Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 23: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

Cài Đặt

Chương 23: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

Bóng đêm dày đặc là tấm bình phong tốt nhất. Dưới màn đêm ấy, rất nhiều sinh mạng đã vụt tắt trong chớp mắt, thậm chí họ còn chưa kịp phản ứng thì hành trình cuộc đời đã kết thúc.

Giang Đường đang ngủ mơ màng, bỗng nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Cô cau mày, chậm rãi mở mắt. Không phải vì bị đánh thức mà trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an khiến cô không thể nào ngủ tiếp.

“Lục Trường Chinh…”

Nhìn cơn mưa xối xả ngoài khung cửa sổ, Giang Đường kéo chăn bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ ngước nhìn bầu trời chưa kịp sáng. Hai tay cô chắp lại, vô cùng thành tâm khấn trong lòng: “Trời cao phù hộ Lục Trường Chinh, phù hộ anh ấy bình an vô sự, trở về an toàn.”

Giữa rừng núi, cơn mưa bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay. Lục Trường Chinh cùng đồng đội đã tiêu diệt gần hết quân địch. Anh nhấc chân bước tới định kiểm tra xem có kẻ nào còn sót lại không.

Ngay lúc ấy, trong tai anh như vang lên giọng nói của Giang Đường, dịu dàng mà gấp gáp: “Lục Trường Chinh…”

Anh theo bản năng quay đầu nhìn. Trong khoảnh khắc đó, một viên đạn sượt qua má anh, cắm sâu vào thân cây không xa.

“Có tay súng bắn tỉa!” Gần như ngay lập tức, anh lăn mình núp sau một bụi cây rậm.

“Doanh trưởng Lục!” Phó Doanh trưởng Trình Quốc Viễn nhanh chóng bò đến, giọng nói đầy căng thẳng: “Anh không sao chứ?”

“Không sao.” Lục Trường Chinh lau vệt máu nơi gò má, nhìn vết đỏ dính trên đầu ngón tay rồi khẽ hừ lạnh. Ánh mắt anh lạnh lùng, đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại nhìn về hướng phát súng vừa rồi.

Chẳng bao lâu, anh đã phát hiện ra vị trí của đối phương. Anh siết chặt khẩu súng, dùng chân khẽ khều một cành cây. Ngay khi đối phương trúng bẫy, ló đầu định bắn, anh đồng thời bóp cò.

“Pằng!” Tiếng súng trầm đục vang lên.

Trình Quốc Viễn giơ ống nhòm quan sát: “Hướng ba giờ, còn một tên đang định chạy!”

“Pằng!” Thêm một phát súng nữa.

Người đàn ông bách phát bách trúng lại kết thúc sinh mạng của kẻ địch cuối cùng.

“Doanh trưởng Lục giỏi quá!” Những chiến sĩ ẩn nấp quanh đó cũng bật cười, bước ra khỏi chỗ nấp.

Lục Trường Chinh thu lại khẩu súng trong tay. Anh không tỏ ra vui mừng như mọi người, ngược lại, ánh mắt anh trầm xuống, dường như đang tự trách mình.

Nếu không phải vừa rồi anh nghe thấy tiếng Giang Đường gọi mình, có lẽ đã sớm mất mạng dưới viên đạn kia rồi. Khi đang chiến đấu thì không thấy sợ nhưng đến lúc mọi chuyện kết thúc, nghĩ lại vẫn thấy lạnh sống lưng.

Trong khi đồng đội đi dọn dẹp chiến trường, Lục Trường Chinh ngồi xuống một thân cây ngã đổ, ôm khẩu súng trong tay.

Phía xa, bầu trời dần dần sáng, lộ ra ánh trắng mờ nơi chân trời.

Anh ngẩng đầu nhìn về hướng doanh trại, trong lòng dâng lên một nỗi thôi thúc mãnh liệt muốn quay về nhà.

Tại khu tập thể, cơn mưa lớn kéo dài suốt đêm đến tận sáng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhưng cảm giác bất an trong lòng Giang Đường đã tan biến. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài giờ đây không còn khiến cô khó chịu nữa.

Cô thay quần áo, rửa mặt chải tóc rồi đứng dưới mái hiên nhìn màn mưa xối xả, suy nghĩ xem phải đi làm bằng cách nào. Thân là nhân sâm tinh, cô vốn không sợ mưa, chỉ là quần áo dính ướt thì đi làm trông sẽ không đẹp thôi.

“Em gái!” Giọng của Trương Hồng Anh vang lên.

Bà cầm một chiếc ô đang mở, tay kia còn cầm thêm một cái nữa: “Nhà em chắc chưa có ô phải không? Chị mang cho này.”

Trên mặt Trương Hồng Anh là nụ cười dịu dàng. Bà bước vào dưới mái hiên, gấp ô lại rồi đưa cho Giang Đường cây tốt hơn, to hơn.

“Nhà em mới dọn đến, Tiểu Lục lại bận rộn suốt, chị nghĩ chắc anh ấy chưa kịp sắm ô cho em đâu.”

Ở vùng này vốn ít mưa, cơn mưa đêm qua cũng là chuyện hiếm thấy.

“Cảm ơn chị dâu.” Giang Đường nhận lấy chiếc ô, tay còn lại khẽ nắm lấy tay Trương Hồng Anh. Trong lúc đối phương không hề hay biết, Giang Đường âm thầm truyền vào đó một luồng linh khí giúp điều dưỡng thân thể cho bà.

“Ôi chao, tay em sao mà ấm thế, lại mềm như ngọc ấy! Cổ nhân gọi là gì nhỉ… à phải rồi, noãn ngọc!” Trương Hồng Anh cảm thấy hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, xua tan cơn lạnh do gió mưa mang lại.

Giang Đường sợ nếu chạm lâu sẽ khiến đối phương chảy máu mũi nên nhanh chóng rút tay lại, mở ô chuẩn bị đi làm.

“Trời mưa, đi đường cẩn thận nhé! Đừng giẫm vào vũng nước, ướt rồi dễ cảm lạnh lắm đấy!” Sau lưng vang lên tiếng dặn dò ân cần. Giang Đường ngoan ngoãn gật đầu, đáp lại.

Khi xe sắp lăn bánh, Giang Đường nhìn thấy Đặng Bình bước lên. Cô ta mặc áo mưa, đi ủng, kín mít từ đầu đến chân, không lộ ra chút da thịt nào. Dù vậy, Giang Đường vẫn nhận ra ánh mắt chứa đầy chán ghét của cô ta.

Quả nhiên, động vật nhỏ đều ghét trời mưa, vì lông của chúng sẽ bị ướt. Giang Đường thầm nghĩ, không khỏi cảm thấy bản thân dù là nhân sâm cũng có phần ưu việt hơn thỏ tinh. Ít ra, cô không sợ bị mưa làm ướt mình.

Đặng Bình cau có, vừa lên xe đã làu bàu: “Xe gì mà hôi thế, trời mưa thật là phiền chết đi được.”

Nhìn bộ dạng cô ta bịt mũi, nhăn nhó, Giang Đường không nhịn được mà tưởng tượng ra cảnh một con thỏ đang run rẩy rũ nước, vừa liếm lông vừa càu nhàu. Thật là giống nhau đến buồn cười.

Cô lặng lẽ siết chặt dây quai cặp, cố giữ bình tĩnh.

“Lên xe rồi mua vé đi nhé!” Tiếng người soát vé vang lên. Giang Đường hoàn hồn, lấy sẵn một hào đưa cho người bán vé.

Đặng Bình ngồi phía trước, đưa tờ một tệ và nhận lại chín hào tiền thối thì lập tức tỏ vẻ ghê tởm: “Tiền gì mà bẩn thế này? Đổi tờ sạch hơn đi!”

Người bán vé tuy không vui nhưng nghĩ đến thân phận vợ quân nhân của cô ta nên vẫn nhịn, đành tìm tờ khác sạch hơn đưa lại.

Giang Đường nhìn người bán vé cúi đầu lật tìm trong chồng tiền lộn xộn rồi lại nhìn vẻ sốt ruột, khó chịu của Đặng Bình, trong lòng thoáng nghi hoặc.

Nếu đã chê tiền bẩn như vậy, sao không chuẩn bị sẵn một hào lẻ từ trước? Như thế chẳng phải khỏi phải cầm tiền “bẩn” sao?

Giang Đường nghĩ mãi mà không hiểu nổi.

“Không còn tờ nào sạch hơn à?” Giọng nói Đặng Bình hầm hầm, vẫn tỏ vẻ ghét bỏ tờ tiền trong tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc