Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Trường Chinh dừng bước. Giang Đường cũng dừng lại, nghi hoặc nhìn người phụ nữ đang đi về phía mình.
Cô không biết người này là ai. Lục Trường Chinh cũng chẳng có ấn tượng gì.
Rõ ràng là định tạo ra hiểu lầm cho Lục Trường Chinh rồi. Lông mày anh khẽ nhíu lại: “Nếu chị dâu không có chuyện gì thì chúng tôi xin phép về trước.”
Vừa dứt lời, Giang Đường đã định rời đi.
Hứa Hồng Mai thấy hai người chẳng thèm nể mặt, cũng không vòng vo nữa vì nếu còn chần chừ, e rằng chẳng nói được gì.
Bà ta suy nghĩ một chút rồi nói khéo: “Tiểu Lục à, đồng chí Tiểu Giang này là người thành phố sao?”
Lục Trường Chinh không trả lời thẳng mà chỉ hỏi lại: “Chị dâu có chuyện gì sao?”
“Tôi cũng chẳng có gì, chỉ là cô Tiểu Giang này… không biết là do tuổi còn nhỏ hay do gia đình không dạy bảo mà trong khu tập thể này không chịu nói chuyện với ai cả. Có chị em chào cô ấy mà cô ấy cũng chẳng buồn đáp lời.”
Hứa Hồng Mai nói với giọng đầy vẻ quan tâm, như thể đang thật lòng vì lợi ích của họ, giống một bậc “trưởng bối dạy dỗ hậu bối”.
“Tiểu Lục à, chị dâu biết cậu còn trẻ, thanh niên thì thích những cô gái xinh đẹp là chuyện bình thường. Nhưng chọn vợ thì vẫn phải suy nghĩ kỹ càng chứ, đúng không?”
Bà ta đã nói thẳng ra rồi. Giang Đường không xứng với anh.
Hứa Hồng Mai hạ giọng, chỉ đủ cho hai người nghe: “Chị dâu có một em gái, tuy không xinh bằng cô Giang nhưng cũng chẳng kém là bao…”
Vừa nói, bà ta vừa ra sức đưa mắt ám chỉ. Lục Trường Chinh cúi đầu, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt trong sáng của cô gái bên cạnh.
Giang Đường nhận ra ánh nhìn của anh, hơi nghiêng đầu, trong mắt ánh lên sự thắc mắc kiểu anh nhìn em làm gì thế?
Khóe môi Lục Trường Chinh cong nhẹ. Bao nhiêu bực bội vì lời nói của Hứa Hồng Mai gây ra, khi nhìn thấy đôi mắt trong veo ấy đều tan biến sạch sẽ.
Anh khẽ nắm tay Giang Đường, bóp nhẹ rồi buông ra: “Cảm ơn ý tốt của chị dâu.”
Anh ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía Hứa Hồng Mai. Bà ta đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng. Rõ ràng cảm nhận được thái độ của anh lạnh lùng hơn trước nhiều, ánh mắt kia như được phủ một tầng băng mỏng.
Chẳng lẽ mình nói sai điều gì à? Hứa Hồng Mai bối rối nghĩ.
Lục Trường Chinh bình thản tiếp lời: “Vợ tôi, vì hoàn cảnh gia đình nên có thể không hiểu chuyện đời như người khác nhưng trong lòng tôi, cô ấy mãi là người tốt nhất. Không ai có thể thay thế.”
Anh còn chưa cưới mà đã gọi “vợ tôi” ngọt ngào đến thế. Hứa Hồng Mai nghẹn lời: “Lục doanh trưởng, cậu là người có tiền đồ sáng lạn, có một người vợ hiền trợ giúp thì…”
“Vợ hiền ư?” Giang Đường, người nãy giờ chỉ đứng yên lắng nghe mà không hiểu gì, giờ mới ngộ ra.
Cô nghiêm túc nhìn Hứa Hồng Mai: “Dì à, ý dì là tôi không thể làm vợ hiền sao?”
“Dì đừng lo nha, tôi biết vợ hiền là làm gì mà.”
Hai chữ “vợ hiền” cô mới đọc được trong sách hôm nay.
“Là giúp chồng dạy con, chia sẻ gánh nặng, cùng chồng vượt qua mọi khó khăn, dù giàu có hay nghèo khổ cũng không rời bỏ nhau, nắm tay đến bạc đầu. Cái đó tôi làm được mà, dì yên tâm.” Giang Đường thành thật nói, không chút ác ý.
Rõ ràng Hứa Hồng Mai đang nói xấu cô, thế mà cô không tức giận lại còn nghiêm túc giải thích mình hiểu “vợ hiền” là gì.
Những người đứng xem xung quanh đều bật cười, không biết cô là thật sự ngây ngô hay đang cố tình giả ngốc.
Hứa Hồng Mai chắc chắn rằng cô đang giả ngốc nên bực mình, đổi giọng nói thẳng với Giang Đường: “Tiểu Giang, cô là người yêu của Tiểu Lục, Tiểu Lục gọi tôi là chị dâu mà cô gọi tôi là dì có phải sai vai vế rồi không? Ngay cả cách xưng hô cơ bản cô cũng không biết à?”
“Cách xưng hô cơ bản?”
Giang Đường chớp chớp mắt, khuôn mặt đầy vẻ vô tội: “Chẳng lẽ đây là cái gọi là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong sao?”
“Ý là dù người đó trông có vẻ già thì cũng không được dựa vào ngoại hình mà gọi là dì hả?”
Cô gật đầu ra vẻ đã hiểu, quay sang hỏi Lục Trường Chinh: “Có phải vậy không, Lục Trường Chinh? Không được gọi người khác theo vẻ ngoài đó chính là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, đúng không?”
Lục Trường Chinh mím môi, cố nín cười. Trương Hồng Anh đứng bên cạnh thì không nhịn nổi, bật cười khanh khách: “Ha ha ha, Tiểu Giang, em nói rất có lý, cực kỳ hợp lý luôn.”
Nghe có người tán thành, Giang Đường vui vẻ cười tươi: “Chị dâu đúng là người hiểu biết, chị nói đúng thì chắc chắn đúng rồi.”
Nói xong, cô nghiêm túc đứng thẳng, cúi đầu xin lỗi Hứa Hồng Mai: “Xin lỗi chị dâu, em không nên vì chị trông hơi già mà gọi nhầm là dì. Em xin lỗi, mong chị đừng giận.”
Giang Đường nghiêm túc cúi người. Thấy dáng vẻ thành khẩn ấy, đừng nói là Hứa Hồng Mai mà người khác cũng chẳng thể nổi giận nổi. Muốn cãi nhau với cô cũng chẳng được, như đấm vào bông vậy.
Hứa Hồng Mai tức đến run cả môi, muốn nói mà chẳng nói nên lời. Còn Giang Đường thì thật sự không hiểu vì sao bà ta lại tức giận đến vậy.
Cô đã xin lỗi rồi mà sao vẫn còn tức giận thế nhỉ? Cô nhíu mày, vẻ mặt rối rắm.
Lục Trường Chinh không muốn lãng phí thời gian, định kéo cô về nhà nấu cơm. Đúng lúc đó, một giọng nói dịu dàng cất lên: “Đồng chí Giang Đường, dì tôi không học nhiều chữ, cô cố ý khiến bà ấy khó xử như vậy là không nên đâu.”
Giang Đường “à” một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía người vừa nói.
Một nữ đồng chí mặc váy trắng dài có họa tiết hoa nhỏ đang dịu dàng bước đến. Cô ta đi nhẹ nhàng, mềm mại như cành liễu đầu xuân, gió thổi khẽ là lay động.
Giang Đường nhìn một lúc rồi xoa bụng phẳng lì, quay sang nói với Lục Trường Chinh: “Lục Trường Chinh, chúng ta về nhà được chưa? Em đói rồi.”
Hoàn toàn phớt lờ cô gái mới đến. Lục Trường Chinh mỉm cười: “Được, về thôi.”
Hứa Lê Hoa trang điểm kỹ lưỡng mới ra ngoài, vậy mà lại bị hai người họ coi như không khí.
Cô ta cắn môi, bất mãn hỏi: “Đồng chí Giang Đường, cô không muốn biết tôi là ai sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
