Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa dứt lời, Giang Đường lại quay về chỗ tiếp tục đọc sách như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lưu Minh Huy ngẩn người, cô ấy phát hiện ra mình rồi sao? Chẳng lẽ cô gái này thực sự là con gái thất lạc của chú? Nếu vậy, có phải anh nên hỏi thử mẹ cô là ai, gặp nhau với chú thế nào, bây giờ còn sống không?
Đủ thứ viễn cảnh tự nhiên bật lên trong đầu khiến anh không khỏi suy nghĩ nhiều.
Giang Đường chăm chú đọc sách, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường thấy đã đến giờ tan làm. Cô khẽ khép lại cuốn sách, cẩn thận đặt lên kệ rồi đứng dậy chuẩn bị về.
Cô quả thật là người “đúng giờ như kim đồng hồ”, chẳng bao giờ chậm trễ một phút.
Khi Lưu Minh Huy hoàn hồn lại thì bóng cô đã khuất xa. Anh vội vàng đứng dậy, chạy tới hỏi người quản lý thư viện: “Đồng chí, cô gái vừa nãy đi đâu rồi?”
Người quản lý thư viện ngẩng đầu, cảnh giác nhìn anh: “Anh hỏi tung tích một nữ đồng chí làm gì? Muốn giở trò à?”
“Không phải, không phải đâu…” Lưu Minh Huy vội xua tay: “Cô ấy có thể là em họ của tôi.”
Người phụ nữ tên Vương Thúy Bình hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không tin lấy nửa lời: “Cách bắt chuyện này tôi gặp nhiều rồi. Cô Giang ngày nào cũng tới đây đọc sách, sao tôi chưa từng nghe cô ấy nói có người anh nào như anh?”
“Không, ý tôi là cũng chưa chắc, tôi chỉ nghi ngờ thôi…”
“Chưa chắc thì hỏi làm gì? Cút ra ngoài mau!” Cô cầm ngay chiếc chổi lông gà phẩy phẩy, dọa đuổi anh ra cửa.
Lưu Minh Huy nhăn mặt, bước lùi lại: “Trời ơi, sao cô dữ thế chứ? Không sợ ế à?”
Anh lầm bầm, vừa xấu hổ vừa bất mãn, đành ngậm ngùi bỏ đi.
Chiều muộn, Giang Đường lên chuyến xe buýt về khu nhà tập thể, vô tình gặp Đặng Bình cũng làm việc trong cửa hàng cung tiêu trong thành phố.
Hai người cùng tuyến xe, ngày nào cũng đi chung một chuyến nhưng chưa từng chủ động nói chuyện.
Giang Đường vốn nhạy cảm, ngay khi nhìn thấy Đặng Bình đã cảm nhận được mùi khí tức của thỏ tinh quanh người cô ta nên cô chẳng muốn dây dưa.
Điểm kỳ lạ là Đặng Bình lại không nhận ra cô?
Giang Đường hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng không nghĩ nữa. Chỉ cần Đặng Bình không còn ý định hại cô thì món nợ kiếp trước cứ coi như xóa sạch đi. Dù sao, nhờ tai nạn đó mà cô mới có cơ hội sống lại trong hình hài con người.
Chuyến xe chiều lắc lư, chở đầy những người vừa tan ca. Ai nấy mệt mỏi, chẳng ai nói với ai một câu.
Khi xe dừng lại ở cổng khu nhà tập thể, Giang Đường vừa định bước xuống thì nhìn thấy Triệu Kiến Quốc đang đứng đợi Đặng Bình.
Cô khẽ cau mày và trong giây phút đó cô lại nhớ đến Lục Trường Chinh, người đã rời đi gần mười ngày nay. Không biết bao giờ anh mới quay lại?
Cảm xúc hơi chùng xuống, cô lặng lẽ bước xuống xe, lướt qua hai người.
Sau lưng, giọng nói ấm áp của Triệu Kiến Quốc vang lên: “Vợ à, em mệt rồi phải không? Đưa anh xách túi cho.”
Giang Đường mím môi, khẽ hừ một tiếng. Cô chẳng buồn ngoái lại, chỉ thấy trong lòng càng thêm nhớ Lục Trường Chinh, nhớ đến mức muốn phát cáu.
Cái vẻ tủi thân ấy, đôi mắt rưng rưng ấy khiến người ta vừa thương vừa buồn cười.
Bà bật cười, đưa tay vỗ nhẹ vai Giang Đường: “Chị hiểu mà.”
“Ngày xưa, mỗi lần ông Từ nhà chị có nhiệm vụ, chị cũng mất ngủ mấy đêm liền. Chỉ sợ anh ấy có chuyện rồi mẹ con chị không biết nương tựa vào đâu…” Cái nỗi lo của những người vợ lính, ai mà chẳng trải qua.
Trước đây, thấy Giang Đường còn trẻ, Trương Hồng Anh cứ tưởng cô chưa biết thế nào là lo lắng, là thương nhớ. Nhưng giờ nhìn dáng vẻ ấy, bà mới hiểu, dù trẻ đến mấy thì trái tim tình yêu vẫn không tránh khỏi nhớ mong.
Còn lúc này, ở nơi xa xôi, Lục Trường Chinh đang cùng đội chuẩn bị cho nhiệm vụ.
“Doanh trưởng Lục, tai anh sao thế? Bị muỗi đốt à?” Một chiến sĩ trêu chọc. Khoảng thời gian chờ lệnh trước khi hành động, mọi người thường nói cười vài câu để giảm bớt căng thẳng.
“Muỗi cái gì chứ!” Một người khác bật cười: “Chắc là chị dâu nhớ Doanh trưởng rồi! Không nghe người ta nói à, vợ nhớ chồng thì tai chồng nóng lên!”
“Ha ha, doanh trưởng, xem ra chị dâu đang mong anh sớm về nhà đấy!” Tiếng cười vang vọng dọc lán trại.
Lục Trường Chinh liếc họ một cái, ánh mắt lạnh tanh: “Tập trung lại, nghiêm túc lên.”
Anh vốn nổi tiếng trong đội là Diện La mặt lạnh, chỉ cần sắc mặt hơi trầm xuống thì ai cũng sẽ lập tức im phăng phắc. Cả nhóm nhìn nhau, nuốt nước bọt. Doanh trưởng giận rồi sao?
Lục Trường Chinh cúi đầu nhìn bản đồ, giọng điềm đạm: “Gọi chị dâu thì gọi, thêm chữ ‘nhỏ’ vào làm gì?”
Cả đội sững sờ rồi một lát sau, tiếng cười lại bật ra: “Ối trời, Doanh trưởng ghen à?”
“Không ngờ anh cũng biết ăn giấm chua nha!”
“Trước đây còn nói cả đời không định cưới vợ, giờ mới có mấy tháng đã đổi ý rồi, ha ha ha!”
“Cậu nói thế là chưa gặp chị dâu đúng không? Gặp rồi, đảm bảo nuốt lời ngay!” Tiếng đùa nối tiếp nhau vang khắp doanh trại.
Lục Trường Chinh lạnh lùng liếc qua một vòng, cất bản đồ rồi bước ra ngoài, trầm giọng nói: “Cười đủ chưa? Giờ ra vòng ngoài cảnh giới.”
Một người huých bạn, cười nhỏ: “Thấy chưa, doanh trưởng ra ngoài là để nhớ chị dâu đấy.”
“Cũng đúng thôi, sắp ba mươi rồi mà, thông cảm, thông cảm.” Mấy tên lính trẻ cười khúc khích, không hay biết rằng trong lòng doanh trưởng, từng lời nói ấy đều đã được “ghi sổ”. Đợi đến ngày cưới, anh sẽ khiến mấy kẻ đó say nằm lăn dưới bàn cho mà xem.
Đêm xuống, tới hơn mười giờ, quân địch đúng như dự đoán đã lọt vào tầm phục kích. Trước khi ra lệnh tấn công, giọng Lục Trường Chinh trầm thấp mà kiên định: “Giữ vững vị trí. Tất cả phải an toàn trở về.”
“Rõ, Doanh trưởng!”
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!” Tiếng đáp đồng loạt vang lên, mạnh mẽ và chắc nịch.
Bọn họ khi cười đùa thì giống như những chàng trai bình thường nhưng khi bước vào chiến đấu thì lại biến thành những chiến sĩ thép, nghiêm cẩn đến từng hơi thở.
Trong màn đêm tĩnh mịch của vùng biên giới, cuộc săn đuổi sinh tử đang âm thầm bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







