Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Vương Lòng Dạ Đen Tối Cuồng Chiếm Hữu Ta Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

“Tính thời gian, có lẽ mấy ngày nay Ngụy thế tử sẽ hồi kinh.”

“Nói không chừng vừa hay đuổi kịp đêm tiệc tất niên, đến lúc đó tỷ tỷ cũng có thể gặp lại bạn cũ.”

Sắc mặt Tô thái hậu sa sầm, bỗng nhiên bà ta hiểu được gì đó, lạnh lùng nói: “Lại có chuyện như này!”

Tạ Lưu Xu mím môi, nàng không biết.

Đúng là nàng và Nguỵ Tuyên quen nhau từ nhỏ, năm xưa khi nàng bị Tạ Lý đưa tới thôn trang, trùng hợp gặp được Nguỵ Tuyên đi theo phụ thân về quê thăm người thân, nàng vừa nhìn đã để ý tới vị công tử cao quý bất phàm đó, chỉ là lúc đó nàng vô cùng nhát gan, không dám tiếp xúc nhiều với hắn ta.

Sau đó là Nguỵ Tuyên chủ động nói chuyện với nàng, sau nhiều lần qua lại, hai người mới có thêm một kiểu tình cảm khác, nếu nói là thanh mai trúc mã thì vẫn kém rất xa.

Sau này lại vào kinh, nàng là vị hôn thê của Thái tử, mà hắn ta là đích tử nhà họ Ngụy, thân phận khác biệt, nam nữ khác biệt, hai người gần như chưa từng nói chuyện.

Bây giờ Nguỵ Tuyên có quay về hay không, không có một xíu quan hệ nào với nàng.

Mà Tô Tuyết Dung cố ý nhắc tới, thật ra đang có mục đích làm người khác nghi ngờ nàng.

Khi Tạ Lưu Xu đang định lên tiếng nói chuyện, bên ngoài bỗng vang lên giọng của Vương Hải Phúc, không bao lâu sau, bóng dáng áo đen quen thuộc kia bước vào.

Ánh mắt Thẩm Tứ quét một vòng, chậm rãi đặt lên người Tạ Lưu Xu, hôm nay nàng mặc một chiếc váy lụa màu hồng đào, mái tóc đen như thác được búi lên, trông vô cùng xinh đẹp dịu dàng.

Mắt Thẩm Tứ tối xuống, sau đó ánh mắt lại đặt lên người Tô thái hậu: “Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.”

Tô thái hậu phất tay: “Miễn lễ đi, con chính vụ bận rộn, không cần lúc nào cũng chạy tới chỗ ai gia đâu.”

Thẩm Tứ không nói gì, mà đổi đề tài nói: “Vừa rồi mẫu hậu đang nói gì vậy, cho nhi tử nghe với.”

Tô thái hậu không phải mẫu thân ruột của Thẩm Tứ, mặc dù trước đây bà ta là Hoàng hậu trong cung, nhưng lại không được tiên hoàng sủng ái, dưới gối không có nhi tử, chỉ có một công chúa, trước đây Thái tử được nuôi dưới gối bà ta, chỉ đáng tiếc Thái tử bạc mệnh, không thể kế vị.

Tô thái hậu bèn nâng đỡ Thất hoàng tử đăng cơ, bây giờ cũng là nữ nhân tôn quý nhất hậu cung.

Tô thái hậu lạnh lùng nhìn Tạ Lưu Xu một cái, không hề giấu giếm nói: “Ai gia nghe nói Thế tử nhà họ Ngụy sắp hồi kinh rồi?”

Bàn tay cầm chén trà của Thẩm Tứ khựng lại, ánh mắt tối xuống một chốc lát, sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu lên nói: “Nửa tháng trước biên quan truyền tin tới, báo Thế tử nhà họ Ngụy đã đánh bại hung nô, không bao lâu nữa sẽ hồi kinh, trẫm đang nghĩ hắn ta trấn thủ biên cương cực khổ, còn đang phiền não không biết ban thưởng gì cho hắn ta đây.”

“Ruộng đất lụa là, Hoàng đế tự quyết định là được.” Tô thái hậu miễn cưỡng đáp.

Thẩm Tứ bật cười, sau đó đột nhiên nói: “Mẫu hậu nói đúng, nhưng trẫm nghe nói hình như Thanh Hòa có ý với Ngụy thế tử, vốn trẫm định ban hôn, nhưng bây giờ xem ra sợ là Nguỵ Tuyên không có cái phúc này.”

Thanh Hòa là nữ nhi duy nhất của Tô thái hậu.

Tô thái hậu nhíu mày chặt hơn, nhà họ Ngụy quyền quý, Thanh Hòa gả qua không thiệt gì, nhưng vừa rồi Tuyết Dung nói Nguỵ Tuyên và Tạ Lưu Xu là thanh mai trúc mã?

Sắc mặt Tô thái hậu sầm xuống, sao ở đâu cũng có sự tồn tại của nàng thế.

Bọn họ ở lại Thọ An Cung thêm một lúc, Tô thái hậu bỗng nhiên mệt rã rời, thế là chỉ giữ một mình Tô Tuyết Dung ở lại hầu hạ, thả Thẩm Tứ và Tạ Lưu Xu đi.

Trời trong tuyết trắng, ánh mặt trời đang mạnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc