Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 21: Tại Sao Lại Tốt Với Cô Ấy Như Vậy?

Cài Đặt

Chương 21: Tại Sao Lại Tốt Với Cô Ấy Như Vậy?

Trương Hồng Anh lặp lại nguyên văn lời của Lục Trường Chinh đã nói với bà rồi truyền đạt lại cho Lưu Kiến Quốc.

Muốn nói rằng tính cách Giang Đường vốn như vậy. Nếu thấy cô ấy có thể đảm đương công việc ở nhà máy kỹ thuật nông nghiệp thì cứ để cô ấy làm. Còn nếu không, cũng đừng quá khắt khe, chỉ cần nói rõ để cô ấy về khu nhà tập thể là được.

“Nhỡ cô bé gặp vấn đề gì trong công việc, anh có thể trực tiếp gọi điện cho đoàn bộ của chúng tôi.”

“Dạ, chị dâu, em nhớ rồi.” Giang Đường ngoan ngoãn đáp lại, ánh mắt sáng trong, không một chút chối từ.

Khi thấy cô đã được sắp xếp chỗ làm cụ thể, Trương Hồng Anh yên tâm quay lưng rời khỏi nhà máy. Bà còn phải về trường dạy, không thể nán lại quá lâu.

Giang Đường nhìn theo bóng dáng đang khuất dần sau cánh cửa. Lưu Kiến Quốc dẫn cô giới thiệu với mọi người: “Sau này Giang Đường sẽ là trợ lý giám đốc. Cô ấy còn trẻ, vừa ra trường đã đến làm việc ở nhà máy chúng ta. Tôi mong rằng trong công việc, nếu có gì cần phối hợp, mọi người hãy cố gắng giúp đỡ.”

Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt nhìn khuôn mặt trắng như ngọc của Giang Đường rồi nhấn mạnh thêm một câu: “Nếu ai nghĩ cô ấy chỉ là cô gái nhỏ mà bắt nạt hay gây khó dễ thì đừng trách tôi không nương tay.”

Các nhân viên trong nhà máy chưa từng thấy Lưu Kiến Quốc quan tâm đến ai như vậy. Ngay cả Lưu Minh Huy là cháu trai ruột của ông, khi mới vào làm cũng chỉ được đối xử bình thường.

Còn bây giờ, Giang Đường được quan tâm tận tình, đủ thấy cô được coi trọng đến mức nào.

Nhân viên trong nhà máy không hiểu nổi, Giang Đường có gì mà giám đốc lại đặc biệt để mắt đến vậy?

Nhưng họ hiểu một điều là Giang Đường có hậu thuẫn mạnh lại được giám đốc ưu ái, không phải là người có thể chọc đến.

Sau khi nói xong, Lưu Kiến Quốc dẫn Giang Đường vào phòng làm việc. Bên cạnh phòng làm việc của ông có một phòng in nhỏ không quá rộng, nơi có chiếc máy in thạch bản.

“Tiểu Giang, tôi sẽ dạy cô cách dùng máy in thạch bản trước. Khi cô thành thạo, việc in ấn tài liệu của nhà máy sẽ giao cho cô nhé.” Lưu Kiến Quốc trực tiếp hướng dẫn, đồng thời muốn xem khả năng ghi nhớ đáng kinh ngạc của cô.

Ông thao tác một lần rồi để Giang Đường thử theo. Cô gật đầu, làm y nguyên theo từng bước của ông, không sai một li. Thậm chí, cả động tác thổi nhẹ vào giấy sau khi in xong, Giang Đường cũng học theo.

Lưu Kiến Quốc nhìn cô, trong lòng như vừa đào được kho báu thật sự: “Rất tốt, Tiểu Giang, cô làm tốt lắm! Sau này sẽ trông cậy vào cô đấy!”

Ông cười rạng rỡ như hoa nở, dẫn cô đi tham quan các khu vực khác của nhà máy. Vừa giới thiệu, vừa hỏi xem hôm qua cô có đọc những cuốn sách ông đưa ở thư viện không.

Giang Đường gật đầu, hỏi: “Có cần ghi nhớ không?”

Ấn tượng của cô về Lưu Kiến Quốc chỉ dừng lại ở việc ông cho cô học thuộc sách.

Vừa hỏi xong, cô đã chuẩn bị bắt tay vào học thuộc. Lưu Kiến Quốc bật cười: “Không cần, không cần, cô đã nhớ hết rồi sao?”

“Nhớ hết rồi ạ.”

“Được, lát nữa cô theo tôi ra phòng tài liệu, có rất nhiều sách chuyên ngành. Cô xem hết rồi tôi sẽ dẫn đi xem máy kéo. Công việc ở đây chủ yếu là phổ biến cơ giới hóa nông nghiệp, đào tạo thợ cơ khí, bảo dưỡng thiết bị và giới thiệu công nghệ mới. Cô cứ xem tài liệu trước, làm quen với kiến thức rồi mới đi thực hành máy móc.” Giọng ông nhẹ nhàng, cẩn thận.

Giang Đường không nhận ra mình được đối xử đặc biệt, chỉ thấy ông giám đốc này thật dễ gần nên cô gật đầu vui vẻ. Như vậy, cô bắt đầu công việc tại nhà máy kỹ thuật nông nghiệp.

Mỗi ngày, Lưu Kiến Quốc thấy cô đến là cười chào, quan tâm hỏi han. Còn khoảng một tiếng rưỡi nữa mới tan làm, ông vẫn cười nhìn cô đi đến tới thư viện đọc sách.

Các nhân viên khác không khỏi thắc mắc: “Ê Minh Huy, Giang Đường có phải con gái thất lạc của chú cậu không?”

Lưu Minh Huy: “Nói nhảm gì thế? Chú tôi chỉ có một trai một gái thôi.” Nếu câu này lọt vào tai chú Lưu thì không yên đâu.

Quách Lượng cười ngượng ngùng, gãi gãi gáy: “Nhưng mà thấy giám đốc đối xử với cô ấy như con gái thất lạc í, làm sao tôi không nghĩ ngợi được?”

Rồi anh lại thở dài: “Minh Huy, cậu có tò mò tại sao giám đốc lại đối xử tốt với cô ấy thế không? Cô ấy mới đi làm được một tuần, trông cứ như cây gỗ, chẳng có gì nổi bật cả.”

Ngoài việc hơi xinh, da trắng, dáng nhỏ nhắn, giọng nói nhẹ nhàng, Giang Đường chẳng có gì nổi trội. Tại sao giám đốc lại ưu ái cô ấy như vậy? Thật khiến người ta khó hiểu.

Lưu Minh Huy cũng thắc mắc không kém. Mấy ngày trước anh hỏi chú thì ông ấy chỉ nhìn rồi không nói gì.

Chẳng lẽ cô Giang Đường này thật sự là con gái ngoài giá thú của chú sao?

Ý nghĩ đó làm Lưu Minh Huy giật mình. Anh nhìn theo Giang Đường đã đi khuất, quay sang nói với Quách Lượng: “Chiều nay tôi có việc, đi trước một chút, cậu giữ việc hộ nhé.” Nói xong, anh rời khỏi nhà máy mà không ngoảnh lại.

Giang Đường rời nhà máy sớm nhưng không về nhà mà thật sự đến thư viện đọc sách, đều đặn mỗi ngày. Dù không ai giám sát, cô cũng luôn giữ chữ tín.

Lưu Kiến Quốc thấy cô đọc nhiều quá còn lo cô mệt, định cho nghỉ vài ngày. Nhưng Giang Đường yêu sách, không nghỉ mà vẫn đều đặn tới thư viện.

Khi Lưu Minh Huy tới đã thấy cô đang say mê một cuốn tiểu sử. Anh ngồi xuống đối diện, lấp ló mở một cuốn sách, thực ra là lén quan sát cô. Giang Đường sớm đã nhận ra anh nhưng không để tâm. Cho đến khi cô đọc xong một cuốn và thấy anh vẫn cầm sách ngược liền không nhịn được nữa.

Cô đặt sách xuống, đứng dậy. Lưu Minh Huy lập tức hoảng không biết đối phương định làm gì?

Một bóng dáng mảnh mai đứng trước bàn anh, tay trắng nõn cầm lấy cuốn sách và lật lại cho đúng chiều.

“Cậu cầm sách ngược kìa.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc