Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Năm 1975.
Trong bệnh viện thuộc khu quân sự biên giới phía Tây Bắc.
Cô gái nằm trên giường bệnh khẽ mở mắt.
Ánh mắt trong veo đen trắng rõ ràng đảo quanh căn phòng toàn một màu trắng, mũi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng hăng nồng, trong đầu trống rỗng, chẳng biết mình đang ở đâu.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Đầu cô đau nhức như muốn nổ tung. Cô đưa tay ôm đầu nhưng ngay khoảnh khắc ấy lại sững người.
“Tay? Đầu?”
Tay người? Đầu người?
Cô sững sờ một giây rồi bật dậy, đôi mắt tròn xoe.
“Mình… biến thành người rồi sao?”
Cô run rẩy kéo áo bệnh nhân đang mặc ra xem, chỉ thấy thân thể gầy gò, yếu ớt nhưng rõ ràng là một cơ thể con người thật sự!
Là người rồi! Thật sự là người rồi!
Cô vui đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Làm nhân sâm mấy trăm năm, cuối cùng cũng được làm người! Hu hu hu, từ nay cô không cần phải sống dưới đất và… ăn đất nữa!
Tiểu Nhân Sâm hớn hở nghiêng đầu, vừa lắc tay vừa đung đưa chân.
Dù đã hóa người nhưng bản năng khi còn là nhân sâm vẫn chưa mất. Hễ vui là lại muốn rung rung mấy chiếc lá trên đầu hoặc ngọ nguậy mấy cái rễ dưới đất.
Cô nhìn quanh, bỗng thấy trên bàn bên kia có hai vật tròn tròn, đỏ au.
Cô nhận ra ngay đó là táo.
Trước kia, nơi cô sinh sống, không xa chỗ rễ của mình cũng có một cây táo. Cô từng nghe mấy người hái quả nói rằng: “Táo vừa thơm vừa ngọt!”
Cô nuốt nước bọt, vội quay mặt đi, hai bàn tay vỗ lên má, vừa lắc đầu vừa thì thầm với chính mình: “Không được, không biết của ai, không được ăn bừa.”
Nhưng mùi hương ngọt ngào kia như đang gọi tên, quyến rũ, lôi kéo cô từng chút một.
“Hu hu hu… muốn ăn quá, mình sắp không nhịn nổi rồi…”
Đôi mắt của Tiểu Nhân Sâm hoe đỏ, cơ thể lại từ từ bò về phía bàn, từng chút, từng chút một.
Đúng lúc ấy, Lục Trường Chinh đẩy cửa phòng bước vào.
Trước mắt anh là cô gái nhỏ. Người đã vượt ngàn dặm tới tìm anh nhưng lại ngất xỉu ngay trước cổng doanh trại. Giờ đây, cô đang chậm rãi bò trên giường, nhích từng chút về phía bàn.
Anh nhíu mày, chưa hiểu cô định làm gì. Đến khi nhìn theo ánh mắt của cô, anh mới phát hiện cô gái ấy đang nhìn chằm chằm vào… quả táo, ánh mắt chứa đầy khát khao.
Lục Trường Chinh khẽ cười, giọng điềm đạm: “Muốn ăn à? Tôi gọt vỏ cho nhé?”
Âm thanh bất ngờ vang lên khiến Tiểu Nhân Sâm giật bắn mình. Cô quay đầu lại, ánh mắt ướt át, ngẩng lên nhìn anh vừa sợ hãi vừa ngượng ngùng: “Có… có thể ăn được sao?”
“Đương nhiên. Tôi mua cho cô đấy, sao lại không được?”
Nghe thế, đôi mắt cô sáng bừng như sao.
Cô nhanh nhẹn với tay định cầm lấy quả táo nhưng vì mới có thân thể người, cử động còn vụng về. Dù vậy, cô vẫn cầm được và còn nâng lên trước mặt, ngắm nghía say mê như phát hiện một báu vật.
Lục Trường Chinh vốn là người ít cười nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ ngây ngô ấy, nét mặt anh bất giác dịu lại, khóe môi khẽ cong.
Còn chưa kịp nói gì, cô gái nhỏ đã há miệng cắn một miếng to.
Không gọt vỏ, cô cứ thế vừa nhai vừa lim dim thưởng thức, nét mặt đầy thỏa mãn, như thể đó là món ngon nhất trần đời.
Lục Trường Chinh đứng bên cạnh, nhìn mà không biết nên cười hay thở dài. Anh nghĩ, chắc cô đã chịu rất nhiều gian khổ trên đường.
Đợi khi cô nghỉ ngơi xong, anh sẽ nói rõ rằng thật ra hôn sự này không tính.
Phải, cô gái nhỏ đang ngồi trên giường này chính là người vợ mà mẹ anh ở quê đã tự ý định cho anh.
Anh, Lục Trường Chinh, hai mươi sáu tuổi, vẫn chưa cưới vợ.
Mỗi lần gọi điện về nhà, mẹ anh đều than thở chuyện cưới xin.
Còn anh chẳng mấy bận tâm tới chuyện tình cảm, lần nào cũng tìm cách thoái thác. Không ngờ, ngày hôm qua, Lục Trường Chinh lại nhận được điện thoại từ mẹ ở quê, thông báo một chuyện động trời: “Con trai, mẹ đã chọn cho con một cô vợ rồi, mấy hôm nữa con dâu sẽ tới đơn vị đấy!”
Anh còn chưa kịp phản ứng thì đã có lính gác tới báo rằng ở cổng doanh trại có một nữ đồng chí tên Giang Đường, tự xưng là vợ anh, xin vào gặp mặt.
Anh chẳng buồn nghe những lời mẹ dặn dò rằng cô gái này “hiền lành, đoan trang, trăm người chọn một không ai bằng”, chỉ thở dài, cúp máy rồi ra cổng.
Nào ngờ, chưa kịp đến nơi lại có người chạy đến báo tiếp: “Báo cáo! Cô Giang Đường ngất xỉu ở cổng rồi!”
Và thế là cô ngất từ hôm qua đến tận hôm nay mới tỉnh lại. Nên những điều anh muốn nói, vẫn chưa có cơ hội mở miệng.
Anh nghĩ, đợi cô nghỉ ngơi thêm một lát rồi sẽ nói rõ chuyện hôn sự này vốn không được tính.
Lục Trường Chinh hoàn hồn khi thấy Giang Đường đã ăn xong quả táo.
Anh nhìn sang suýt nghẹn lời vì cô đang ăn cả hạt táo.
Không chỉ vỏ mà ngay cả hạt, cô cũng không chừa!
“Giang Đường, khoan đã!”
Anh nhanh chóng vươn tay giữ lấy cổ tay cô: “Cái hạt này không ăn được.”
“Không ăn được sao?”
Cô gái nhỏ ngẩng lên, đôi mày khẽ nhíu lại, vẻ ngơ ngác.
“Không ăn được à?” Cô lẩm bẩm, nhai thử hạt táo trong miệng: “Nhưng em cắn được mà…”
Đối với Tiểu Nhân Sâm, thứ gì cắn được tức là ăn được.
Lục Trường Chinh nhíu mày sâu hơn: “Cô không biết thật à? Lớn lên kiểu gì mà chuyện nhỏ thế này cũng không hiểu?”
Cô nghiêm túc đáp, không chút do dự: “Em ăn đất, uống sương mà lớn lên.”
Lục Trường Chinh: “…”
Anh lặng người. Trong đầu thoáng hiện lại lời mẹ kể qua điện thoại. Cô gái này mồ côi cha mẹ, sống nương nhờ người anh trai. Sau khi anh ta lấy vợ, cô càng bị ghẻ lạnh, cuộc sống khổ cực trăm bề…
Lục Trường Chinh nhập ngũ sớm, ít khi về quê nên dù cùng một thị trấn nhưng anh gần như không biết gì về nhà họ Giang.
Không ngờ Giang Đại Vũ, anh trai cô lại là loại người độc ác đến vậy.
Nếu còn chút lương tâm, sao có thể để em gái ruột của mình “ăn đất mà lớn lên”?
Ý định ban đầu là đưa cô về ngay, bắt đầu lung lay.
Nếu cô quay về thật rồi vẫn phải ăn đất, uống sương sống qua ngày thì sao đây?
Anh mím môi, ánh mắt trầm xuống, trong đầu đã bắt đầu tính toán: “Giữ cô ấy lại thì phải sắp xếp thế nào? Ở đây, cô ấy có thể làm gì? Hình như chẳng làm được việc gì cả… Nếu ở lại thì nhất định phải cho cô ấy một danh phận thích hợp.”
Trong khi anh đang suy nghĩ thì Tiểu Nhân Sâm vẫn ngồi đó, ôm lõi táo, đôi mắt sáng rực như vừa phát hiện ra điều kỳ diệu.
“Thì ra làm người sướng thật! Ngay cả hạt cũng không cần ăn nữa!” Cô hớn hở tự nhủ.
Nhân sâm và nhân loại chỉ khác có một chữ thôi mà khác biệt đúng là một trời một vực.
“Làm người tốt quá rồi… Mình nhất định phải sống thật tốt, như vậy sẽ không sợ bị thỏ tinh đuổi hay bị lợn rừng đến cắn nữa…”
Cô vừa nghĩ đến thỏ tinh thì ở tận đầu bên kia đất nước, trên một chuyến tàu hỏa đang hướng về khu đóng quân, một nữ đồng chí đang ngủ say bất giác hắt hơi một cái.
Dù sao, vợ anh có dữ dằn đến đâu thì anh vẫn còn hơn ông bạn già Lão Lục, đến giờ vẫn cô độc, chẳng có lấy một cô vợ.
Nghĩ vậy, tâm trạng anh lập tức cân bằng hẳn.
Chiều hôm ấy, Lục Trường Chinh dẫn Giang Đường rời khỏi bệnh viện, bước ra khỏi khu quân y, nơi câu chuyện mới thực sự bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






