Từ biệt nhiều năm, sớm đã cảnh còn người mất.
Mặc dù vừa rồi là Tô Tuyết Dung cố ý thăm dò, nhưng vẫn làm trái tim nàng rối loạn.
Cố nhân vẫn ở đó, chỉ là đã không còn ngày xưa.
Tạ Lưu Xu mím môi suy nghĩ, không chú ý thấy ánh mắt ở phía sau vẫn luôn đặt lên người mình.
Ánh mắt Thẩm Tứ nhìn theo bóng lưng mảnh mai gầy gò của thiếu nữ, sau khi đi ra từ Thọ An Cung, nàng vẫn luôn như mất hồn mất vía, một Thẩm Tuân thôi còn chưa đủ, bây giờ lại có một Nguỵ Tuyên, rốt cuộc trong trái tim của nàng còn giấu bao nhiêu người.
Hắn ho nhẹ một tiếng, bấy giờ thiếu nữ như mới bừng tỉnh, vội vàng quay lại gọi: “Bệ hạ.”
Thẩm Tứ gật đầu, rồi bỗng tới gần nàng, mùi thơm trên người thiếu nữ truyền vào chóp mũi, hình như tối qua cũng là mùi như này, làm hắn không khống chế được cứ trầm luân.
Ánh mắt Thẩm Tứ tối xuống, cũng đè sự đố kỵ đang điên cuồng nảy sinh trong lòng xuống, tối qua khi hắn và nàng cùng giường, trên khăn có màu đỏ, điều đó có nghĩa là hắn mới là nam nhân đầu tiên của nàng.
Tâm trạng Thẩm Tứ bỗng trở nên tốt hơn, nhìn dáng vẻ thất thần của nàng thấy không còn chướng mắt như trước nữa.
“Ngươi nói xem, trẫm có nên ban hôn cho Nguỵ Tuyên không?” Hắn nói, trong mắt là ý xấu không hề che giấu.
Tạ Lưu Xu sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, ánh mắt sáng trong không một chút tạp niệm, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ, sau đó nói: “Ngụy thế tử lập chiến công hiển hách, bệ hạ nên ban thưởng thỏa đáng, nhưng chuyện hôn nhân vẫn nên chú trọng ý nguyện của hai người, dù sao dưa hái xanh cũng không ngọt.”
Đôi mắt Thẩm Tứ tối xuống, hay cho một câu dưa xanh không ngọt, nàng đang mượn chuyện của Nguỵ Tuyên ám chỉ hắn đây mà!
Hắn hái dưa xanh, vậy giữa nàng và Thái tử là hai bên tình đầu ý hợp sao?
Thẩm Tứ không muốn tiếp tục nghĩ nữa, nghĩ tiếp sẽ nhớ tới cảnh tượng ân ái ấm áp của nàng và Thái tử, hình ảnh đó đủ để làm hắn không khống chế được muốn hủy diệt nàng.
Thẩm Tứ bước đi, Tạ Lưu Xu sững sờ, rồi mới đột nhiên phản ứng lại câu nói nào đã chọc giận hắn.
Nàng không cố ý, cũng không có ý đó.
Nàng chỉ muốn nói nếu Nguỵ Tuyên và Thanh Hòa công chúa tình đầu ý hợp, đây đương nhiên là một mối hôn sự tốt, nhưng nếu hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Thành Hòa công chúa gả qua chắc chắn sẽ bị phu quân lạnh nhạt.
Nàng chỉ suy nghĩ khách quan mà thôi, không có nhiều ý như vậy.
Không biết sao hắn lại tức giận.
Buổi tối, Thanh Song bưng bữa tối bước từ ngoài vào, Chu ma ma nhìn ra ngoài một lúc lâu, vẫn không thấy có bất kỳ động tĩnh gì truyền tới, bà ấy không khỏi oán giận nói: “Cô nương, tối nay bệ hạ không tới sao?”
Ánh mắt Tạ Lưu Xu khựng lại, hắn chính vụ bận rộn, há sẽ đêm đêm truyền gọi nàng.
“Không phải là lão nô lắm lời, nhưng cô nương phải chủ động một chút, năm xưa cô nương đối xử với Thái tử điện hạ rất quan tâm, sao đổi thành bệ hạ lại rụt rè như thế.”
“Cô nương hãy đi đi lại lại trước mặt bệ hạ nhiều vào, cố gắng mang thai một tiểu hoàng tử, đến lúc đó cô nương sẽ là thân mẫu của hoàng tử, thân phận tôn quý biết bao...”
Chu ma ma phụng mệnh tới đốc thúc nàng, Tạ Lưu Xu biết nhà họ Tạ đặt hết hi vọng lên người nàng, chỉ là vừa nghĩ tới phải đối mặt với người kia, hắn không phải Thẩm Tuân, sẽ không niệm tình xưa mà thương yêu nàng.
Mang thai hoàng tử, đây đâu phải là một chuyện đơn giản.
Tối qua mặc dù Thẩm Tứ cùng phòng với nàng, nhưng hắn không để lại cái gì, có lẽ mặc dù hắn nuông chiều nàng, nhưng huyết mạch đế vương là chuyện vô cùng quan trọng, hắn có cân nhắc khác.
Tạ Lưu Xu mím môi, trong lòng hơi do dự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)