Vương Hải Phúc lập tức đáp: “Tô cô nương đang đánh cờ với bệ hạ bên trong.”
Tô Tuyết Dung?
Nàng ta cũng ở đây.
Tạ Lưu Xu mở to mắt, trong đầu bỗng nhớ tới lời của Chu ma ma, nếu Tô Tuyết Dung cũng vào cung, chẳng phải sau này tình cảnh của nàng sẽ nguy hiểm hơn sao.
Nhà họ Tô và nhà họ Tạ không hợp, trong cung có một Tô thái hậu đã đủ rồi, nếu có thêm một Tô Tuyêt Dung nữa, há chẳng phải nàng sẽ bị ăn tươi nuốt sống sao.
Không để Tạ Lưu Xu nghĩ nhiều, Vương Hải Phúc đã tiến vào bẩm báo, không bao lâu sau, ông ta lại tươi cười đi ra nói: “Bệ hạ truyền cô nương vào trong.”
Tạ Lưu Xu ngập ngừng gật đầu, trong lòng hơi phức tạp.
Nàng cất bước đi vào, vừa vào đã thấy nam tử áo đen kia đang cụp mắt nhìn bàn cờ trước mặt, trong điện ấm áp, hắn mặc một chiếc áo mỏng màu đen, trông vừa cao quý vừa lạnh lùng.
Cách đó không xa, Tô Tuyết Dung mặc váy lụa màu xanh, nét mặt tươi cười, tay cầm một con cờ đang định hạ xuống bàn cờ.
“Vẫn là kỹ thuật của bệ hạ cao hơn, Tuyết Dung đã cố lắm rồi nhưng vẫn không thắng được ngài.” Giọng yêu kiều của Tô Tuyết Dung vang lên.
Nhìn từ xa, trông hai người này thật sự rất xứng đối, tôn lên nàng càng giống như người ngoài.
Tạ Lưu Xu mím môi, tiến lên khom người nói: “Thiếp thân tham kiến bệ hạ.”
Thẩm Tứ lạnh nhạt “ừ” một tiếng, ánh mắt lười biếng cụp xuống như không hề quan tâm nàng đã tới.
Ngược lại, Tô Tuyết Dung tươi cười quay đầu qua nói: “Tạ tỷ tỷ tới rồi?”
Tạ Lưu Xu gật đầu với nàng ta, khi nàng đang định đi tới cạnh Thẩm Tứ.
Tô Tuyết Dung bỗng nhiên nói: “Vừa nãy ta và bệ hạ đánh cờ, nhưng có làm thế nào cũng không thắng được bệ hạ, không bằng tỷ tỷ tới đánh với ta đi, ta chưa từng được chiêm ngưỡng tài đánh cờ của Tạ tỷ tỷ.”
“Lưu Xu tài sơ học thiển, không bằng Tô cô nương.”
Tạ Lưu Xu không muốn nhiều lời với nàng ta, thuận miệng nói.
Nhưng Tô Tuyết Dung lại tiếc nuối thở dài, sau đó nói: “Tạ tỷ tỷ nói gì vậy, nghe nói tài đánh cờ của tỷ được Tuân ca ca đích thân dạy, người Tuân ca ca dạy sao có thể kém được?”
Lời này của nàng ta rất có thâm ý, thân thể Tạ Lưu Xu cứng lại, nàng vô thức nhìn về phía Thẩm Tứ, phát hiện ánh mắt hắn sâu thẳm, cũng đang nhìn vể phía mình.
Tạ Lưu Xu cụp mắt, thầm nghĩ chắc chắn Tô Tuyết Dung đang cố ý nhắc tới chuyện này,
“Thẩm Tuân dạy?” Thẩm Tứ như thể rất có hứng thú, cái tay chống trán được hạ xuống, thân hình cao lớn hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt rất lạnh lẽo.
Tạ Lưu Xu mím môi, nàng không thể phản bác lại Tô Tuyết Dung, lời nàng ta nói đều là thật, nhưng nói ra lời này trước mặt Thẩm Tứ lại hơi làm người ta phải suy nghĩ.
Đúng như dự đoán, Tạ Lưu Xu nhìn thấy ý cười của thiên tử trẻ tuổi biến mất, ánh mắt lạnh như băng.
Nàng mấp máy môi, nhớ tới những lời nghe được mấy ngày nay, nếu Thẩm Tứ chán ghét nàng thật, sau này tình cảnh của nàng sẽ càng khó khăn hơn.
Nghĩ tới đây, Tạ Lưu Xu cười nói: “Tô tiểu thư nói sai rồi, năm xưa Thái tử điện hạ cũng từng dạy ngươi mà, Lưu Xu chỉ học được một chút da lông, không tinh thông bằng cô nương học được.”
Tô Tuyết Dung nghẹn lời, lời này không giả, đúng là Thẩm Tuân cũng từng dạy nàng ta, nhưng tài đánh cờ của nàng ta phần lớn đều do bản thân tự nghiên cứu mà thành, nhưng Tạ Lưu Xu thì hoàn toàn được Thẩm Tuân dạy ra.
Nàng ta còn muốn phản bác lại, không ngờ Thẩm Tứ bỗng nhiên lên tiếng, lạnh lùng nói: “Hôm nay tới đây thôi.”
Nghe vậy, trong mắt Tô Tuyết Dung thoáng qua chút đắc ý, bệ hạ vẫn nghe lọt lời của nàng ta.
Tạ Lưu Xu là vị hôn thê của Thái tử điện hạ, bây giờ bệ hạ muốn nàng, vốn bên ngoài đã nhao nhao nghị luận, giờ nàng ta thêm mắm góp muối nhắc nhở mấy câu, sau khi bệ hạ nghĩ rõ nhất định sẽ ghét bỏ nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







