Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 24: Cha Con Thất Lạc Nhiều Năm?

Cài Đặt

Chương 24: Cha Con Thất Lạc Nhiều Năm?

Tính khí của cô soát vé vốn đã rất tốt nhưng cũng chẳng chịu nổi sự hành hạ của Đặng Bình.

“Chỉ có chừng này thôi, cô muốn lấy thì lấy, không thì thôi.”

“Ê, cô làm cái gì vậy hả? Đây là thái độ phục vụ nhân dân của cô sao? Có tin tôi tố cáo cô không?” Giọng Đặng Bình đầy đe dọa.

Người soát vé khựng lại, bất đắc dĩ phải đổ cả nắm tiền lẻ trong tay ra để cô ta tự chọn.

Lúc này Đặng Bình mới chịu yên. Cô ta cẩn thận lựa đi lựa lại, chọn ra vài tờ mà cô ta cho là “sạch” rồi mới chịu cất tiền vào túi. Người soát vé thì quay người bỏ đi ngay, chẳng buồn nán lại thêm giây nào.

Hành khách trên xe cũng thu ánh nhìn về, ai nấy đều im lặng.

Xe buýt lại lắc lư tiếp tục đi về hướng thành phố.

Khi xe sắp đến nơi, Đặng Bình bỗng gọi tài xế dừng xe.

Giang Đường nhìn thấy sắc mặt cô ta tái nhợt, tay che miệng, rõ ràng là đang buồn nôn. Cô lập tức hiểu ra, trong bụng thỏ tinh đã có thỏ con rồi. Bảo sao mấy hôm nay cô ta cau có, nóng nảy thế.

Tài xế biết nếu không dừng, Đặng Bình chắc chắn sẽ lại ầm ĩ nên đành tấp vào lề. Lần này khiến những hành khách khác bất mãn: “Chúng tôi còn phải đi làm đấy, dừng lại thế này trễ mất!”

“Phải đấy, đồng chí lái xe, anh không thể vì một người mà làm lỡ cả xe được!”

“Làm người thì cũng phải có chừng mực chứ!”

Tiếng oán than râm ran, chẳng ai tỏ vẻ muốn đợi Đặng Bình.

Giang Đường chỉ liếc nhìn cô ta đang khom người nôn thốc bên đường rồi khẽ nhíu mày, không nói lời nào cũng chẳng bênh vực.

Tài xế ra hiệu cho người soát vé gọi Đặng Bình lên nói xe sắp chạy, không thể đợi nữa.

“Các người cứ chờ đấy, tôi nhất định sẽ báo cáo, nhất định đấy!” Đặng Bình vừa nôn vừa không quên ngẩng đầu lên gằn giọng đe dọa. Trong mắt cô ta lóe lên tia hung dữ khiến cô soát vé giật mình sợ hãi.

“Xe của chúng tôi… có quy định rõ…” Cô soát vé ấp úng giải thích: “Không được dừng lâu giữa đường…”

Nhưng Đặng Bình chẳng thèm nghe. Trong suy nghĩ của cô ta, ai không phục vụ mình thì đều là kẻ có lỗi, đều phải bị trừng phạt.

Ngay cả những hành khách vốn định hối thúc xe chạy cũng bị ánh mắt hung tợn ấy dọa cho im bặt.

Mãi đến khi Đặng Bình trở lại xe, tài xế mới dám khởi động lại.

Giang Đường nhìn cảnh đó, trong lòng thầm cảm khái: [Thỏ tinh lợi hại thât! Dù là khi làm thỏ hay làm người đều có thể khiến người khác khiếp sợ.]

Bầu không khí trên xe trầm hẳn xuống. Chẳng bao lâu, xe đến nhà máy kỹ thuật nông nghiệp. Giang Đường đứng dậy, bước đến cửa chuẩn bị xuống.

“Ê, họ Giang kia!” Giọng Đặng Bình vang lên phía sau. Giang Đường dừng chân, quay lại nhìn.

Khuôn mặt Đặng Bình đầy khinh miệt, giọng điệu ngạo mạn: “Cùng là người trong khu tập thể, thấy tôi khó chịu mà cô không biết giúp à?”

Giang Đường chớp mắt, nhận ra ánh nhìn của cô ta dừng trên chiếc bình nước mình đang cầm liền hiểu ra ngay.

Thì ra cô ta đang trách cô không đưa nước cho uống khi nôn mửa?

Lúc này xe vừa mở cửa, Giang Đường xoay người bước xuống, không nói một lời.

Đặng Bình nghiến răng ken két, lũ người ngu ngốc! Nếu không phải nơi này linh khí cạn kiệt khiến cô ta không thể tu luyện, bị giam hãm mãi trong thân xác phàm tục này thì cô ta đã dạy cho bọn người này biết thế nào là sợ hãi rồi!

Giang Đường đến nhà máy kỹ thuật nông nghiệp thì thấy các lão thợ đang sửa máy kéo.

Lưu Kiến Quốc vừa thấy cô liền vẫy tay gọi: “Tiểu Giang, lại đây xem chú Vương sửa máy kéo này!”

Một bên là Lưu Minh Huy: “Chú Vương?”

Trong nhà máy, mọi người đều gọi là Kỹ sư Vương mà? Sao cô Tiểu Giang này có thể gọi bằng chú?

Anh ta thoáng sững người. Cô ấy thật sự có quan hệ thân thích với kỹ sư Vương sao?

Ánh mắt anh dần trở nên phức tạp.

Giang Đường đặt ô sang bên, đi đến cạnh Lưu Kiến Quốc. Lưu Kiến Quốc phẩy tay ra hiệu cho Lưu Minh Huy nhường chỗ: “Nhường vị trí dễ nhìn cho Tiểu Giang.”

“Chú?” Lưu Minh Huy ngẩn người, chú lại bảo anh tránh ra? Anh ta là cán bộ trẻ được bồi dưỡng trọng điểm mà! Được xem kỹ sư Vương trực tiếp sửa máy là cơ hội hiếm có, thế mà lại phải nhường cho “cô ngốc” mới đến nửa tháng?

Anh ta không hiểu nổi.

Nhưng Lưu Kiến Quốc chẳng bận tâm anh nghĩ gì. Trong mắt ông bây giờ, Giang Đường là bảo bối của nhà máy nông nghiệp, quý hơn cả cháu ruột.

“Lại đây, Tiểu Giang.” Ông mỉm cười gọi cô đến gần: “Xem chú Vương thao tác từng bước, nhớ kỹ. Lần sau tôi cho cô tự tay làm.”

“Vâng ạ!” Giang Đường ngoan ngoãn đáp, tập trung chăm chú nhìn từng động tác của kỹ sư Vương.

Ánh mắt cô trong veo, mang nét ngây thơ chưa hiểu đời lại xen chút thản nhiên như nhìn thấu tất cả. Trong mắt người ngoài, dáng vẻ ấy vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.

Lưu Kiến Quốc gật đầu hài lòng.

Còn Lưu Minh Huy thì đứng bên cạnh, lòng đầy rối bời. Người bạn cùng nhà máy là Quách Lượng tiến lại, vỗ vai anh, nháy mắt ra hiệu: “Ê, sao lại để vị trí tốt cho con bé ngốc kia thế?”

Lưu Minh Huy trừng anh ta một cái, không trả lời nhưng trong lòng lại thở dài bất lực. Ai bảo trong mắt chú bây giờ chỉ có mỗi Giang Đường chứ? Dù gì cũng là con gái thất lạc nhiều năm, cháu ruột đành phải ngoan ngoãn nhường chỗ thôi.

Kỹ sư Vương, bậc thầy cấp 17 của nhà máy nông nghiệp, sửa xong máy kéo rất nhanh. Khi ông vặn tay quay, chiếc máy kéo vốn im lìm liền nổ máy.

Lưu Kiến Quốc gật gù hài lòng, quay sang hỏi Giang Đường: “Nhớ hết chưa?”

Giang Đường gật đầu, đôi mắt lóe lên tò mò rõ ràng là muốn được lái thử.

Lưu Kiến Quốc hiểu ngay. Dù sao buổi sáng cũng rảnh, ông liền leo lên xe, quay lại nói: “Lên đi, tôi chở cô ra ngoài chạy một vòng!”

Ông vỗ tay vào chỗ ngồi bên cạnh. Lưu Minh Huy cùng mấy người đứng bên đã hoàn toàn hóa đá.

“Cái gì?”

“Thế này thì quá bất công rồi!”

Bọn họ làm ở nhà máy bao lâu nay mà chưa được chạm vào vô-lăng còn cô nàng mới đến tuần thứ hai đã được giám đốc đích thân chở đi dạo bằng máy kéo?!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc