Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 19: Thỏ Tinh Cũng Đến Thời Đại Này Rồi

Cài Đặt

Chương 19: Thỏ Tinh Cũng Đến Thời Đại Này Rồi

Giang Đường đã đọc không ít sách, hiểu được lễ nghĩa và cách ứng xử. Những gì tốt đẹp, cô đều muốn học hỏi.

Cô không muốn trở thành gánh nặng của Lục Trường Chinh.

Cô cư xử lễ phép, thân thiện khiến Trương Hồng Anh càng tin chắc mình không nhầm người. Quả nhiên, Giang Đường là một cô gái tốt.

Mẹ con Trương Hồng Anh cùng Giang Đường đi về khu nhà gia đình.

Trên đường, họ gặp một cô gái trẻ trên mặt đầy giận dữ đi tới. Khuôn mặt lạ lẫm nhưng có chút gì đó khiến Giang Đường cảm thấy quen thuộc.

“Thỏ tinh?”

Giang Đường dừng bước, trong lòng muốn xác nhận xem có phải chính là kẻ đã truy sát và đẩy mình xuống vách núi không.

Nhưng rõ ràng, cô gái kia hình như không nhận ra sự hiện diện của cô.

Trên mặt Đặng Bình lộ vẻ tức giận mỏng manh, bước đi vội vàng hướng tới chiếc xe buýt vừa dừng. Hình như cô ấy định lên xe rời đi?

Trương Hồng Anh nhận ra Đặng Bình. Chồng cô ta chính là một trung đội trưởng dưới quyền Từ Vạn Dân.

“Ê, Tiểu Đặng, em đi đâu vậy?” Thấy Đặng Bình vội vàng bước lên xe, Trương Hồng Anh không nhịn được, gọi lại.

Đặng Bình quay đầu nhìn Trương Hồng Anh, ánh mắt lướt qua rồi dừng lại trên người Giang Đường.

Người con gái trắng trẻo đến chói mắt này sao lại khiến cô cảm thấy quen quen kỳ lạ?

Cô nhíu mày, không trả lời ngay mà cứ nhìn Giang Đường chằm chằm. Giang Đường cảm thấy hơi sợ hãi khi bắt gặp ánh mắt ấy. Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh con thỏ tinh điên cuồng, mắt đỏ rực, truy đuổi cô tới vách núi và khiến cô rơi xuống…

Giang Đường lùi về phía sau, nép vào người Trương Hồng Anh.

“Cô…”

“Vợ ơi!”

Đặng Bình vừa mở miệng, bỗng nghe tiếng gọi từ xa cắt ngang dòng suy nghĩ.

Cô ta nhìn Giang Đường một lần nữ rồi đi lên xe buýt. Chiếc xe lướt đi trước mắt họ.

Triệu Kiến Quốc từ trong khu nhà chạy ra, thấy xe buýt đã đi, lập tức chạy theo. Nhờ thể lực tốt, anh ta đã kịp chặn xe và kéo Đặng Bình xuống.

Có vẻ là vợ chồng đang cãi nhau, xuống xe Đặng Bình vẫn định hất tay Triệu Kiến Quốc đi tiếp. Anh ta vội níu lại, cẩn thận xin lỗi.

Ở phía xa, Giang Đường vẫn nhìn Đặng Bình, lòng dấy lên chút e sợ.

“Tiểu Đặng với Tiểu Triệu này, haizz…” Trương Hồng Anh cười, ra hiệu cho Giang Đường đi trước về nhà.

Cô hiểu, chuyện vợ chồng người ta, người ngoài can thiệp chẳng hay ho gì. Nếu xen vào, vừa không tốt vừa dễ bị hiểu nhầm.

Trên đường về, Trương Hồng Anh nhẹ nhàng giải thích cho Giang Đường vì cô không hiểu những chuyện như vậy. Cô gật đầu, hiểu ra.

Cô vốn không phải người nhiều lời, thường chỉ cởi mở khi ở cạnh Lục Trường Chinh. Còn cô thích lặng lẽ quan sát, ghi nhớ mọi việc, ít khi phát biểu ý kiến.

Về đến nhà, Giang Đường rửa tay, cất sách vở vào phòng rồi sang nhà bên ăn cơm. Ăn xong, cô chuẩn bị đi ngủ.

“Ngày mai em có vào thành phố nữa không?” Trương Hồng Anh hỏi.

Giang Đường chợt nhớ ra liền gật đầu: “Dạ, chị, ngày mai em phải đi làm.”

“Đi làm?”

Trương Hồng Anh giật mình tưởng cô đùa. Ngẩng lên nhìn Giang Đường thấy biểu cảm nghiêm túc, cô lại hỏi: “Em tìm được công việc gì ở thành phố? Có phải là nhờ Lục Trường Chinh giúp không?”

“Không, em tự tìm.” Giang Đường suy nghĩ, đổi cách nói cho chính xác hơn: “Em thắng cá cược á.”

“Cá cược?” Trương Hồng Anh càng tò mò.

Cô biết hiện nay công việc trong thành phố khó tìm đến mức nào. Mỗi vị trí đều đã có người tiếp nhận, không còn chỗ cho người ngoài. Nếu không thì đâu có nhiều thanh niên phải lên núi, xuống thôn để kiếm công điểm mà sống?

Vậy mà Giang Đường lại dễ dàng có được công việc trong thành phố, Trương Hồng Anh thật sự chưa hiểu nổi. Bà còn nghi ngờ ai đó đang lừa Giang Đường.

Nhớ lại lời dặn trước khi đi của Lục Trường Chinh, Trương Hồng Anh nói: “Vậy để mai chị đi thành phố cùng em, đến chỗ em làm, xem thử em có bị lừa hay không nhé.”

Giang Đường gật đầu đồng ý. Sau đó cô trở về nhà đun nước nóng, pha vào thùng gỗ với chút nước lạnh, tắm rửa sạch sẽ. Ngả lưng trong thùng nước, hình ảnh bị thỏ tinh truy sát tới bờ vực lại hiện lên trong đầu cô.

Thỏ tinh tu luyện bị thương nặng, cần ăn nhân sâm tám trăm năm để bồi bổ. Cô cố gắng chạy đến vách núi, thà nhảy xuống cũng không để thỏ tinh ăn được. May mắn thay, cô sống sót và đầu thai làm người.

Nhớ đến cuộc sống bình yên hiện tại, Giang Đường từ từ mở mắt.

Cô không thể để thỏ tinh tìm thấy mình!

Sáng hôm sau, Giang Đường mặc bộ quân phục nữ do Lục Trường Chinh chuẩn bị, tết tóc hai bím, đánh răng rửa mặt cẩn thận, đeo cặp sách nhỏ và cầm theo bình nước quân dụng mà Lục Trường Chinh mang về, vui vẻ ra đường đi làm.

Trương Hồng Anh đứng ở cửa đợi. Nhìn thấy Giang Đường, bà đóng cửa lại và cùng nhau đi ra ngoài khu nhà.

“Dạ, Gia Gia không đi à?”

Giang Đường chưa thấy Gia Gia, thắc mắc hỏi.

Trong đám đông, Giang Đường lại thấy Đặng Bình. Trương Hồng Anh cũng nhìn thấy, khẽ thở dài tự hỏi không biết cô gái này sao vậy. Hôm qua, Đặng Bình vội lên xe buýt rồi bị Triệu Kiến Quốc chặn lại.

Qua lời chồng, Trương Hồng Anh biết vợ chồng Đặng Bình vì cuộc sống ở đây không quen mới xảy ra tranh cãi.

Cảnh tượng một người muốn rời đi, người kia đuổi theo là bình thường.

Khi xe buýt đến bến, Giang Đường định lên xe thì nghe Trương Hồng Anh gọi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc