Tô thái hậu không thích nàng, trước đây khi Thái tử còn sống, Tô thái hậu đã không hài lòng với mối hôn sự này, cháu gái Tô Tuyết Dung của bà ta và Thái tử là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên.
Trước khi Tạ Lưu Xu xuất hiện, tất cả mọi người đều cho rằng chắc chắn vị trí Thái tử phi sẽ thuộc về Tô Tuyết Dung, chỉ là không ngờ Tiên đế bỗng ban hôn, bấy giờ mới làm mưu tính của Tô thái hậu thất bại.
Vừa nghĩ tới bây giờ phải đi gặp bà ta, Tạ Lưu Xu lại cảm thấy tâm trạng tuột dốc.
Bây giờ nàng đã là nữ nhân của tân đế, nhưng giữa nàng và Tô thái hậu không chỉ có Thẩm Tứ, còn có Thẩm Tuân mới qua đời không lâu.
Thẩm Tuân, tự Trạc Tụ, dưỡng tử (con trai nuôi) của Tô thái hậu, ngày xưa là tồn tại làm bà ta tự hào nhất.
Tạ Lưu Xu mệt mỏi bóp mi tâm, nhỏ giọng nói: “Thay quần áo cho ta.”
Chuyến đi này sớm muộn cũng sẽ tới, không bằng sớm ngày đi đối mặt.
Trong Thọ An Cung, Tô Tuyết Dung đang ngồi thẳng, tối qua sau khi nghe nói bệ hạ nghênh đón nữ nhi nhà họ Tạ vào cung, Tạ Tuyết Dung cũng đã xin vào cung, Tạ Lưu Xu hại Thái tử bỏ mạng, bây giờ dựa vào cái gì mà bình yên trở thành phi tử của tân đế.
Ánh mắt Tô Tuyết Dung lóe lên, một chút hận thù tràn ra.
****
Tuyết đọng đã tan, bước đi trên đất sẽ in ra một dấu chân nước, Tạ Lưu Xu đi tới Thọ An Cung, lại bị báo rằng Thái hậu đang nghỉ ngơi, bảo nàng hãy đợi ở bên ngoài một lúc.
Tạ Lưu Xu gật đầu, hỏi một câu: “Ma ma có biết giờ nào Thái hậu nương nương tỉnh dậy không?”
Ma ma kia trả lời lấp lửng mấy câu, rồi bảo nàng cứ đợi.
Lần đợi này, nàng phải đứng dưới hành lang nửa canh giờ, cho đến khi hai chân nàng đã bị đông lạnh tới mất cảm giác, ma ma kia mới đi ra từ trong điện, nói Thái hậu nương nương gọi nàng vào.
Vừa bước vào cửa điện, Tạ Lưu Xu đã nghe thấy một tiếng cười khẽ, nàng cảm thấy rất quen tai, không khỏi ngước mắt lên, vừa hay nhìn thấy gương mặt đắc ý của Tô Tuyết Dung.
Sắc mặt Tô thái hậu sa sầm, giọng cũng lạnh lùng nói: “Nếu làm khó ngươi thật thì sau này không cần tới thỉnh an ai gia nữa, tới chậm như vậy, còn phải để ai gia phái người đi mời.”
Giọng Tô thái hậu rất bất mãn, càng nhìn Tạ Lưu Xu càng cảm thấy không thuận mắt, nếu không phải nể mặt bệ hạ, chắc chắn bà ta sẽ tìm một lý do đuổi nàng ra khỏi cung.
Vẻ mặt Tạ Lưu Xu bình tĩnh, đáp lại rất đúng mực: “Thái hậu nương nương nhớ mong, thiếp thân vô cùng cảm kích.”
Tô thái hậu hừ một tiếng, không hề đặt nàng vào trong mắt, ngược lại Tô Tuyết Dung bên cạnh lại cười nói: “Cô mẫu, có lẽ Tạ tỷ tỷ hầu hạ bệ hạ cũng rất khổ cực, cô mẫu tha cho nàng lần này đi.”
Tô thái hậu nghe vậy, giọng điệu hơn tốt hơn một chút: “Con cứ quá hiền lành, đổi thành người khác nói không chừng đã nghị luận ai gia rồi.”
Dứt lời, bà ta lại liếc nhìn Tạ Lưu Xu một cái, ý ngoài chữ không cần nói cũng biết.
Tạ Lưu Xu cúi đầu, không lên tiếng đáp gì.
Tô thái hậu thấy nàng vô vị, đang định đuổi nàng đi, ai ngờ Tô Tuyết Dung bên cạnh lại bỗng nhiên nói: “Tạ tỷ tỷ. Mấy ngày nay Tuyết Dung nghe được một chuyện, không biết tỷ tỷ có nhớ Thế tử nhà họ Ngụy không.”
Lông mi Tạ Lưu Xu run run, nhà họ Ngụy...
Giọng ngọt ngào của Tô Tuyết Dung lại vang lên: “Theo lý mà nói, tỷ tỷ và Ngụy thế tử cũng tính là thanh mai trúc mã, mấy năm nay Ngụy thế tử ở biên quan xa xôi, nhưng Tuyết Dung nghe nói sau khi Thái tử điện hạ qua đời ba ngày, Ngụy thế tử đã dâng thư xin chỉ, yêu cầu được điều về, tiên hoàng đã phê chuẩn rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)