Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thái độ của Hà Văn Huân vô cùng nhiệt tình. Giang Đường nhìn anh ta một cái đầy nghi hoặc rồi ôm chặt chiếc ba lô vải màu xanh quân đội vào lòng.
“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.” Không có việc gì mà tỏ ra tốt bụng, không phải kẻ gian thì cũng là trộm.
Trong túi cô có mấy chục đồng cùng giấy giới thiệu, cô tuyệt đối không thể để cho Hà Văn Huân trộm mất được. Nếu Hà Văn Huân biết rằng, bao nhiêu công sức bắt chuyện của mình trong mắt Giang Đường chỉ là âm mưu thì có lẽ anh ta sẽ tức đến hộc máu mất.
Đáng tiếc, anh ta không biết. Anh ta vui vẻ ngồi xuống cạnh Giang Đường, cố tìm chuyện để nói: “Đồng chí Giang Đường, cô đến thành phố có việc à? Sao lại đi một mình? Đối tượng của cô không đi cùng à?”
Nụ cười trên mặt Hà Văn Huân rạng rỡ đến mức sắp tràn ra ngoài. Giang Đường nhìn anh ta một cái rồi ôm chặt ba lô, dịch sang bên cạnh. Không nói câu nào.
Hà Văn Huân cảm thấy bản thân như bị dội gáo nước lạnh nhưng lại không tức giận, ngược lại càng muốn nói chuyện với cô hơn.
“Lần trước đông người quá, tôi chưa kịp cảm ơn cô, lần này gặp lại, để tôi mời cô ăn cơm ở nhà hàng quốc doanh nhé?”
Nhà hàng quốc doanh? Ăn cơm?
Giang Đường lập tức nhớ đên lời dặn dò của Lục Trường Chinh: “Người nào đột nhiên mời em ăn cơm, thường là không có ý tốt.”
Tức thì chuông báo động trong đầu cô reo vang, cả người dán sát vào cửa kính, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào Hà Văn Huân: “Không, không ăn.”
Hà Văn Huân: ???
Anh ta hoàn toàn không hiểu vì sao cô lại căng thẳng như vậy.
“Ờ… đồng chí Giang Đường, cô đừng hiểu lầm, tôi không có ý xấu gì cả, chỉ là muốn mời cô ăn thôi.”
Anh còn chưa nói xong thì có một bà dì ngồi gần đó bật cười: “Còn gì nữa, muốn tán cô gái nhà người ta chứ gì!”
Bị người khác nói trúng tim đen, khuôn mặt Hà Văn Huân lập tức đỏ bừng.
“Không phải đâu, dì đừng nói bậy!” Rồi anh ta cuống quýt nhìn về phía Giang Đường: “Đồng chí Giang Đường, cô đừng nghe dì ấy nói linh tinh, tôi không có…”
Nhưng khi ánh mắt anh ta chạm phải đôi mắt trong veo sạch sẽ của Giang Đường, lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng.
Bởi vì đúng là anh ta muốn theo đuổi cô thật.
Anh ta đã tìm hiểu rồi. Giang Đường và Lục Trường Chinh vẫn chưa đăng ký kết hôn, chỉ đang trong giai đoạn tìm hiểu.
Nếu bây giờ anh ta có thể khiến Giang Đường thích mình rồi để cô quay sang qua lại với anh ta thì đâu có phạm pháp, đúng không?
Giang Đường vốn chẳng hiểu gì nhưng sau khi nghe bà dì kia nói, cô lập tức thông suốt.
Vô sự hiến ân cần, quả nhiên là phi gian tức đạo!
Không phải hắn muốn trộm tiền mà là muốn trộm người!
“Tôi không thích anh.”
Giang Đường cau mày, giọng đầy khó chịu: “Anh đừng nói chuyện với tôi nữa, nếu không tôi sẽ nói với Lục Trường Chinh đấy, anh cẩn thận bị anh ấy đánh đó!”
Khuôn mặt Hà Văn Huân đỏ bừng, lắp bắp chẳng nói được gì.
Sau khi bị dội một gáo nước lạnh thẳng mặt, anh ta mới nhận ra cô gái này tuy xinh đẹp nhưng đầu óc hình như không bình thường lắm?
Lúc này Giang Đường mới yên tâm.
Chẳng bao lâu, xe buýt đã đến thành phố.
Giang Đường làm theo lời dặn của chị Hồng Anh, xuống ở trạm thư viện thành phố. Cô lấy giấy giới thiệu ra, xác nhận xong liền được phép vào bên trong.
