Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 25: Không Nghi Ngờ Gì Nữa, Đúng Là Em Ruột Thật Rồi

Cài Đặt

Chương 25: Không Nghi Ngờ Gì Nữa, Đúng Là Em Ruột Thật Rồi

Trong lòng Lưu Minh Huy càng thêm cảm thấy bất công. Anh u oán liếc Quách Lượng một cái rồi quay người dắt xe đạp.

“Ê, cậu định làm gì thế, lão Lưu? Giờ vẫn đang trong giờ làm việc đấy, đừng có manh động, nghe tôi nói đã!” Quách Lượng cuống quýt giữ chặt yên xe của anh, mặt đầy lo lắng.

Lưu Minh Huy chau mày, giọng lạnh tanh: “Buông ra.”

“Không buông! Tôi biết cậu nhất thời khó chấp nhận nhưng mà nghe tôi nói, nhịn một chút, sóng yên gió…”

“Gió cái gì mà gió?” Lưu Minh Huy mất kiên nhẫn ngắt lời: “Hôm nay không phải hẹn đi nông trường dạy bọn họ cách dùng phân bón à, cậu quên rồi hả?”

Một bụng lời khuyên của Quách Lượng nghẹn lại: “Hở? Hình như đúng thật…”

Hôm nay đúng là ngày phải ra nông trường dạy thanh niên trí thức bón phân.

“Ê, đợi tôi với, tôi…” Anh ta còn chưa kịp nói xong, Lưu Minh Huy đã nhân lúc buông tay, nhảy lên xe đạp “vù” một cái lao đi như gió.

Câu “tôi đi cùng cậu” còn chưa ra khỏi miệng, người ta đã biến mất khỏi cổng nhà máy.

Quách Lượng: “…”

Có cần gấp đến thế không?

Giang Đường ngồi trên máy kéo, ánh mắt không rời khỏi thao tác của Lưu Kiến Quốc. Ông lái máy kéo ra khỏi nhà máy, đi về phía con đường đất trống dẫn đến nông trường.

Lưu Kiến Quốc giảm tốc, quay đầu lại cười hỏi: “Tiểu Giang, sao rồi? Học được chưa? Dễ lắm phải không?”

Nếu để lũ học viên trước đây nghe thấy, chắc họ sẽ tức đến bật khói mất. Người ta học mấy ngày mới nắm được cách điều khiển máy mà giờ trong miệng ông lại thành rất đơn giản? Mà khổ nỗi, Giang Đường còn gật đầu thật.

“Rất đơn giản ạ.”

Lưu Kiến Quốc cười sảng khoái:

“Được, cô lên lái thử đi. Tôi xuống đất xem cô điều khiển. Lái đến đầu kia rồi quay lại nhé.” Nói xong ông liền nhảy xuống, hoàn toàn yên tâm để cô cầm lái.

Giang Đường nắm tay lái vững vàng, khởi động máy kéo đi thẳng về phía trước, bình tĩnh như đã quen việc. Lưu Kiến Quốc đứng bên đường, nhìn mà lòng đầy mãn nguyện.

Lúc này Lưu Minh Huy vừa đạp xe đến nơi, thấy chú mình đứng bên đường thì ngơ ngác: “Chú?”

Anh dừng xe chào nhưng Lưu Kiến Quốc chỉ phẩy tay, rõ ràng không hứng thú nói chuyện: “Tránh ra một chút, cháu che tầm nhìn của chú rồi.”

“À… dạ.” Lưu Minh Huy nhích sang bên rồi lập tức sững sờ.

Khoan đã… chú anh ở đây, vậy ai đang lái máy kéo? Là con bé đó sao?

Mắt anh trừng to đến nỗi suýt rớt ra ngoài!

Tiếng “rù rù” rền vang, Giang Đường lái máy kéo quay về điểm hẹn, động tác trơn tru, dáng vẻ trầm ổn không hề giống người mới.

Lưu Minh Huy dụi mắt liên tục, khó tin: “Chú, em gái trước đây từng học lái máy kéo rồi à?”

“Chưa.” Lưu Kiến Quốc đáp ngay, vẫn chìm trong niềm vui vì tìm được một hạt giống tốt, hoàn toàn không nhận ra cách xưng hô “em gái” trong lời cháu trai.

Lưu Minh Huy thoáng giật mình.

Chú không phủ nhận? Vậy là thật sao?!

Ánh mắt anh nhìn sang Giang Đường càng thêm phức tạp, trong lòng rối như tơ vò, vui mừng, chua chát, xen lẫn chút tự ti.

Giang Đường dừng máy kéo, nhảy xuống đất hỏi: “Có cần lái về nhà máy không ạ?”

Lưu Kiến Quốc cười tươi rói: “Không cần, vừa hay phải chuyển máy ra nông trường, cô lái luôn qua đó cho tôi, khỏi phải cử người đi.”

Ông quay sang quát nhẹ cháu trai: “Còn đứng đó làm gì? Mau quay tay khởi động máy đi!”

Lưu Minh Huy: “…”

Quả nhiên, vẫn là con ruột mới được cưng chiều. Anh thở dài trong lòng, ngoan ngoãn cầm tay quay khởi động máy.

Giang Đường tò mò tiến lại gần khiến anh giật mình hét lên: “Này, cô em, em gái ruột của anh ơi, đừng có lại gần! Cái này không phải đồ để chơi đâu!”

“Chơi?” Giang Đường nghiêng đầu: “Anh đang chơi à?”

“Không phải chứ! Em không thấy anh đang dùng hết sức đây à!”

“À.” Giang Đường gật đầu hiểu ra, hóa ra quay tay máy cần sức mạnh lớn đến thế. Cô nhìn bàn tay mình, có vẻ muốn thử.

Lưu Kiến Quốc nhìn ra ý định của cô, vội ngăn lại: “Tiểu Giang, việc nặng thế này để nam giới làm. Cô chỉ cần phụ những việc nhẹ thôi.”

Ông biết cô học gì cũng nhanh nhưng sức lực thì không phải cứ học là có được. Bao nhiêu đàn ông còn bị tay quay bật ngược, gãy cả xương tay kia kìa. Tìm được học trò thiên tài thế này, ông tuyệt đối không để cô mạo hiểm.

Giang Đường ngoan ngoãn gật đầu, ghi nhớ lời dặn.

Khi máy kéo nổ máy, cô liền lái quay đầu, chạy thẳng đến nông trường.

Lưu Minh Huy nhìn dáng cô lái xe vững vàng, không khỏi thở dài cảm thán: “Con bé này… tay lái cứng thật.”

Bốp! Anh bị đá một cú sau lưng.

“Chú! Sao chú đá con?!” Anh vừa xoa mông vừa than.

Lưu Kiến Quốc bực bội: “Không mau đuổi theo à? Tiểu Giang đâu có biết đường đến nông trường!”

“À… dạ.” Lưu Minh Huy vừa đạp xe vừa lẩm bẩm: “Khoan, đã vậy sao không để xe đạp lên máy kéo cho tiện nhỉ?”

Lưu Kiến Quốc hừ lạnh, nhìn cháu trai: “Không ngờ cháu cũng thông minh ra phết.”

“…” Đây rõ ràng là mỉa mai!

Nhìn máy kéo ngày càng xa, Lưu Minh Huy không dám chậm trễ nữa, vội vàng đạp xe đuổi theo.

Bụi đất tung mù mịt, anh cũng chẳng buồn quan tâm.

May mắn thay, Giang Đường cũng giảm ga. Lưu Minh Huy vừa đuổi kịp, vừa chống tay thở dốc, vừa nói: “Ê, em gái, lái chậm thôi! Em biết đường không mà chạy nhanh thế?”

Anh vừa nói vừa gác xe đạp lên máy kéo. Giang Đường nghiêng đầu hỏi: “Tại sao phải để lên đây?”

Câu hỏi ngây ngô đến mức khiến Lưu Minh Huy chỉ biết thở dài. Đúng rồi, em gái thất lạc lâu năm này hình như đầu óc hơi ngốc.

Anh kiên nhẫn giải thích: “Để xe đạp lên thì đỡ tốn sức, hiểu chưa?”

Giang Đường gật gù: “Vậy gọi là đầu cơ trục lợi à? Hay là lười biếng?”

“Không phải! Đừng có dùng sai thành ngữ!” Lưu Minh Huy gần như kêu lên. Anh suy nghĩ một lúc mới tìm được lý do hợp lý: “Làm thế để không chậm trễ đường đi, hiểu chưa?”

Giang Đường nghiêm túc hỏi lại: “Nhưng xe đạp không phải nhanh hơn sao?”

“Xe đạp nhanh hơn?” Lưu Minh Huy trợn tròn mắt.

“Thế này đi, em đạp xe, anh lái máy kéo. Nếu em đến nông trường trước anh, thì anh… anh sẽ…”

“Anh sẽ thế nào?” Giang Đường hỏi lại, mắt long lanh chờ đợi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc