Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đêm Đầu Tiên Theo Quân, Tôi Đã Phải Nhập Viện Chương 14: Muốn Đè Cô Ấy À? Đè Không Nổi Đâu

Cài Đặt

Chương 14: Muốn Đè Cô Ấy À? Đè Không Nổi Đâu

Giang Đường đi được mấy bước thì dừng lại. Cô nghiêng đầu nhìn Hứa Lê Hoa rồi lại quay sang nhìn Lục Trường Chinh, nghiêm túc hỏi: “Em cần phải biết cô ta là ai sao?”

Lục Trường Chinh đáp ngắn gọn: “Không cần.”

Giang Đường gật đầu, vẻ thản nhiên: “Đó, Lục Trường Chinh nói không cần.”

Vậy thì cô không cần biết thật.

Ban đầu Hứa Lê Hoa còn tưởng là do dì quá nóng tính nên mới bị Giang Đường chọc cho tức đến như vậy. Nhưng nhìn kỹ lại, cô ta mới phát hiện người này đúng là cái kiểu chọc người tức chết mà không đền mạng.

Hứa Lê Hoa nghiến răng ken két: “Đồng chí Giang Đường, cô lớn như vậy rồi mà vẫn không có chính kiến à? Chuyện gì cũng phải làm phiền Lục doanh trưởng quyết định giúp sao?”

“Ơ? Phiền à?” Giang Đường ngơ ngác hỏi rồi quay sang người bên cạnh: “Lục Trường Chinh, em có làm phiền anh không?”

“Không, không phiền.” Lục Trường Chinh siết nhẹ tay cô, giọng nói dịu dàng.

Anh định dắt cô rời đi nhưng cảm thấy có vài chuyện cũng cần phải nói rõ ràng: “Em là vợ anh, là người anh muốn cùng đi hết cuộc đời này. Với em, chuyện gì anh cũng không thấy phiền.”

Những lời thẳng thắn như vậy chẳng khác nào tỏ tình công khai trước mặt mọi người. Những người xung quanh nghe thấy đều đỏ mặt, trong khi hai dì cháu nhà họ Hứa thì lúng túng đến mức mặt đổi sắc. Và trong lòng họ tràn đầy khó chịu.

Khó chịu vì Lục Trường Chinh người ta đúng là bị sắc đẹp làm mờ mắt mất rồi!

Người sáng suốt chỉ nhìn qua cũng thấy Hứa Lê Hoa hơn Giang Đường gấp nhiều lần! Sao anh lại không nhận ra chứ?

Hứa Hồng Mai nghĩ mãi không hiểu nổi. Còn Hứa Lê Hoa tuy không tiện nói mình giỏi hơn nhưng cũng chẳng định chịu thua.

“Không biết đồng chí Giang Đường có từng nghe qua câu ‘nhất thụ lê hoa áp hải đường’ chưa?” Cô ta nhấn mạnh từng chữ, lại cố tình mỉm cười.

“Lục Trường Chinh, chăn uyên ương là cái chăn khi cưới phải không?” Cô nhân sâm nhỏ không hiểu liền hỏi thẳng.

Lục Trường Chinh bật cười, gật đầu. Giang Đường “ồ” một tiếng, mắt sáng lên: “Vậy chúng ta có thể có một cái không?”

“Anh sẽ nhờ người tìm cho, được không?” Giọng nói của anh nhẹ nhàng như dỗ dành.

“Được, nhưng phải chọn cái thật đẹp nhé. Chăn đẹp thì đắp mới ngủ ngon.”

“Ừ, được.” Anh chiều chuộng cô đến mức mọi yêu cầu đều đáp ứng.

Người xung quanh vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ. Rõ ràng là một cô gái chẳng biết phép tắc gì, sao lại có thể khiến Lục doanh trưởng cưng chiều đến vậy chứ? Thật sự không hiểu nổi.

Trong khi mọi người còn đang ngơ ngác, Giang Đường đã kéo tay Lục Trường Chinh đi về, cô đói rồi. Nhưng đi được mấy bước, cô bỗng nhận ra: “Đồng chí Hứa, vừa nãy cô nói ‘nhất thụ lê hoa áp hải đường’… ý cô là, cô là lê hoa, còn tôi là hải đường, đúng không? Cô muốn đè tôi à?”

Chưa đợi Hứa Lê Hoa đáp, cô đã hồn nhiên tiếp lời: “Không đè nổi đâu nhé! Dù cô là gì đi nữa cũng không đè được tôi đâu!”

Cô là nhân sâm đã sống tám trăm năm. Trong tự nhiên, chẳng cây cỏ nào có thể “đè” cô cả. Nói xong, cô nắm tay Lục Trường Chinh rời đi thật.

Hai dì cháu nhà họ Hứa bị bỏ lại đứng ngẩn ra, xung quanh bao ánh nhìn về phía họ, ánh mắt ấy khiến người ta chỉ muốn chui xuống đất trốn.

Hứa Hồng Mai mặt dày, đảo mắt quanh một vòng, vẫn không chịu thua: “Lục doanh trưởng còn trẻ nên bị vẻ ngoài mê hoặc thôi. Cứ chờ xem, cưới về rồi mới biết, vợ hiền là phải hiểu chuyện mới tốt!”

“Chị Hứa, sao tôi nghe mà thấy chói tai quá vậy?” Trương Hồng Anh bước lên, ánh mắt sắc bén, giọng lạnh nhạt: “Tiểu Lục nể mặt chồng chị nên mới nói năng nhẹ nhàng đấy. Còn Tiểu Giang, cô ấy đơn thuần, không thèm chấp nhưng đừng tưởng vậy mà được nước làm tới.”

Trương Hồng Anh vốn không ưa gì kiểu người như Hứa Hồng Mai. Câu nói thẳng thắn ấy khiến mặt bà ta tái mét.

Bà ta luôn ỷ mình lớn tuổi hơn, lại có chồng là doanh trưởng, tưởng rằng cùng cấp với Lục Trường Chinh nên mới dám lên giọng dạy dỗ. Nhưng khi đối mặt với Trương Hồng Anh là vợ của chính ủy, thân phận cao hơn chồng bà ta hai bậc thì chẳng dám lớn tiếng nữa.

Trương Hồng Anh tiếp tục nói: “Chị không phải bề trên của Tiểu Lục, chồng chị cũng không phải cấp trên của cậu ấy. Vậy chị lấy tư cách gì mà dám bàn tán chuyện riêng của người ta?”

“Người ta nể mặt chị thì chị phải biết trân trọng, đừng tự tay kéo mình xuống bùn.”

Trương Hồng Anh vốn không thân thiết với mấy chị em trong khu tập thể. Không phải bà khó gần mà vì phần lớn họ đều như Hứa Hồng Mai. Hôm nay tám chuyện nhà này, mai lại bàn chuyện nhà khác. Bà rất chán ghét kiểu người đó.

Gặp được Giang Đường, một cô gái hiền lành, chân thật như vậy. Bà tuyệt đối không để người khác bôi nhọ.

Lời nói Trương Hồng Anh vừa dứt, không ít người xung quanh im lặng gật gù, đứng về phía bà. Họ không hẳn vì đồng tình mà đơn giản là chẳng ai muốn đối đầu với vợ của chính ủy.

Trương Hồng Anh liếc nhìn Hứa Lê Hoa đang đỏ mặt tức tối, thầm nghĩ mong cô gái này đừng nóng đầu làm chuyện dại dột.

Giang Đường và Lục Trường Chinh cùng về nhà. Anh loay hoay trong bếp nấu cơm, cô ngồi trên ghế dài, chống cằm ngắm nhìn anh làm việc. Bỗng nhiên, cô nhớ đến những lời của Hứa Hồng Mai.

“Lục Trường Chinh.”

“Ừ? Đói rồi à? Ăn tạm ít bánh quy đi, anh sắp nấu xong rồi.”

“Không phải…” Giang Đường đã ăn mấy miếng bánh, lại uống nửa chén mạch nha rồi nên giờ không đói lắm. Điều khiến cô để tâm hơn là chuyện khác.

“Lục Trường Chinh, em không hiểu tại sao họ lại nói vậy nhưng em sẽ không trở thành gánh nặng cho anh, em hứa.” Cô vẫn chưa học được cách khéo léo nhưng cô muốn học.

“Cho nên anh đừng thấy em phiền, đừng đuổi em đi, được không?” Cô nhân sâm nhỏ trông đáng thương vô cùng, đôi mắt tràn đầy hy vọng như sợ bị bỏ rơi.

Một phần cảm xúc ấy là do ký ức tăm tối còn sót lại của nguyên chủ.

Cô biết Lục Trường Chinh là người tốt, đối xử với cô rất tốt nên càng không muốn rời xa anh. Người đàn ông đang thái rau nghe cô nói, tim liền mềm nhũn: “Đồ ngốc, đừng nghĩ linh tinh. Em quên anh vừa nói gì rồi à?”

“Thật hả?” Cô nhân sâm nhỏ vừa rồi vẫn buồn bã liền sáng bừng trở lại, vèo một cái chạy đến bên anh, ôm cánh tay anh, nhón chân hôn một cái lên má anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc