Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 27: Không Ai Tin Lời Cô Nói

Cài Đặt

Chương 27: Không Ai Tin Lời Cô Nói

Lưu Minh Huy sững người một chút. Tuy nhiên, anh ta không giống như Khoáng Kiện Huy, hơn nữa trong lòng lại xem Giang Đường là em gái ruột của mình nên đối với những lời nói có vẻ chẳng đầu chẳng đuôi của cô, anh ta vẫn bao dung hơn nhiều.

“Cứu không nổi à? Ý em là sao?”

“Đất có độc mà, cây trồng làm sao sống nổi.” Giang Đường chỉ vào mảnh ruộng lúa đang ngả vàng, giọng nói tự nhiên như đang nói điều hiển nhiên.

“Tiểu đồng chí này, cô nói bậy bạ cái gì thế? Chưa nói đến chuyện cô còn chẳng phân biệt nổi mạ với cỏ dại, chỉ riêng chuyện cô chưa từng xuống ruộng thôi thì làm sao cô biết được chỗ đất này cứu không nổi?” Khoáng Kiện Huy phản ứng vô cùng gay gắt.

Giang Đường khẽ nhíu mày nhưng cũng không nổi giận vì lời anh ta nói. Hay nói đúng hơn là vì tính tình cô vốn chậm rãi nên dường như bất kể ai nói gì, cô cũng chẳng tức giận được.

“Nhưng đất thật sự có độc mà.”

Lý lẽ của cô rất đơn giản. Cho dù cô có phân biệt được mạ hay không thì sự thật là mảnh đất này đã bị ô nhiễm rồi, chuyện đó không thể thay đổi được. Đây là lần đầu Khoáng Kiện Huy tiếp xúc với Giang Đường, anh ta không biết tính cô là như vậy.

Anh ta ngẩng đầu nhìn Lưu Minh Huy, bực bội nói: “Đồng chí Lưu, nhà máy kỹ thuật nông nghiệp của các anh tìm ở đâu ra con ngốc này vậy? Giờ tiêu chuẩn tuyển người ở nhà máy thấp đến thế sao? Ai cũng có thể vào à? Hay là chỉ cần có chút nhan sắc, dù có ngốc cũng chẳng sao?” Câu này thực sự mang tính xúc phạm cực mạnh!

Lưu Minh Huy cau mày lại: “Đồng chí Khoáng…”

“Anh đang giận à?” Giọng nói bình thản của Giang Đường cắt ngang lời muốn nói của Lưu Minh Huy.

Cô nhìn gương mặt đang tối sầm lại của Khoáng Kiện Huy, đôi mắt đầy vẻ nghi hoặc: “Tại sao anh lại giận? Là vì tôi nói ra sự thật sao?”

Nói xong, cô quay sang hỏi Lưu Minh Huy: “Cái này gọi là lời thật mất lòng à? Hay là phải nói lời nói dối không làm tổn thương nhưng sự thật như dao sắc mới đúng hơn?”

“Là những cây mạ nói cho tôi biết đó.”

Giang Đường chỉ vào đám mạ hơi ngả vàng, nghiêm túc giải thích: “Sức đề kháng của chúng yếu, lại bị trồng trong đất độc, sống chẳng được bao lâu đâu.”

“Này, con bé chết tiệt, mồm cô mở ra là độc với không được! Cô không thể nói được câu nào nghe lọt tai à?” Khoáng Kiện Huy tức giận nhìn cô như thể muốn ăn tươi nuốt sống.

Giang Đường vẫn không hiểu vì sao anh ta lại giận đến vậy. Nhưng rồi cô nhớ ra làm việc phải có chứng cứ. Họ không tin cô là vì cô chưa có bằng chứng sao?

Thì ra là vậy!

Sau khi hiểu ra, cô tự mình gật đầu, bước xuống ruộng, cúi người nhổ lên mấy bụi mạ.

“Này, con bé chết tiệt, cô nhổ mạ của chúng tôi làm gì đấy?” Khoáng Kiện Huy vừa nói vừa đưa tay định đẩy cô. Lưu Minh Huy giật mình hoảng hốt, vội lao đến.

Nhưng đúng lúc đó, Giang Đường đang cầm mấy bụi mạ trong tay, bước lên một bước, khuỵu gối, xoay vai. Một cú quật vai cực kỳ gọn gàng ném thẳng Khoáng Kiện Huy xuống ruộng!

Lưu Minh Huy đang chạy đến thì khựng lại giữa chừng. La Hồng Vệ cùng mấy người khác cũng đều trố mắt.

Cái cô gái nhỏ yếu ớt này… yếu ớt thật sao?

Khoáng Kiện Huy nằm sõng soài dưới ruộng, lưng đau điếng, răng nghiến ken két, hít mạnh mấy hơi lạnh.

“Cô… cô dám… dám đánh người!”

Giang Đường vẫn cầm mạ trong tay, nghiêm túc sửa lời: “Tôi không đánh người, tôi đang tự vệ chính đáng.”

“Đồng chí Lục Trường Chinh nói rồi, ai dám động tay động chân với tôi thì tôi có thể tự vệ. Anh có ý kiến thì đi tìm anh ấy mà nói.”

“Cô…” Khoáng Kiện Huy đau quá không nói nổi, vừa bò dậy vừa càm ràm: “Ai mà biết Lục Trường Chinh là ai? Cô đánh người thì…”

Chưa kịp nói xong, Lưu Minh Huy vội chen vào: “Đồng chí Lục Trường Chinh là bạn trai của đồng chí Tiểu Giang, là người trong quân đội.”

Khoáng Kiện Huy: “…”

Mọi người trong nông trường: “…”

Lợi dụng lúc tất cả còn ngẩn người, Lưu Minh Huy lập tức chuyển chủ đề sang chỗ khác.

“Đồng chí Giang, em nói rõ cho chúng tôi xem nào, chuyện của mạ này là sao?”

Dù anh cũng không chắc cô nói đúng nhưng dù sao họ cũng là đồng nghiệp nhà máy, lại đều là người nhà họ Lưu nên anh nhất định phải đứng về phía cô.

Giang Đường khẽ “ồ” một tiếng rồi bóc lớp đất ở rễ cây ra cho họ xem.

“Phần rễ này đã bắt đầu thối rồi.”

“Rễ không hấp thu được dinh dưỡng nên cây sẽ chết thôi.” La Hồng Vệ cúi xuống nhìn kỹ, chẳng thấy chỗ nào bị thối cả.

Lưu Minh Huy cũng không thấy.

Khoáng Kiện Huy đã hoàn hồn, xoa cái mông đau nhức, lẩm bẩm: “Cô lừa người à? Rễ trông vẫn bình thường đấy thôi.”

“Bình thường sao?”

Giang Đường chớp mắt: “Các anh không ngửi thấy mùi thối à?”

Cô vốn là nhân sâm, từng ở trong đất suốt tám trăm năm. Nếu có thứ gì cô hiểu rõ thì đó chính là mùi của đất và rễ cây.

Thế nhưng vì cô trông quá trẻ mà Lưu Minh Huy lại không tin cô như Lưu Kiến Quốc từng tin nên không ai chịu tin lời cô nói.

Giang Đường có chút buồn bực vì bản thân nói năng không giỏi.

Cuối cùng, Lưu Minh Huy nghĩ ra cách dung hòa là đem vài cây mạ về thành phố, nhờ chuyên gia của Cục Nông nghiệp kiểm tra:“Chúng tôi sẽ nhờ chuyên gia xem thử, có kết quả sẽ báo ngay cho nông trường.”

Anh nói xong, La Hồng Vệ đồng ý.

“Chuyện này lại tạm gác như thế à?” Khoáng Kiện Huy vẫn không phục, định chỉ tay vào Giang Đường nhưng nhớ tới cái mông đau rát của mình, đành rụt tay lại.

La Hồng Vệ khuyên: “Đồng chí Khoáng, đồng chí Giang chỉ muốn xử lý bệnh của mạ cho nhanh nên mới nhổ mấy cây đó thôi, anh đừng chấp nhất nữa.”

Dù sao, nếu nói ai sai trước thì cũng do là anh chàng to con kia ra tay trước chứ ai. Mà nếu bạn trai cô đến, liệu anh ta có được lợi lộc gì không?

Dưới lời khuyên của La Hồng Vệ và lời xin lỗi của Lưu Minh Huy, Khoáng Kiện Huy mới chịu thôi.

Nhưng trước khi bọn họ rời đi, anh ta vẫn hằn học nói: “Nếu kết quả kiểm nghiệm không như cô nói thì nhà máy của các người phải chịu trách nhiệm cho chuyện hôm nay!”

“Mỗi cây mạ đều là mồ hôi công sức của chúng tôi, không ai có quyền phá hoại!”

Giang Đường ngơ ngác nhìn anh ta, vẫn chẳng hiểu nổi anh ta đang nghĩ gì.

Sau khi mang mấy cây mạ về nhà máy, Lưu Minh Huy chưa kịp tìm Lưu Kiến Quốc thì ông đã đến trước.

Thấy Giang Đường có vẻ ủ rũ, ông mỉm cười hỏi: “Còn bực chuyện vừa rồi à? Cảm thấy mình bị nghi ngờ sao?”

Giang Đường nghiêm túc gật đầu: “Tôi nói không lại anh ta.”

Cô không vui vì đã đọc nhiều sách nhưng vẫn không thể nói để người ta tin mình. Có lý mà chẳng biện minh được, cảm giác đó thật khó chịu.

Lưu Kiến Quốc sững lại một chút rồi bật cười lớn: “Đồng chí Tiểu Giang, giác ngộ của cô vẫn chưa đủ đâu nha!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc