“Thiếp thân tham kiến bệ hạ.” Tạ Lưu Xu đoan trang hành lễ, dưới ánh nến mông lung, trên người nàng dường như cũng toát ra một loại dịu dàng ấm áp.
“Thiếp thân làm một hộp điểm tâm, muốn mời bệ hạ thưởng thức.” Tạ Lưu Xu đặt hộp gỗ lên bàn, sau đó cung kính đứng ở một bên, ánh mắt Thẩm Tứ dừng lại trên mặt nàng.
Không thể không thừa nhận, cho dù hắn biết nữ nhân này chân trong chân ngoài, nhưng vẫn muốn tới gần nàng hết lần này tới lần khác.
Thẩm Tứ đặt quyển sách xuống, trầm giọng nói: “Qua đây.”
Tạ Lưu Xu ngoan ngoãn đi tới trước mặt hắn, Thẩm Tứ đưa tay ra kéo, nàng bèn thuận thế ngồi vào lòng hắn, mùi long diên hương thơm phức truyền tới, Tạ Lưu Xu mím môi, nở một nụ cười nhẹ: “Đêm khuya rồi, không bằng để thiếp thân hầu hạ bệ hạ thay quần áo.”
Thẩm Tứ không nói gì, để mặc nàng cởi thắt lưng của mình, áo bào rộng rãi tuột xuống, lộ ra trung y trắng tinh sạch sẽ của nam nhân, ngón tay nàng khựng lại, trong lòng hơi ưu sầu.
Ma ma chỉ từng nói với nàng, khi không biết ý của bệ hạ, tất cả đều cần nàng chủ động.
Nhưng lại chưa nói là nàng cần chủ động tới lúc nào.
Tạ Lưu Xu không khỏi ngẩng đầu nhìn Thẩm Tứ, lại thấy nam nhân sắc mặt lạnh lùng nhìn nàng với vẻ bình tĩnh, thế là nàng hạ quyết tâm, trực tiếp chôn mặt vào ngực hắn, nhỏ giọng nói: “Cầu bệ hạ yêu thương.”
****
Ánh trăng buông xuống, bàn tay khớp xương rõ ràng của nam nhân đặt trên eo nàng, xúc cảm mềm mại tối qua như lại xuất hiện, ánh mắt Thẩm Tứ tối xuống, lại vẫn thong thả vén tóc rủ trước trán thiếu nữ ra.
Lộ ra gương mặt xinh đẹp láng mịn kia.
Ngón tay lạnh lẽo của Thẩm Tứ từ từ hướng lên, đặt khẽ lên vai nàng, hắn cụp mắt nhìn nàng một lúc, nhào vào lòng người ta, trước đây chắc chắn nàng sẽ không làm vậy.
Thời gian hai năm, suy cho cùng đã thay đổi rất nhiều.
Thứ duy nhất không đổi là nét mặt nịnh hót lấy lòng này của nàng, hai năm trước thì tươi cười dịu dàng với Thái tử, hai năm sau lại tới lấy lòng hắn.
Thẩm Tứ hừ khẽ, ngón tay di chuyển lên, túm cằm thiếu nữ nói: “Thương yêu?”
“Tối qua còn chưa đủ sao?”
Hắn nhắc tới tối qua, gò má Tạ Lưu Xu cũng đỏ lên, nàng không có ý đó, nhưng nghĩ tới lời dặn dò tha thiết của Chu ma ma, nàng cũng không nghĩ được nhiều nữa, mang thai long tự, thật sự có thể làm tình cảnh của nàng tốt hơn rất nhiều.
Mắt Tạ Lưu Xu lóe lên, cũng không nói lời nào, chỉ dùng cằm cọ vào ngón tay hắn, trong đầu nhớ tới thứ ma ma dạy, giọng mềm mại vang lên: “Bệ hạ thương thiếp thân.”
Ánh mắt Thẩm Tứ tối xuống, rõ ràng hô hấp đã rối loạn, hắn không nhìn ra trong mắt nàng mấy phần là giả, mấy phần là thật, mà chỉ có thể cảm nhận được thân thể mềm mại của nàng, đường cong duyên dáng, cùng với mùi thơm như có như không.
Ngay lập tức, hắn ôm ngang thiếu nữ lên, chậm rãi đi vào phía sau tấm rèm.
Tạ Lưu Xu thuận thế nhắm mắt lại, lại không ngờ bên tai truyền tới giọng trầm thấp lạnh lùng của nam nhân: “Mở mắt ra.”
Hắn muốn nàng tận mắt nhìn, người giao hoan với nàng hôm nay là Thẩm Tứ chứ không phải Thẩm Tuân.
Đời này, nàng chỉ có thể ở bên cạnh hắn.
Ngoài cửa vầng trăng dần dâng lên, một đợt tuyết mới lại rơi xuống từ lúc nào, Tạ Lưu Xu mơ màng chìm vào giấc ngủ, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ của nam nhân.
Ánh mắt Thẩm Tứ đặt lên mặt nàng, nhìn chăm chú một lúc lâu, tâm trạng rất phức tạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

