Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạm thời Lục Trường Chinh vẫn chưa thể hiểu hết. Nhưng một điều anh có thể chắc chắn là cô quá ngây thơ nên anh nhất định phải bảo vệ cô thật tốt.
Sau bữa cơm, Lục Trường Chinh dọn dẹp bát đũa, rửa sạch, lau bàn tinh tươm rồi chuẩn bị quay về ký túc xá.
Trước đây Giang Đường vẫn ở tạm trong nhà khách, hôm nay giường đã được chuyển qua đây, cô có thể ở lại. Nhưng anh thì không thể.
Khi báo cáo kết hôn còn chưa được phê duyệt, hai người vẫn chưa là vợ chồng. Nếu anh ở lại thì là bất kính với cô.
“Anh về đây, em nhớ khóa cửa cẩn thận. Ban đêm nếu nghe thấy có tiếng động gì bên ngoài, tuyệt đối đừng mở cửa.”
Trước khi đi, Lục Trường Chinh đứng ở cửa, dặn dò kỹ càng. Giang Đường gật đầu: “Nhớ hết chưa?”
Anh vẫn không yên tâm, hỏi lại lần nữa. Giang Đường mấp máy môi, lặp lại y nguyên lời anh vừa nói, không sót một chữ, thậm chí cả chỗ ngắt hơi cũng giống hệt.
Lục Trường Chinh vừa khâm phục, vừa vui mừng. Cô gái nhỏ nhà anh quả thật quá thông minh: “Được rồi, em vào trong đóng cửa, nghỉ sớm đi.”
Anh muốn thấy tận mắt cô vào phòng rồi mới rời đi. Giang Đường ngoan ngoãn “vâng” một tiếng không hề lưu luyến mà quay lưng đi vào, đóng cửa chính rồi cửa phòng cũng được khép lại rất nhanh.
Thấy đèn trong phòng sáng lên rồi tắt đi, trên môi Lục Trường Chinh khẽ nở một nụ cười, sau đó anh xoay người rời khỏi sân.
Anh ghé sang nhà Chính ủy Từ bên cạnh nhờ họ tối nay chú ý giúp một chút.
Dù khu nhà gia đình vốn khá an toàn nhưng đề phòng vẫn hơn. Từ Vạn Dân bật cười gật đầu: “Hôm trước lão Vương còn bảo cậu lạnh lùng thế, sau này ai lấy chắc khổ lắm. Giờ xem ra chẳng phải vậy, cậu đúng là người biết quan tâm, biết thương vợ đấy, không tệ, không tệ!” Ông nói với vẻ hài lòng.
Trương Hồng Anh bên cạnh cũng cười chen vào: “Không chỉ là không tệ đâu, tôi thấy trong cả khu này, chẳng ai thương vợ được bằng Tiểu Lục đâu nhé.”
“Lão Từ, ông cũng nên học hỏi cậu ấy đi.” Bị vợ chồng chính ủy trêu chọc, Lục Trường Chinh không hề xấu hổ, anh gãi đầu cười: “Đồng chí Giang Đường còn nhỏ lại do hoàn cảnh lớn lên nên tính tình đơn thuần, bình thường chắc phải phiền chị dâu giúp đỡ thêm.”
“Ôi giời, nghe cái giọng quan tâm kìa, ê hết cả răng tôi rồi đây này!” Trương Hồng Anh làm bộ ôm má, nói đùa.
Từ Vạn Dân cũng cười lớn, giục anh mau về ký túc xá: “Không thì lát nữa tắt đèn rồi.”
Lục Trường Chinh đứng nghiêm, đáp “rõ!” và chào một cái rồi mới xoay người chạy đi.
Vợ chồng Từ Vạn Dân nhìn theo bóng anh rời khỏi lại liếc sang căn sân bên cạnh, trong mắt đều ánh lên sự hài lòng.
“Tiểu Giang trẻ tuổi cũng có cái hay, không gây chuyện, không ồn ào, ở sát nhà mình cũng yên tĩnh.”
“Hử?” Trương Hồng Anh nghe giọng chồng, cảm giác như có ẩn ý liền hỏi lại: “Ông nói thế là sao? Lại sắp có hàng xóm nào không yên tĩnh nữa hả?”
Sau mười năm sống chung, bà hiểu chồng mình quá rõ. Từ Vạn Dân bật cười: “Nghĩ gì thế, tôi chỉ cảm khái thôi, tính tình tiểu Giang tốt thật mà. Với lại dãy nhà này cũ lắm rồi, tường tróc hết, ai mà chịu ở đâu.”
Nghe vậy, Trương Hồng Anh cũng thấy có lý, gật đầu rồi không nghĩ thêm, quay vào ngủ.
Từ Vạn Dân thấy vợ đi vào liền dặn: “Bảo con gái ngủ sớm chút nhé.”
Hai vợ chồng có ba đứa con, đứa lớn chín tuổi, đứa thứ hai bảy tuổi, đứa út mới ba tuổi.
Hai thằng anh lớn đã biết ngủ riêng rồi, chỉ còn cô con gái út là vẫn phải mẹ ru mỗi tối.
Trương Hồng Anh nghe xong, trừng mắt liếc chồng, người đàn ông thường ngày nghiêm nghị, giờ chỉ cười hề hề trông ngốc nghếch hẳn.
“Ông nhớ rửa sạch đồ của ông đi đấy.” Bà là người sạch sẽ, chuyện gì cũng chu toàn.
Tất nhiên Từ Vạn Dân không dám cãi, chỉ ngoan ngoãn làm theo.
Trương Hồng Anh vào phòng con gái, cô bé ba tuổi nhìn mẹ tò mò hỏi: “Mẹ ơi, cái đồ ấy là cái gì ạ?”
Sắc mặt Trương Hồng Anh đỏ bừng. Không muốn mất mặt trước con, bà vội tắt đèn rồi chui vào chăn.
“Gia Gia muốn nghe mẹ kể chuyện không? Mẹ kể con nghe nhé.”
“Dạ muốn ạ!” Trẻ con dễ bị phân tâm nên chỉ một câu thôi đã quên hết chuyện vừa rồi. Nhưng Trương Hồng Anh âm thầm nhắc nhở bản thân, sau này không được nói linh tinh trước mặt con nữa.
Đúng lúc đó, Trương Hồng Anh mở cổng, đẩy xe đạp ra, phía sau chở theo cô con gái nhỏ.
Thấy Giang Đường, bà mỉm cười chào: “Tiểu Giang, chào buổi sáng nhé, em ra ngoài à?”
Giọng bà hơi khàn khàn. Giang Đường lắc đầu, tò mò hỏi: “Chị dâu bị ốm à?”
Khuôn mặt hơi ngăm của Trương Hồng Anh bỗng ửng hồng, ánh mắt chớp liên hồi, không dám nhìn thẳng Giang Đường. Tất cả là tại lão Từ. Tối qua hăng hái quá khiến giờ bà vừa khàn giọng, vừa đau lưng.
Giang Đường chớp mắt, đưa tay đặt lên cổ tay bà, nghiêm túc bắt mạch: “Mạch trơn, tròn như hạt châu lăn trên đĩa ngọc… Chị dâu, chị không bị ốm đâu, chị có em bé rồi.”
“Cái… gì cơ?”
Vốn còn đang ngại ngùng vì chuyện tối qua, nghe đến đó, Trương Hồng Anh suýt thì hét lên: “Tiểu Giang, em nói tôi có thai à? Thật không đấy? Sao cô biết được?”
Bà nhìn cô gái nhỏ trước mặt, cảm xúc rối bời, không biết nên vui hay lo.
Giang Đường chớp mắt, nghiêm túc nói: “Là chị nói với em mà.”
“Hả?”
Thấy cô thật thà như thế, Trương Hồng Anh hít sâu, cố trấn tĩnh rồi hỏi: “Em biết bắt mạch à?”
“Ừm! Ừm!” Giang Đường gật đầu mạnh: “Em biết bắt mạch.”
Cô vốn định nói chuyện này đơn giản thôi nhưng nhớ lời Lục Trường Chinh dặn phải khiêm tốn, đừng để lộ nên đành im lặng.
Mà việc chị dâu có em bé lại càng khiến cô thêm chắc chắn rằng mình không hỏi sai người rồi.
“Chị dâu, chị làm thế nào mà cho em bé vào bụng được vậy? Tối qua em nghĩ mãi mà vẫn không hiểu nổi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