Hà Văn Huân nhìn bóng người đã đi xa, trong lòng đầy nghi hoặc nghĩ cô đến đây làm gì, chẳng lẽ là để đọc truyện tranh?
Thôi, anh ta dứt khoát xếp cô vào nhóm “người đầu óc không bình thường”.
Từ nay, mọi hành động của Giang Đường trong mắt anh ta đều là trẻ con. Nhưng Giang Đường không biết mà có biết thì cô cũng chẳng quan tâm.
Vào đến thư viện, cô liền ôm xuống mấy quyển sách dày cộp từ kệ, đặt lên bàn, bắt đầu đọc. Một vài chữ chưa biết cũng không sao, cô mang theo từ điển.
Lục Trường Chinh từng dạy cô cách tra từ điển, chị Trương Hồng Anh cũng chỉ cô cách dùng. Nhờ vậy, cô đã có thể đọc trôi chảy cả quyển sách mà không gặp trở ngại gì.
Chỉ là đọc sách mà phải tra từ điển liên tục thì hơi tốn thời gian.
Giang Đường nghĩ ngợi rồi dứt khoát đặt sách sang bên, nghiêm túc mở từ điển ra xem. Ngồi cùng bàn là Lưu Kiến Quốc, giám đốc nhà máy kỹ thuật nông nghiệp đã chú ý từ lúc cô bắt đầu đọc.
Không phải do cô quá đẹp, mà là vì cái thần thái khi đọc sách của cô. Như thể cả thế giới chỉ còn lại những con chữ trước mắt, chẳng thứ gì có thể làm cô phân tâm.
Bây giờ, thấy cô lại chăm chú đọc từ điển, ông càng tò mò hơn.
Lưu Kiến Quốc nghĩ rằng chắc cô đang tìm chữ mà chưa tra được nên hỏi: “Đồng chí, cô đang làm gì vậy?”
Giang Đường ngẩng đầu, thấy người đàn ông đối diện đang mỉm cười hiền hậu liền giơ quyển từ điển trong tay lên nói: “Học thuộc từ điển.”
“Thuộc từ điển?”
Lưu Kiến Quốc ngờ rằng mình nghe nhầm: “Đang yên đang lành, sao lại đi học thuộc từ điển?”
“Thuộc rồi thì sau này đọc sách sẽ không có chữ nào không biết nữa.”
“…” Lưu Kiến Quốc hít sâu một hơi, suýt nghẹn. Cô gái này đang nói đùa sao?
Ông ta nhìn kỹ lại thì thấy cô không hề nói đùa. Cô thật sự định học thuộc toàn bộ từ điển!
“Cô chắc chắn có thể học thuộc nổi à?” Từ điển có hàng vạn chữ, ông không tin cô có thể nhớ hết từng chữ một.
“Tại sao lại không thể?” Giang Đường nghiêng đầu, vẻ mặt mơ hồ như thể câu hỏi đó thật vô nghĩa.
Lưu Kiến Quốc cảm thấy thú vị vô cùng, bật cười: “Thế này nhé, tiểu đồng chí, chúng ta cá cược một phen được không?”
“Cá cược?”
“Đúng rồi.”
“Không cược.” Giang Đường từ chối dứt khoát.
Khóe môi Lưu Kiến Quốc co giật, phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại được.
“Tại sao không?”
“Vì tôi không quen ông, sao lại phải cá cược?” Câu trả lời thẳng thắn, ngắn gọn đến mức khiến ông bật cười thành tiếng.
Ông lấy thẻ công tác trong túi ra, đặt lên bàn: “Tôi là Lưu Kiến Quốc, giám đốc nhà máy kỹ thuật nông nghiệp, đây là giấy chứng nhận của tôi.”
“Ồ.” Giang Đường liếc qua một cái, không mấy hứng thú. Nhưng Lưu Kiến Quốc lại càng thêm tò mò. Ông nhất định phải xem thử cô có học thuộc được không.
“Thế này nhé, tiểu đồng chí, nếu cô có thể học thuộc toàn bộ từ điển, tôi sẽ sắp xếp cho cô một công việc ở nhà máy kỹ thuật nông nghiệp. Thế nào?”
“Công việc?” Giang Đường đang chăm chú đọc, nghe đến đó thì đôi mắt lập tức sáng lên.
“Một tháng được bao nhiêu tiền?” Cô đặt từ điển xuống, nghiêm túc hỏi tiếp: “Phải học thuộc như thế nào? Đọc xuôi, đọc ngược hay đọc từ giữa ra?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







