Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 12: Sách Về Việc Sinh Em Bé

Cài Đặt

Chương 12: Sách Về Việc Sinh Em Bé

Vốn còn đang chìm trong tin tức mình mang thai, nghe thấy câu nói phía sau của Giang Đường, Trương Hồng Anh suýt nữa thì bị sặc nước bọt.

“Không phải... cái đó... Tiểu Giang à…”

Trương Hồng Anh vội dựng xe đạp sang một bên, kéo cô qua góc tường, hạ giọng hỏi: “Chuyện này em hỏi làm gì? Sau này đừng nói lung tung mấy lời như thế nữa, người khác nghe thấy sẽ cười đó.”

“Ơ? Nhưng chị đâu phải người khác mà!”

Giang Đường nghiêng đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Lục Trường Chinh nói nếu có gì không hiểu, lúc anh ấy không có nhà thì có thể hỏi chị. Chị là cô giáo, biết nhiều lắm.”

Nói xong, ánh mắt cô vô tình lướt qua đứa bé đang ngồi phía sau xe đạp, trong tay đang xem quyển truyện tranh.

Ánh mắt cô dừng lại một chút rồi nói: “Chị có quyển sách giống vậy không? Em muốn xem thử.”

Câu nói nghe có vẻ ngoan ngoãn, chu đáo nhưng vào tai Trương Hồng Anh lại khiến người ta vừa buồn cười vừa thương. Nhìn ánh mắt trong veo, ngây ngô ấy, bà chỉ thấy xót xa trong lòng.

Tội nghiệp cô bé. Hồi nhỏ nhà gặp chuyện, mẹ ruột bỏ đi, sau đó còn bị chị dâu hành hạ đủ điều...

Trương Hồng Anh tự động hiểu sự ngây thơ của Giang Đường là vì cô chưa từng được dạy dỗ bình thường.

Thế là bà dịu dàng xoa đầu cô, nói với giọng đầy thương yêu: “Ngốc quá, Tiểu Lục nói đúng đấy, có gì không hiểu cứ hỏi chị. Nhưng chuyện riêng tư thế này, ngoài chị và Tiểu Lục ra thì đừng nói với ai khác nhé, không thì bị người ta chê cười đấy.”

Giang Đường gật đầu thật nghiêm túc: “Em biết rồi.”

“Ừ, ngoan quá.” Trương Hồng Anh nhìn đồng hồ, sắp muộn giờ lên lớp, không thể nán lại nữa: “Thế này nhé, đợi đến lúc em và Tiểu Lục làm đám cưới xong, chị sẽ nói cho em biết cách làm sao để có em bé.”

“Sao lại phải đợi tới lúc đó ạ?” Giang Đường ngạc nhiên, buồn bã cúi xuống xoa bụng mình, vẻ mặt thất vọng.

Biểu cảm ấy khiến Trương Hồng Anh dịu dàng hơn: “Hay là thế này đi, giờ em cũng rảnh rỗi thì theo chị đến trường được không? Trong trường có thư viện, ở đó có nhiều sách lắm, em có thể học được nhiều thứ.”

Dù đề nghị như vậy nhưng trong lòng vẫn lo cô gái sẽ từ chối. Dù sao có trợ cấp của Lục Trường Chinh, ăn ngon mặc đẹp, nhàn nhã cả ngày, ai lại muốn đi đọc sách chứ?

Không ngờ, ý nghĩ ấy còn chưa kịp dứt thì Giang Đường đã vui vẻ đáp ngay: “Dạ được!”

Ánh mắt cô sáng rực, giọng nói đầy hào hứng. Niềm vui đó khiến Trương Hồng Anh cũng bật cười: “Vậy em bế Gia Gia đi, chị chở cả hai.”

“Vâng ạ.” Giang Đường ôm lấy cô bé, ánh mắt vẫn quan sát động tác đạp xe của Trương Hồng Anh từ phía sau. Cô âm thầm ghi nhớ từng chi tiết từ cách đặt chân, giữ thăng bằng, chuyển tay lái...

Đến trường, Trương Hồng Anh nói rõ với hiệu trưởng rồi dẫn cô đến thư viện trước khi vào lớp. Giang Đường nhìn quanh, trên các kệ đều là những chồng sách đủ loại. Cô rút bừa một quyển, ngồi bệt xuống đất bắt đầu đọc.

Nếu ai nhìn kỹ sẽ thấy đó là sách giáo khoa lớp Một. Nhưng với cô, dù là truyện thiếu nhi hay sách học thuật khó hiểu, cô đều đọc say sưa, thậm chí quên mất thời gian trôi đi.

Cùng lúc ấy, thủ trưởng còn gọi Lục Trường Chinh lại và giao cho anh một nhiệm vụ: “Cậu sắp kết hôn rồi, giờ giao nhiệm vụ thì hơi không nỡ nhưng tôi hứa, sau khi hoàn thành, tôi sẽ cho cậu nghỉ phép vài ngày, ở nhà chăm vợ mới. Thế nào?”

Giọng ông mang ý thương lượng. Dĩ nhiên Lục Trường Chinh không thể từ chối.

Là người lính, có nhiệm vụ thì phải đi nhưng kỳ nghỉ được hứa thì chẳng lý do gì mà không nhận.

Anh trả lời ngay: “Báo cáo thủ trưởng, tôi xin nhận nhiệm vụ!”

...

Giang Đường đọc sách suốt một ngày đến khi Trương Hồng Anh tan làm đi đến thư viện gọi, cô mới ngẩng đầu lên.

“Đọc được nhiều không?” Trương Hồng Anh cười hỏi.

Bà nghĩ cô chỉ ngồi chơi một lát rồi về, không ngờ lại đọc từ sáng đến tận chiều.

Nếu không đến gọi, chắc cô sẽ ngồi đọc mãi: “Chuẩn bị đóng cửa rồi ạ?”

Giang Đường hỏi, ánh mắt vẫn sáng rực: “Ừ, sắp rồi. Em đọc được bao nhiêu quyển?”

“Ba mươi quyển.”

Câu trả lời khiến Trương Hồng Anh ngạc nhiên trợn mắt. Không ngờ cô gái này có thể đọc nhiều đến vậy!

Bà không biết Giang Đường có trí nhớ siêu phàm, chỉ nghĩ rằng cô chọn ra trong ba mươi quyển vài quyển mình thích.

Nhưng sự thật là Giang Đường nhớ rõ từng chữ trong cả ba mươi quyển sách ấy.

“Chị ơi, em có thể mượn quyển này về đọc tiếp không?” Cô giơ một quyển Địa lý sơ cấp lên hỏi nhẹ nhàng.

“Được chứ.” Trương Hồng Anh giúp cô làm thủ tục mượn sách rồi cùng nhau rời khỏi trường.

Về đến khu tập thể, vừa hay gặp Lục Trường Chinh đang tan ca về. Thấy hai người đi cùng nhau, anh mỉm cười chào Trương Hồng Anh rồi tự nhiên nhận lấy quyển sách trong tay Giang Đường.

“Hôm nay đi đọc sách à?”

“Vâng, em đọc cả ngày, hết ba mươi quyển lận!” Cô trả lời, ánh mắt sáng ngời, tay khẽ nắm lấy ống tay áo anh.

Trước mặt người khác, Giang Đường lễ phép và giữ ý. Nhưng với Lục Trường Chinh, cô lại thân mật một cách tự nhiên.

Anh khẽ cười, ánh mắt dịu dàng đầy cưng chiều: “Giỏi lắm.”

“Em đói rồi, mải đọc quên ăn cơm mất.”

Giang Đường xoa bụng, giọng nhỏ nhẹ như đang làm nũng. Lục Trường Chinh nhìn cô, nụ cười càng thêm ôn hòa: “Về nhà nấu cơm ngay đây.”

“Vâng!”

Hai người trẻ tuổi sắp thành vợ chồng, vừa đi vừa nói cười, ngọt ngào đến mức khiến bao người trong khu tập thể phải ghen tỵ. Đặc biệt là những người từng muốn gả người thân của mình cho Lục Trường Chinh, càng nhìn càng chướng mắt.

Vì thế, có người không cam tâm, cố tình chặn đường anh để dèm pha: “Lục doanh trưởng, Lục doanh trưởng, chờ chút đã! Tôi có chuyện muốn nói với anh!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc