Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lưu Kiến Quốc: …
Còn có thể đọc ngược? Đọc từ giữa?
“Tiểu đồng chí, lời này của cô là thật à?”
“Tôi lừa anh làm gì?” Giang Đường ngạc nhiên.
Không phải chính ông ta đề nghị cá cược cô đọc thuộc từ điển sao? Cô đồng ý rồi, thế mà lại không tin?
Giang Đường nhíu mày, nghi ngờ nhìn Lưu Kiến Quốc, cảm thấy có khi ông đang đùa mình.
Lưu Kiến Quốc bị biểu cảm của cô dọa cho giật mình, trong lòng có linh cảm nếu bây giờ ông không cho cô đọc thử, e là sau này có mời cũng chẳng chịu đọc nữa.
“Vậy thế này đi, cô đọc xuôi thử một lần nhé.”
“Ồ!” Giang Đường ngồi thẳng người, khẽ ho một tiếng rồi bắt đầu.
“Từ điển Tân Hoa, bản chỉnh sửa sắp xếp lại năm 1971, do Thương vụ Ấn Thư Quán xuất bản, Nhân dân Nhà xuất bản tái bản, Hiệu sách Tân Hoa tỉnh phát hành, Nhà in Nhân dân thành phố in ấn, khổ 787×1092mm 1/64, 111/32 trang in, 580 nghìn chữ, bản sửa đổi lần thứ nhất tháng 6 năm 1971…”
“Khoan, khoan đã!” Lưu Kiến Quốc thấy Giang Đường đọc không hề do dự, không một giây ngập ngừng, buộc phải ngắt lời cô.
Nhìn dáng vẻ của cô, ông biết cô gái này thật sự không đùa, cô thật sự thuộc lòng cả cuốn từ điển!
Ông đưa tay đẩy quyển từ điển sang trước mặt mình: “Thế này nhé, tôi nói số trang, cô đọc nội dung. Được không?”
“Chỉ đọc được đến trang hai trăm thôi, mấy trang sau tôi chưa xem.” Giang Đường rất thành thật. Cái gì cô đã xem qua thì cô đều nhớ.
Lưu Kiến Quốc hiểu, trong lòng càng kinh ngạc nhưng vẫn mở từ điển ra kiểm tra.
“Trang 48…” Sau đó, trong một khoảng thời gian ngắn, ông liên tục kiểm tra cô.
Nhưng bất kể ông hỏi trang nào, chữ nào, Giang Đường đều trả lời trôi chảy.
Lưu Kiến Quốc càng hỏi càng phấn khích, càng hỏi càng kinh ngạc.
Cuối cùng ông đóng mạnh quyển từ điển lại, hai tay vỗ bốp bốp, đứng bật dậy: “Hay, hay, hay lắm! Đồng chí, đồng chí thật giỏi! Tôi thay mặt Nhà máy kỹ thuật Nông nghiệp hoan nghênh cô, chào mừng cô gia nhập chúng tôi!”
Giang Đường chớp chớp mắt, vậy là có thể có việc được lĩnh lương rồi sao?
“Không đọc nữa à?”
“Không cần, không cần đâu.” Giọng nói Lưu Kiến Quốc đầy kích động. Nếu đối phương không phải là một cô gái trẻ, có lẽ ông đã nắm chặt tay cô mà lắc mạnh để bày tỏ sự vui mừng rồi.
Giang Đường thì chẳng cảm nhận được sự phấn khích ấy, chỉ hỏi: “Ông định cho tôi làm ở vị trí nào? Một tháng bao nhiêu tiền?”
“Việc này thì dễ bàn.”
“Nhà máy của chúng tôi đang thiếu một trợ lý cho giám đốc nhà máy. Mức lương mỗi tháng là 32 tệ, kèm 10 cân phiếu lương thực, 2 cân phiếu thịt, nửa cân phiếu dầu.”
“Ít vậy à?” Giang Đường hỏi.
Lưu Kiến Quốc: …
Cái này mà ít à?
Ông ho nhẹ, nhìn cô: “Thế này nhé, tôi tăng cho cô lên 35 tệ một tháng, được không?”
Tem phiếu thì không thể tăng, vì đó là quy định của nhà nước. Nhưng tiền thì có thể cộng thêm vài đồng, nhà máy có quyền này.
Giang Đường “ồ” một tiếng khiến ông tưởng cô vẫn chưa hài lòng, bèn nói tiếp: “Lương và tem phiếu là cố định nhưng nếu hoàn thành nhiệm vụ hay dự án sẽ có thưởng.”
“Thưởng à?” Ánh mắt Giang Đường sáng lên: “Thưởng gì?”
“Có thể là tiền, là tem phiếu hoặc là lương thực.”
“Không có thịt à?”
Lưu Kiến Quốc: …
Cô gái này thật biết đòi hỏi! Thời nay thịt khan hiếm lắm đấy.
Ông nghĩ ngợi rồi nghiến răng: “Được, tôi tăng cho cô lên 3 cân phiếu thịt mỗi tháng!”
Giang Đường vẫn thấy chưa đủ.
Lưu Kiến Quốc hỏi: “Xin hỏi, trong nhà cô có nhiều người lắm à?”
“Giờ thì chưa nhiều nhưng sau này chắc chắn nhiều.”
Lưu Kiến Quốc: …
Thôi, coi như ông chưa hỏi gì.
“Lương ở nhà máy có thể tăng theo thâm niên. Cô cứ làm tốt, sau này muốn ăn bao nhiêu thịt cũng có.” Ông nói, giọng đầy khích lệ.
Giang Đường gật đầu rồi hỏi tiếp: “Có xe buýt đến nhà máy không?”
“Có.”
“Ồ, thế thì được.” Giọng cô vẫn điềm nhiên, chẳng giống chút nào với người vừa kiếm được việc làm.
“Hả?”
“Tôi có đối tượng rồi.”
Lưu Kiến Quốc: …
Thôi được, cô gái này nhìn còn nhỏ, ai ngờ đã có người yêu rồi.
Nếu chưa có, ông chắc chắn sẽ xin cho cô đi học thêm. Với khả năng nhớ như in thế này, sau này nhất định là nhân tài hiếm có.
Ông yêu thích nhân tài mà người như Giang Đường đúng là trăm năm khó gặp.
Thế là dù cô chưa có kinh nghiệm, ông vẫn quyết định nhận cô vào nhà máy làm việc. Kỹ thuật có thể học sau, quan trọng là kéo cô về trước!
Cứ thế, Giang Đường có được một công việc chính thức. Lưu Kiến Quốc hỏi cô khi nào có thể bắt đầu.
Giang Đường suy nghĩ: “Tôi muốn đọc hết sách trong thư viện này rồi mới đi làm.”
“Cô định đọc hết sách ở đây sao?” Ông nhìn quanh thư viện, ít nhất cũng cả ngàn cuốn!
“Hay là thế này, cô đi làm trước, mỗi chiều dành ra một tiếng đọc sách, được chứ?”
Giang Đường thấy cách này cũng ổn nên gật đầu: “Được.”
“Vậy mai 8 giờ rưỡi sáng cô đến nhé.” Lưu Kiến Quốc vui vẻ ghi địa chỉ, chỉ cho cô đường đi từ thị trấn tới nhà máy.
“Cô đến nhà máy cứ nói tìm giám đốc Lưu là được.”
Vì lo cô gái nhỏ chưa từng ra ngoài một mình, ông còn dặn đi dặn lại vài lần.
Giang Đường gật đầu, trong lòng nghĩ: Ông Lưu Kiến Quốc này cũng là người tốt.
Lưu Kiến Quốc phải đi trước, trước khi rời đi còn giới thiệu mấy quyển sách về cơ khí cho cô, bảo cô rảnh thì đọc thêm, sau này có ích cho công việc.
Giang Đường đồng ý.
Buổi chiều thư viện đóng cửa, cô mới rời đi, trong tay ôm hai quyển sách cơ khí mượn được.
Khi Trương Hồng Anh tan ca, cơm nước đã nấu xong, chị ra cổng khu tập thể đứng đợi. Cuối cùng, trên chuyến xe buýt cuối cùng từ thành phố về, chị thấy Giang Đường ôm sách bước xuống.
Chị thở phào, mỉm cười đón cô: “Em dâu về rồi à!”
Bé Gia Gia vui mừng chạy lại, ôm chặt chân Giang Đường. Giang Đường lục trong cặp lấy ra một chiếc bánh bao thịt đưa cho con bé.
Trương Hồng Anh vừa bất ngờ vừa buồn cười: “Sao em còn mua đồ ăn cho Gia Gia thế?”
“Lễ thượng vãng lai.” Giang Đường nghiêm túc đáp. “Đã ăn cơm ở nhà chị thì phải đáp lễ lại chị.”
“Cái con bé này…” Trương Hồng Anh vừa cười vừa lắc đầu.
“Khách sáo thế làm gì? Tiểu Lục trước khi đi đã gửi tiền và phiếu rồi, chị đâu có nấu cơm cho không đâu.”
“Nhưng mà chị vẫn vất vả mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




