơn, không còn dễ bị lừa nữa.

Lục Trường Chinh dở khóc dở cười: “Anh không lừa em đâu. Đợi về nhà, anh sẽ cho em xem vết thương, được không?”

“Còn phải để em ngủ cùng anh nữa.” Giang Đường nghiêm túc nói, giọng trong trẻo vang lên đủ để khiến cả trạm xe buýt im phăng phắc trong vài giây.

Nam nữ đứng quanh đó đều quay đầu lại nhìn họ.

Lục Trường Chinh cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. May mà làn da anh bị nắng rám nên sắc đỏ trên mặt, trên tai, trên cổ không quá rõ rệt. Chỉ là ánh mắt lại có chút lúng túng.

“Khụ khụ… Đồng chí Giang Đường, lời này không thể nói bừa ở ngoài được đâu.”

“Em đâu có nói bừa, em nói thật đó.”

Quả nhiên, hai người không cùng tần số trong cách hiểu cụm từ nói bừa.

Ý của Lục Trường Chinh là không nên nói mấy lời đó ở nơi công cộng. Còn Giang Đường lại nghĩ anh đang bảo em nói linh tinh nên cô nghiêm túc nhấn mạnh: “Anh bị thương rồi, em phải ngủ với anh thì anh mới mau khỏi.”

Hai chữ mau khỏi còn chưa kịp nói xong, Lục Trường Chinh đã vội đưa tay bịt miệng cô lại.

“Ưm ưm ưm?” Bị bịt miệng, Giang Đường vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đôi mắt tròn xoe, ra sức “ưm ưm” phản đối.

Lục Trường Chinh cười gượng: “Xe buýt đến rồi, chúng ta lên xe trước, lên xe về nhà.”

Anh vừa nói vừa cúi đầu khẽ dỗ dành bên tai cô, chỉ đủ cho hai người nghe: “Chúng ta về nhà trước, về rồi cái gì anh cũng nghe em hết, được không?”

Giang Đường chớp mắt, xác nhận anh không nói dối rồi mới gật đầu. Lục Trường Chinh thở phào nhẹ nhõm. Anh buông tay, xách hộp cơm, lấy tiền lẻ chuẩn bị lên xe. Giang Đường ngoan ngoãn đứng phía trước anh, hai tay nắm quai cặp, chờ xe buýt mở cửa.

Giờ tan làm, người về thị trấn rất đông. Thấy xe tới, mọi người chen lấn lên trước.

Nếu không nhờ bộ quân phục màu xanh ô liu của Lục Trường Chinh mang khí thế uy nghi, chắc Giang Đường đã bị đám đông xô ngã rồi.

“Mọi người đi chậm thôi, xếp hàng có trật tự nhé!” Cô nhân viên bán vé trong xe hét lên.

Lục Trường Chinh khẽ nhíu mày, giơ tay che chắn cho Giang Đường, không để ai va vào cô. Giang Đường thì nắm lấy tay áo anh, khi lên xe cô cũng kéo anh lên theo rồi nhanh chóng đi thẳng ra chỗ cuối cùng ngồi xuống, kiên quyết không để ai chạm vào Lục Trường Chinh.

Chẳng bao lâu, xe đã chật kín người.

Mùi mồ hôi, mùi gia cầm, cùng vô số mùi hỗn tạp khó ngửi tràn ngập trong khoang xe.

Lục Trường Chinh cau mày, khẽ hỏi Giang Đường: “Mỗi ngày em đi làm về đều đông thế này sao?”

“Ừm.” Giang Đường gật đầu, kể lại cho anh nghe chuyện lần đầu cô lên xe buýt vào thành phố còn gặp người ta mang theo cả heo con.

Lục Trường Chinh hiểu rõ xe buýt tuyến huyện thường chở đủ mọi thứ. Gà vịt, heo chó, chỉ cần chủ muốn mang theo thì đều có thể.

Nếu là anh đi một mình thì chẳng sao. Nhưng nghĩ đến việc Giang Đường phải chen chúc cùng gà vịt mỗi ngày, lòng anh lại khó chịu. Anh thầm tính toán tìm cách đổi vé mua xe đạp từ đồng đội và mua cho cô một chiếc xe đạp nữ mới được.

Xe buýt chật chội, tiếng người trò chuyện ồn ào, chẳng ai có ý định nói nhỏ.

Giữa đám đông, Đặng Bình đang dùng khăn tay che mũi, nhìn có vẻ khó chịu vô cùng. Xe lắc lư khiến dạ dày cô ta cuộn lên, cộng thêm tiếng ồn xung quanh khiến cô ta phát cáu.

“Ồn ồn ồn! Các người định ồn đến bao giờ hả? Không nói thì chết à? Coi xe buýt là nhà mình chắc?” Cô ta quát to một tiếng khiến cả xe buýt lập tức im lặng.

Rồi cô ta lại đá mạnh chiếc lồng gà dưới chân: “Còn mấy con súc sinh này nữa! Sao không mang luôn cả thùng phân nhà các người lên cho đủ mùi đi? Không biết mùi hôi sẽ ảnh hưởng đến người khác à?”

Buổi sáng, cô ta cũng từng gây chuyện trên chính tuyến xe này nên tài xế và phụ xe đều nhận ra.

Lần này, hành khách phần lớn vẫn là những người ban sáng. Họ biết Đặng Bình là vợ quân nhân ở khu tập thể nên vẫn có phần nể mặt. Nhưng nghe những lời cô ta nói, ai nấy đều bức xúc.

Một người lên tiếng trước: “Đồng chí à, mấy người khu tập thể các cô đều hách dịch thế sao?”

“Phải đó, sáng nay bắt cả xe đợi một mình cô ta, giờ lại cấm người ta nói chuyện, còn cấm mang gà vịt lên xe? Cô ta là ai mà quản hết vậy?”

“Đúng rồi, ỷ vào thân phận mà bắt nạt dân thường à?”

Chuyện vốn chỉ là Đặng Bình gây sự, giờ lại biến thành mâu thuẫn giữa khu tập thể và người dân thị trấn.

Nghe họ nói, Lục Trường Chinh khẽ nhíu mày, nhìn Đặng Bình thấy vẻ mặt cô ta khinh khỉnh, chẳng thèm bận tâm đến lời người khác.

Giang Đường nghiêng đầu nhìn, thấy anh cau mày, đôi mắt tròn xoe khẽ đảo rồi cô thì thầm: “Bụng cô ấy cũng có em bé đó.”

Nghe vậy, Lục Trường Chinh lập tức hiểu ra. Anh đứng dậy, hướng về phía mọi người, chủ động xin lỗi: “Mong các vị thông cảm cho cô ấy một chút. Cô ấy bị phản ứng thai nghén lại chưa quen khí hậu, mệt mỏi nên dễ cáu gắt. Là do nghỉ ngơi chưa đủ, chứ không phải cố ý đâu.”

Giọng anh điềm đạm, không cao ngạo, nghe rất dễ chịu.

Những người trên xe cũng không phải người hay gây sự. Nghe nói cô ta mang thai lại yếu người, ai nấy cũng không truy cứu nữa.

Còn Đặng Bình thì lại rất không vui khi anh thay cô ta giải thích. Cô ta chỉ đơn giản là thấy ghét lũ người ngu xuẩn này, chứ chẳng phải do mệt mỏi gì hết.

Cô ta há miệng định phản bác nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Lục Trường Chinh, cô ta bỗng sững người.

Đôi môi mấp máy nhưng không phát ra được tiếng nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc