Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 16: Nhận Nhiệm Vụ, Không Nỡ Rời Xa

Cài Đặt

Chương 16: Nhận Nhiệm Vụ, Không Nỡ Rời Xa

“Nhớ kỹ rồi.”

“Ngoan lắm.”

Cô gái trước mặt ngoan ngoãn ngồi đó khiến lòng Lục Trường Chinh ngứa ngáy, tay anh cũng ngứa ngáy muốn chạm vào. Anh giơ tay xoa nhẹ lên mái tóc cô.

Nghe vậy, Lục Trường Chinh giật nảy mình, vội vàng nắm tay cô lại, giọng hơi căng thẳng: “Bé tổ tông của anh ơi, cái này chỉ có Nhà nước mới có quyền làm. Em mà tự làm thì là làm giả, sẽ bị bắt đi tù đấy.”

“Ồ, ra là vậy à!” Giang Đường gật đầu, lại học thêm được một điều mới.

Sau khi dặn dò xong mọi chuyện, Lục Trường Chinh rời khỏi nhà.

Trước khi đi, anh ghé qua nhà Từ Vạn Dân vừa chào hỏi vừa gửi cho vợ chồng họ hai mươi đồng cùng ít phiếu lương thực.

“Tôi phải đi làm nhiệm vụ, nhờ chị dâu giúp trông nom đồng chí Giang Đường một chút.”

“Tiểu Lục đừng khách sáo, Tiểu Giang là cô gái tốt, chị rất thích tính cách của cô ấy.”

“Cảm ơn chị dâu, cha mẹ cô ấy mất sớm, nhiều việc không có ai dạy, sau này phải nhờ chị để ý thêm rồi.”

“Yên tâm, yên tâm.”

Ban đầu Trương Hồng Anh không định nhận tiền nhưng nếu bà không nhận, Lục Trường Chinh không yên tâm để Giang Đường qua nhà ăn cơm nên đành nhận.

Bà nhìn bóng lưng Lục Trường Chinh đi xa, khẽ thở dài với chồng: “Cậu tiểu Lục này, tôi thấy là coi Tiểu Giang như con gái mà nuôi rồi.”

Từ Vạn Dân cười cười: “Thì chẳng phải đồng chí Giang cũng tầm tuổi con gái chúng ta sao!”

“Anh nói cái gì vậy?”

Trương Hồng Anh liếc chồng, không đồng tình: “Anh đừng có giống cái bà Hứa Hồng Mai trong khu nhà, cứ nghĩ Tiểu Giang ngốc. Cô bé đó thông minh lắm, trong cả khu này không tìm được ai thông minh hơn đâu.”

Trương Hồng Anh rất đánh giá cao Giang Đường. Từ Vạn Dân thì luôn nghe lời vợ nhưng so với chuyện của người khác, ông quan tâm đến đứa con sắp chào đời của họ hơn.

“Chủ nhật nghỉ, chúng ta đi bệnh viện thành phố khám thử nhé?” Hiện giờ mỗi tuần chỉ được nghỉ một ngày, muốn ra ngoài thì phải đợi đến Chủ nhật.

Bệnh viện trong khu nhà cũng có nhưng điều kiện không thể so với bệnh viện trong thành phố mà vợ ông lại đã ngoài ba mươi nên ông không dám chủ quan. Trương Hồng Anh gật đầu, hai vợ chồng nói sang chuyện khác.

Sáng hôm sau, khi Giang Đường còn đang ngủ, Lục Trường Chinh đã lên đường nhận nhiệm vụ. Anh đã quen với việc đi đêm, hành quân gấp nhưng lần này, mỗi bước chân của anh lại thấy nặng nề lạ thường.

“Doanh trưởng Lục, anh tiếc cô vợ nhỏ ở nhà à?” Đồng đội trêu chọc.

Lục Trường Chinh chỉ ngẩng đầu nhìn về phía khu nhà tập thể, ánh mắt dịu lại, không trả lời mà tiếp tục bước đi.

Giang Đường thức dậy, vừa mở mắt đã thấy nha đầu Gia Gia tới gọi đi ăn sáng.

Ăn xong, cô lại đến thư viện trường để đọc sách, ngồi xuống một cái đã là cả ngày.

Sau kinh nghiệm hôm trước, cô đã nhớ được lịch tan làm của Trương Hồng Anh nên không đợi đến khi chị đến tìm nữa.

Tiếng chuông trường vang lên, cô thu dọn đồ rời khỏi thư viện.

Gia gia trốn học ra tìm cô, vừa gặp đã ríu rít kể hết chuyện trên lớp hôm nay. Cô bé mới học lớp mầm non nhưng lại bày ra vẻ trầm ngâm của người lớn: “Haiz, ước gì được như cô, chẳng cần làm gì cả.”

Giang Đường chớp mắt, nghiêm túc nói: “Không phải cô không làm gì đâu, cô cũng đang học mà. Người ta có nói trong sách có giai nhân, trong sách có nhà vàng.”

Câu này do Lục Trường Chinh dạy cô, nghĩa là đọc sách sẽ hiểu nhiều đạo lý nên Giang Đường quyết tâm phải đọc thật nhiều sách. Cô muốn cho anh một niềm vui lớn khi anh về.

Gia Gia vẫn nghi hoặc: “Nhưng khi đọc sách một mình cô không lười à? Không có thầy cô giám sát mà.”

“Lười để làm gì?” Giang Đường hỏi lại, giọng nói rất chân thành. Khuôn mặt Gia Gia đã nghệt ra, không biết nói gì.

Trương Hồng Anh vừa tới, nghe vậy liền cười: “Đừng để ý con bé, nó chỉ suốt ngày nghĩ cách trốn học thôi.”

Giang Đường nghiêm túc nói: “Không học là không đúng.”

Gia Gia ngẩn người, cô tiểu Giang giống mẹ quá. Chắc bị mẹ lây rồi!

Sau đó, Giang Đường lại mất hai ngày đọc hết sạch sách trong thư viện khu tập thể. Đọc xong, cô không cần đến trường nữa.

Nhưng ở nhà một mình, không có Lục Trường Chinh, cô liền cảm thấy buồn chán. Nghe các chị trong khu kể chuyện thành phố nhộn nhịp, cô nghĩ: “Đúng rồi, mình có thể lên thành phố đọc sách mà!”

Trương Hồng Anh từng nói trong thành phố có nhà sách rất lớn, chắc chắn có nhiều sách hơn. Cô gái nhỏ mới học cách làm người, tự thấy mình còn non nớt nên phải cố gắng học hỏi hơn nữa.

Nghĩ vậy, cô đến tìm Trương Hồng Anh để nói ý định lên thành phố đọc sách. Bà không ngăn cản, chỉ dặn dò kỹ: “Phải biết cách đi xe, không được nói chuyện với người lạ, đừng dễ dàng tin ai. Đặc biệt là mấy bà lão dắt theo trẻ con mà nhờ dẫn đường thì tuyệt đối không được giúp, họ thường là bọn buôn người. Em xinh đẹp như vậy, lại đi một mình, bị nhắm trúng thì toi đời đó.”

Trương Hồng Anh lo lắng căn dặn. Giang Đường cẩn thận ghi nhớ.

“Chị dâu yên tâm, em đã rõ rồi.” Cô vẫy tay chào, đeo chiếc ba lô vải màu xanh quân đội, rời khu nhà, ra đầu thị trấn đón xe buýt đi thành phố.

Nơi Lục Trường Chinh đóng quân là một thị trấn nhỏ, có con sông chảy ngang qua, chia thị trấn làm hai. Một bên là khu dân cư, một bên là khu tập thể và khu huấn luyện cấm người ngoài vào.

Không lâu sau, xe buýt đến.

Giang Đường vừa ngồi xuống thì nghe thấy một giọng nói đầy vui mừng vang lên: “Đồng chí Giang Đường? Cô cũng đi thành phố à?”

Cô quay lại liền thấy Hà Văn Huân đang nhìn cô đầy phấn khích. Giang Đường gật đầu, không mấy hứng thú trò chuyện. Nhưng Hà Văn Huân chẳng để ý, liếc quanh không thấy Lục Trường Chinh, nụ cười càng rạng rỡ hơn, anh ta tiến đến ngồi ngay bên cạnh cô: “Thật trùng hợp quá, đồng chí Giang Đường, tôi cũng đi thành phố.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc